Virtus's Reader
Triệu Hồi Cuồng Triều Ở Mạt Thế

Chương 1328: CHƯƠNG 1328: ĐẠO CỤ DUNG HỢP VÀ QUÂN ĐỘI CỦA TA! 3

Nếu như Văn Vũ đã thành công cải tạo và dung hợp Pháp bào che trời thì tất nhiên cũng có thể cải thiện nhiều thứ hơn. Ví dụ như Quý Động và Cuồng Ca, ví dụ như Toái hồn kính. Văn Vũ thậm chí còn có thể chế tạo cho hồn sủng của mình những trang bị linh hồn tương ứng, cường hóa năng lực chiến đấu của hồn sủng một cách toàn diện.

Ba, liên quan đến kỹ năng!

Văn Vũ đã có những nghiên cứu bước đầu về việc cải tạo kỹ năng, một khi có nguồn năng lượng tạo vật sung túc thì Văn Vũ có thể sản sinh ra những kỹ năng cấp thấp cung cấp cho đội quân dưới sự chỉ huy của Lạc Lạc. Văn Vũ cũng có thể điều chỉnh kỹ năng cho mình, ví dụ như tiến hành điều chỉnh Hắc ám thần quang, để chúa tể hắc ám dung nhập vào bên trong Hắc ám thần quang, thậm chí còn hủy bỏ những kỹ năng không cần thiết.

Những ý tưởng nhỏ không có nghĩa là không thể thành công. Một khi hoàn thành, Văn Vũ có thể giải phóng được hai kỹ năng của mình, điều này mang lại những thay đổi vô cùng lớn.

Nhưng ba điểm trên đều có chung một vấn đề: Năng lượng tạo vật!

Muốn phát tán tư duy, nghiên cứu ra nhiều cách sử dụng thuật Tạo vật linh hồn hơn thì năng lượng tạo vật là một vấn đề không thể tránh khỏi. Chế tạo con rối linh hồn chỉ là phương thức vận dụng thấp nhất của thuật Tạo vật linh hồn. Khi Văn Vũ muốn tiến hành thay đổi những thứ liên quan đến hệ thống chức nghiệp giả thì số năng lượng tạo vật cần dùng sẽ là một con số trên trời!

Điều này khiến Văn Vũ có một ý tưởng khác - liên quan đến sức mạnh của hệ thống chức nghiệp giả!

Mặc dù thuật tạo vật linh hồn có thể khiến người chết sống lại, tạo ra linh hồn, sinh ra một chủng tộc mới… nhưng tất cả chỉ là một phần của hệ thống chức nghiệp giả. Những con rối linh hồn được tạo ra có năng lực không tồi, nhưng căn bản nó không hòa vào bên trong hệ thống chức nghiệp giả. Bọn nó không phân cấp.

Nếu chỉ xét riêng hiệu quả chiến đấu thì những con rối linh hồn thiếu hụt kỹ năng sẽ thua xa những chức nghiệp giả là sinh vật sống.

Một khi dính đến hệ thống chức nghiệp giả: Ví dụ như chuyển đổi đạo cụ, cải tạo kỹ năng, thì năng lượng dành cho những linh hồn có kỹ năng sẽ nhiều hơn.

“Tất cả mọi thứ…”

Văn Vũ nghiêm túc suy nghĩ.

Sau đó, những suy nghĩ này bị Văn Vũ ném ra sau đầu. Thực lực và địa vị hiện tại của Văn Vũ chưa thể giải quyết được những vấn đề phức tạp này.

Vấn đề mà Văn Vũ đang phải đối mặt lúc này chính là năng lượng tạo vật.

Mọi chuyện lại quay trở lại điểm xuất phát…

“Tóm lại là vẫn phải đánh nhau, mặc dù nghiên cứu bao nhiêu lâu nhưng cuối cùng vẫn không thoát khỏi phạm trù vũ lực.”

“Hừm, chuyển hình thất bại rồi…”

Văn Vũ cười khổ đứng dậy, khóe mắt ngập tràn một loại ánh sáng không thể chờ đợi được thêm.

Sau gần hai tháng nghiên cứu đã khiến một kẻ “Thuần võ phu” như Văn Vũ nghẹn gần chết.

Một làn sóng tinh thần khẽ truyền ra xa cùng với ý chí của Văn Vũ, toàn bộ khu vực này bỗng nhiên “Sống dậy.”

Ngọn núi run lên, bản thể của Sơn Khôi chậm rãi đứng dậy.

Cây cối xung quanh cũng từ từ co giật, nối tiếp nhau nhô lên khỏi mặt đất.

Dòng nước chảy ngược, những Nguyên tố nước từ đáy sông hiện lên, xếp hàng chỉnh tề trên bờ.

Gió thổi không ngừng, từng cơn lốc xoáy lơ lửng trên không, phát ra những tiếng gào thét.

Trên đỉnh đầu Sơn Khôi là một sinh vật kỳ dị hình người cao hơn ba mét, hai cánh tay trắng tinh, cả người trần trụi, đứng thẳng nhìn về phương tây, trong mắt mang theo vẻ tham lam điên cuồng.

Văn Vũ cảm nhận được sự thay đổi của thế giới bên ngoài, trong lòng cảm thấy vô cùng tự hào.

“Đây chính là quân đội của ta!”

“Cạn ly nào mọi người, chúc mừng chúng ta đã đến châu Phi, một nơi chết tiệt đến chim cũng không thèm ị!”

“Cạch!”

Ba chiếc bát lớn chạm vào nhau, chất lỏng trong bát tỏa ra mùi thơm mê người.

Rượu Mao Đài - 1499 tệ, đây là loại rượu ngon có tiếng của Hoa Hạ, nhìn giá cũng phát khiếp.

Tất nhiên bây giờ còn đắt hơn, bởi vì sau khi mạt thế xảy ra, chẳng còn ai có tâm trạng mà sản xuất rượu nữa, kể cả khu tập trung Yến Kinh. Rượu Mao Đài này uống một bình là thiếu đi một bình, càng thêm đắt giá.

Cũng may mà những người ở đây đều không phải loại người giãy dụa giữa ranh giới sống chết, ăn hôm nay lo ngày mai. Loại rượu Mao Đài xa hoa này đối với bọn họ mà nói chẳng là gì, muốn bao nhiêu có bấy nhiêu!

“Cạn ly!”

Cạn chén rượu đầy, ăn miếng thịt lớn, cuộc sống khiến không biết bao nhiêu người ước ao. Uống hết một chai rượu, người đàn ông cao to lực lưỡng lại tiếp tục mở thêm một bình rượu mới, rót đầy cho mấy người kia, sau đó một giọng Bắc Kinh vang lên.

“Nào nào nào, chén thứ hai, chúc chuyến đi châu Phi của Bạch lão đại thuận lợi, nhân tiện cũng chúc chúng ta lần này có thể sống mà ra khỏi châu Phi.”

Giọng nói của người đàn ông rất lớn, nhưng người đứng ở cửa sổ vẫn trầm ngâm.

“Cạn ly!”

Lại tiếp tục một hơi cạn sạch, sau đó là chén rượu thứ ba.

Lần này người đàn ông cao to kia không nói nữa, thay vào đó là một người đàn ông khoảng ba mươi tuổi lên tiếng.

“Bạch lão đại, sao thế? Sao lại không uống?”

Bạch đứng bên cửa sổ nhẹ nhàng phất tay nhưng cũng không đáp lại, chỉ nhìn chằm chằm về phía thị trấn rách nát trước mắt.

Thái độ này khiến người đàn ông trung niên tức giận.

“Rầm!”

Chương 1328 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!