Virtus's Reader
Triệu Hồi Cuồng Triều Ở Mạt Thế

Chương 1319: CHƯƠNG 1319: CƯỚP QUYỀN LỰC CỦA THẦN LINH 2

Văn Vũ sững sờ, sau đó thân thể hóa thành một làn khói đen bay ra ngoài. Văn Vũ bay thẳng lên trời, tròn mắt nhìn gò núi nhỏ chỗ phòng thí nghiệm linh hồn của mình chậm rãi hóa thành một con quái vật khổng lồ cao gần ba trăm mét!

Tay chân, đầu, tất cả đều giống như Sơn Khôi hai mét vừa này, nhưng màu sắc lại không giống nhau.

Có lẽ Sơn Khôi cảm thấy Văn Vũ vẫn chưa ngạc nhiên lắm nên nó nhanh chóng bùng lên một ngọn lửa linh hồn bắn ra bốn phương tám hướng. Sau đó, một nắm đấm to bằng cái nhà lao về phía Văn Vũ trên không.

Nắm đấm và hắc quang va chạm nhau. Văn Vũ cảm nhận được sức mạnh của Sơn Khôi thì mới thở phào nhẹ nhõm, thỏa mãn gật đầu.”

“Phải thế này chứ.”

Văn Vũ ngồi trên ghế trong phòng thí nghiệm, vừa đùa nghịch người cây nhỏ vừa nhìn Sơn Khôi bên cạnh.

“Nói thế có nghĩa là vừa rồi mới là bản thể của ngươi, còn cái này chỉ là mô phỏng?”

“Đúng vậy thưa chủ nhân.”

Sơn Khôi trả lời.

“Năng lượng chủ nhân cung cấp cho tôi rất sung túc, đủ để tôi có thể biến thành ngọn núi như vậy. Sau đó tôi cảm thấy cơ thể quá lớn thì di chuyển không dễ dàng, thế nên tôi đã tách một phần cơ thể tạo thành bản thu nhỏ này. “

“Ừ.”

Văn Vũ gật đầu, sau đó lại hỏi tiếp.

“Đúng rồi, ngươi có kỹ năng không?”

“Không có.”

Sơn Khôi lắc đầu.

“Nhưng tôi có một số thiên phú tương tự với bản năng.”

“Ồ, nói chút ta nghe xem.”

Văn Vũ tò mò.

“Đầu tiên là đồng hóa và hấp thu. Chỉ cần có đủ năng lượng tạo vật thì tôi có thể liên tục hấp thu bùn đất xung quanh, mở rộng bản thể của mình, tăng cường sức mạnh.”

“Thứ hai là tự động chuyển hóa năng lượng tạo vật. Tôi có thể tự chủ hấp thu không khí xung quanh và chuyển hóa thành năng lượng tạo vật cung cấp cho mình để sử dụng hoặc có thể dùng cho mục đích khác.”

“Cuối cùng là phân chia và sinh sản. Tôi có thể sử dụng năng lượng của mình để tạo ra các linh hồn như tôi, bọn chúng sẽ là con cháu của tôi.”

“Còn về thủ đoạn công kích thì chỉ là những công kích vật lý bình thường, không có năng lực gì đặc biệt.”

Văn Vũ nghiên cứu một lát, sau đó ngạc nhiên nhìn Sơn Khôi.

“Ngươi nói ngươi có thiên phú như vậy, vậy liệu đời sau mà ngươi tạo ra có còn những thiên phú đó không?”

Sơn Khôi gật đầu: “Đây là bản năng của tôi, đã được khắc sâu trong linh hồn tôi. Tôi nghĩ con cháu của tôi cũng sẽ kế thừa bản năng này.”

“Vậy có nghĩa là nếu ngươi tạo ra con cháu của mình thì ngươi có thể sáng tạo được một chủng tộc hoàn chỉnh?”

Sơn Khôi hơi dừng một chút rồi gật đầu: “Tự mình trưởng thành, tự sinh sôi này nở. Nói một cách chính khác hơn thì cậu là người sáng tạo ra tôi thì cũng có nghĩa là sáng tạo ra được một chủng tộc.”

“Ừm, bộ tộc nguyên tố đất, hình dung này khá dễ hiểu.

Cướp đoạn quyền lực của thần linh…

Văn Vũ đột nhiên nhớ đến giới thiệu của thuật tạo vật linh hồn, sau đó quay đầu nhìn hàng loạt những con rối mà mình tạo ra, Văn Vũ không khỏi rùng mình một cái.

Một tháng sau, đại lục châu Phi.

Một ngày bình thường lại bắt đầu.

Ít nhất thì đối với Hắc La Khắc mà nói thì hôm nay là một ngày bình thường. Bởi vì ngày hôm nay không khác gì ngày hôm qua, cũng không khác gì ngày hôm kia, thậm chí là không hề khác những ngày tháng của một tháng trước đây, ngày nào cũng như nhau.

Sáng sớm, Hắc La Khắc thức dậy, rời giường, ăn một chút đất vàng tươi mới và một ít rễ cây coi như có thể lấp đầy cái bụng rỗng. Sau đó, bởi vì có thực lực cấp bốn trung kỳ nên nó được trở thành tiểu đội trưởng tiểu đội ma vật tuần tra - Hắc La Khắc đi vào doanh trại, sử dụng đôi chân vừa nhỏ vừa ngắn của mình tiến hành một nhiệm vụ đánh thức đội viên vô cùng khó quên.

“Nhanh chóng thu dọn đi đám rác rưởi này!”

Hắc La Khắc vừa đạp vào chiếc mông của đội phó, vừa lắc lắc tập tài liệu trên tay.

“Phía trên vừa mới ra lệnh tuần tra, nhiệm vụ hôm nay rất nặng, nhanh chóng sắp xếp thời gian đi!”

Thế là, giữa những tiếng la hét om sòm, một ngày bình thường của Hắc La Khắc đã bắt đầu. Tất nhiên là tự Hắc La Khắc cảm thấy đây là một ngày bình thường.

Trong tình huống toàn bộ đại lục châu Phi đã bị Ma tộc khống chế thì việc đi tuần tra cũng chỉ là đi du lịch một chuyển mà thôi. Việc này giống như công việc mà hơn một tháng qua bọn chúng đã lặp đi lặp lại mỗi ngày, không phải sao?

“Chất lượng không khí rất tốt, nồng độ phần trăm ma khí trong không khí là 0,7836%, cao hơn ngày hôm qua 0,0001%.”

“Nồng độ độc tố dịch bệnh trong không khí đã được giảm xuống, ước tính khoảng hai tháng nữa, dịch bệnh sẽ hoàn toàn tiêu tan.”

“Hàm lượng dưỡng khí đang tăng lên.”

Hàng loạt các báo cáo về chất lượng không khí được các kỹ thuật viên sau lưng báo cáo chi tiết. Hắc La Khắc tùy tiện nhặt một nhánh cỏ trên mặt đất lên cho vào miệng nhai hai miếng rồi nuốt vào bụng.

“Gửi báo cáo về đi, này, các ngươi cũng nếm thử một chút xem, những thực vật mới mọc ra này mùi vị cũng không tệ lắm.”

Lời nói của Hắc La Khắc giống như đã khởi động một công tắc nào đó. Đám đội viên sau lưng nó lập tức nằm rạp trên mặt đất như một bầy chó điên, điên cuồng túm lấy cỏ dại và bùn đất, sau đó nhét lấy nhét để vào miệng.

Chương 1319 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!