Virtus's Reader
Triệu Hồi Cuồng Triều Ở Mạt Thế

Chương 1329: CHƯƠNG 1329: BẤT NGỜ GẶP LẠI

Bình rượu chạm đất, các mảnh sức văng khắp nơi, người đàn ông trung niên trực tiếp nằm trên sàn nhà, chửi rủa.

“Này, tôi nói thẳng, thái độ này của ông có phải không coi Diệp Nam này ra gì đúng không? Không phải tôi nói ông, nhưng tự ông cũng không xem lại thời gian qua ba anh em tôi đã làm cho ông không biết bao nhiêu chuyện à? Kết quả thì sao? Con mẹ nó, thái độ của ông đối với chúng tôi vẫn không thay đổi, sai khiến chúng tôi như chó! Lần trước khi còn ở Trung Đông ông không nói rõ mục đích của mình, để các anh em của tôi bán mạng vì ông! Được, tôi nhịn, nhưng ông càng ngày càng quá đáng! Ông tưởng chúng tôi không biết châu Phi đang như thế nào à? Một đại lục bị Ma giới đánh cho tan tác, đến Văn Vũ còn chạy mà ông lại mang chúng tôi đến nơi này chịu chết!”

“Lần này nếu ông không cho chúng tôi một câu trả lời hợp lý thì chúng tôi sẽ không nghe lời ông nữa!”

Cơn tức giận càng lúc càng bộc phát, giọng nói của Diệp Nam không thể kiềm chế được nữa.

Thực ra Diệp Nam nói những điều này chỉ là để nâng cao “Bảng giá” của mình mà thôi.

Sau khi rời khỏi bảo địa Thiên Cung, bị Bạch bắt được ở lối vào thì ba người nhóm Diệp Nam đã đi theo trắng, trải qua cuộc sống cay đắng lưu lạc khắp thế gian.

Diệp Nam cứ tưởng mình bị người khác chế trụ, nhưng không ngờ Bạch lại là một người rất thú vị. Thực lực của ông ta mạnh hơn ba người bọn họ hợp lại rất nhiều nhưng cũng không giở thói kẻ mạnh bắt nạt kẻ yếu mà nhanh chóng hòa đồng với ba người bọn họ.

Dần dần, Diệp Nam phát hiện ra người được gọi là Bạch này hình như đang che giấu những bí mật không muốn người khác biết đến.

Nhìn thì giống như đi chu du khắp nơi không cố định, nhưng lại luôn xen vào những chuyện kỳ quái, thu được một số thứ tưởng chừng như vô dụng hoặc những thứ tốt đến đáng ngạc nhiên! Điều này khiến Diệp Nam càng lúc càng chắc chắn tất cả mọi hành động của Bạch đều có mục đích.

Ví dụ như lần này, hai tháng sau khi trình tự số hai thất bại ở đại lục châu Phi, Bạch dẫn nhóm người của anh ta tới đây.

Diệp Nam vẫn lải nhải không dứt bên tai, Bạch vẫn nhìn ra ngoài cửa sổ, không quay đầu lại trả lời.

“Các người chết rồi sao?”

“Chờ khi chúng tôi chết thì mọi chuyện đều muộn rồi. Không ai muốn trở thành một con quỷ hồ đồ khi chết.”

“Các anh đi theo tôi, tôi có để các anh thiếu thốn gì không?”

“Tất cả đều là những thứ rách nát mà ông không cần. Còn nữa, tất cả những thứ đó coi như lệ phí di chuyển của chúng tôi.”

“Được rồi, thế tôi sẽ thay đổi cách nói, có phải các người lại ngứa da, lại muốn bị dạy dỗ rồi đúng không?”

Bạch nói xong những lời này, Akkad ngồi bên phải lập tức run lên, sau đó liên tưởng đến một số hình ảnh không tốt.

Sắc mặt Diệp Nam cũng vô cùng xấu xí, không nói tiếp nữa. Khi kẻ mạnh không muốn nói đạo lý mà muốn dùng nắm đấm thì tất cả mọi chuyện sẽ rơi vào bế tắc.

Cũng may là Bạch không phải là một ông chủ chỉ muốn ngựa chạy nhanh mà không cho ngựa ăn.

Ánh mắt Bạch dừng lại bên ngoài cửa sổ một chút, sau đó mới thu hồi tầm mắt nhìn về phía ba người Diệp Nam.

“Lần này đến châu Phi đúng là có mục đích. Ban đầu tôi định chờ khi đến nơi đã định thì sẽ nói cho mọi người biết. Nhưng bây giờ có vẻ như kế hoạch đã thay đổi…”

Sắc mặt Bạch hơi khó coi, Akkad hỏi ngược lại: “Thay đổi? Thay đổi gì?”

Bạch trầm ngâm chốc lát, sau đó mới lên tiếng: “Chúng ta đã bị người khác phát hiện.”

Xung quanh đột nhiên yên tĩnh.

“Nhưng cũng không phải chuyện xấu. Vừa nãy tôi đứng bên cửa sổ quan sát được một vài thứ mà các anh không nhìn tới. Ngay lúc anh ném bình rượu thì có một số vật thể không xác định từ trên trời bay xuống, thậm chí còn có một cái bị anh ném rượu vào người…”

Trắng nhìn Diệp Nam với vẻ mặt chế nhạo khiến Diệp Nam nổi da gà. Nhìn Bạch cười như không cười, Diệp Nam cảm thấy không còn sức lực chống trả: “Sao ông không nói sớm…”

“Nói sớm thì cũng có tác dụng chó gì đâu! Những thứ đó tôi cũng vừa mới phát hiện ra, không thuộc về Ma vật, cũng không thuộc về trái đất, chúng là một hình thái mà tôi chưa từng thấy. Nếu như không phải bọn chúng có một làn sóng linh hồn thì cho dù ông đây có một nghìn con mắt cũng không phát hiện ra được!”

“Bây giờ chúng đi rồi sao?”

“Đi từ lâu rồi, nhưng cũng đã chậm.

Bạch nói xong thì lấy trong nhẫn không gian ra hai đôi bát đũa, nhân tiện lấy một đống đồ ăn thức uống.

Nhìn qua giống như để chiêu đãi bạn cũ, ba người nhóm Diệp Nam nhìn thấy thì sửng sốt. Bạch không ngẩng đầu lên, vừa cười vừa giải thích cho ba kẻ đang ngây ngốc.

“Những thứ vừa rồi chắc là thủ đoạn của một người bạn cũ, không thể không nói, người bạn cũ này càng ngày càng trở lên mạnh mẽ rồi!”

Cảm khái xong xuôi, lúc này Bạch mới đứng dậy, đi về phía cửa, nhẹ nhàng mở cửa ra, cười nói với người đàn ông mặc bộ đồ đen đứng bên ngoài: “Văn Vũ, đã lâu không gặp.”

Văn Vũ đứng bên ngoài, chậm rãi thả bàn tay đang định gõ cửa xuống, nhìn Bạch. Ánh mắt có hiếu kỳ, có đề phòng, cuối cùng biến thành bình tĩnh.

Văn Vũ khẽ gật đầu một cái.

“Đã lâu không gặp.”

Chương 1329 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!