Virtus's Reader
Triệu Hồi Cuồng Triều Ở Mạt Thế

Chương 1330: CHƯƠNG 1330: KINH NGHIỆM VÀ HIỆN THỰC

“Đã lâu không gặp.”

Nhìn người đàn ông trước mặt, nụ cười trên mặt Bạch dần tiêu tan.

Bạch có thể nhìn ra nhiều thứ từ đôi mắt của Văn Vũ. Ví dụ như sự cảnh giác với ông ta, sự phòng bị, ví dụ như, sự bình tĩnh như một vực thẳm…

Đó là một kiểu tự tin binh tới tướng đỡ, không có gì lo sợ. Bạch có thể cảm nhận được sự tự tin của Văn Vũ đến từ thực lực. Văn Vũ tự tin chỉ cần một mình cậu cũng có thể xử lý được lão quái vật ở thế giới Đại tiên hiệp như ông ta.

Nhưng nói đi cũng phải nói lại, một người là người trọng sinh, một người là lão quái vật mượn thân xác để sống lại, cả hai đều là cấp sau, rất khó để nói ai sợ ai.

Có lẽ hai người họ đấu với nhau sẽ có chút đáng xem…

Địch ý vừa mới hiện lên đã bị Bạch mạnh mẽ dập tắt. Đối đầu với một kẻ như Văn Vũ không phải sự lựa chọn sáng suốt, ông ta tin Văn Vũ cũng có suy nghĩ như thế. Mối quan hệ của cường giả với cường giả rất phức tạp, giống như mối quan hệ trước đây của Văn Vũ, Lâm Hải Phong và Đường Hạo Phi, vô cùng rườm rà.

Bạch nghĩ đến đây thì nhanh chóng điều chỉnh kế hoạch đến châu Phi của mình lần này, sau đó làm động tác “xin mời” với Văn Vũ.

“Vào đi, vừa ăn vừa nói chuyện.”

“Xem ra mọi người lăn lộn theo ông ấy cũng không tệ lắm nhỉ.”

Văn Vũ mỉm cười chào hỏi ba người tổ báo thù đang kinh ngạc kia, sau đó cũng không để ý đến họ nữa mà trực tiếp ngồi xuống.

“Nào, đến nếm thử rượu Mao Đài xem mùi vị có giống như loại trước kia không.”

Bạch tự mình rót cho Văn Vũ một chén rượu, sau đó nhìn cái bóng sau lưng Văn Vũ, chép miệng.

“Kỹ năng mới à?”

Văn Vũ hiếm khi khiêm tốn một lần: “Chút trò vặt vãnh thôi, khiến tiền bối chê cười rồi.”

“Không cần khiêm nhường, năng lực này ở quê nhà tôi cũng đã thấy không ít. Nếu tôi đoán không nhầm thì những thứ vừa mới đi ngang qua nơi này cũng giống thứ sau lưng cậu đúng không?”

Văn Vũ gật đầu, mọi con rối linh hồn đều có liên kết tinh thần với Văn Vũ, tương đương với tai mắt của Văn Vũ. Nơi những con rối linh hồn đi qua, bọn chúng nhìn thấy cái gì thì Văn Vũ nhìn thấy cái đó!

Bạch đúng là cũng có chút bản lĩnh, ông ta không chỉ có thể phát hiện ra sự tồn tại của con rối linh hồn mà còn có thể nhận ra được Pháp bào che trời trên người Văn Vũ.

“Quần áo trên người cậu chắc là Cờ trời nhỉ.”

Ánh mắt của ông ta quả thực rất độc ác. Văn Vũ gật đầu xem như đáp lại chứ cũng không giải thích cặn kẽ. Nói chuyện cặn kẽ với người chưa quen biết lắm là điều tối kị, huống chi hiện tại vẫn còn chưa biết Bạch là bạn hay là địch.

Hai người một hỏi một trả lời, sau đó đột nhiên không nói nữa, không khí lập tức yên tĩnh trở lại.

Đến tận khi Bạch nhìn Diệp Nam một cái thì Diệp Nam mới thức thời nâng chén rượu lên.

“Nào nào nào, Văn Vũ lão đại, đã lâu không gặp, uống một chút rồi nói tiếp.”

Diệp Nam nhanh chóng khuấy động bầu không khí, sau vài chén rượu, bầu không khí không còn cứng ngắc như trước.

Bầu không khí dần dần náo nhiệt hơn, Văn Vũ và Bạch cũng không ngại ngùng đề phòng lẫn nhau nữa.

Bạch hỏi Văn Vũ mục đích ở lại đại lục châu Phi, Văn Vũ trả lời đơn giản mấy chữ: “Thí nghiệm kỹ năng, săn bắt ma vật.”

Sau đó, Văn Vũ cũng hỏi ra nghi vấn của mình: “Sao ông lại đến châu Phi?”

Vấn đề này không chỉ một mình Văn Vũ quan tâm, sau khi Văn Vũ hỏi xong, nhóm người Diệp Nam cũng đặt chén rượu xuống, ánh mắt sáng quắc nhìn về phía Bạch chờ được giải thích.

Bạch thấy thế thì lắc đầu cười, sau đó hỏi ngược lại.

“Trang bị lấy căn nguyên, cậu có biết không? Chắc là cậu biết, bởi vì thuật ngữ này đã từng được xuất hiện trong tiểu đội vũ lực tối thượng gì đó của các cậu.”

Văn Vũ gật đầu: “Tôi biết.”

Tiểu đội vũ lực tối thượng chiêu nạp hầu hết các cường giả có trong danh sách trình tự, càng nhiều người thì càng nhiều tai mắt, bảo mật càng khó khăn.

Dựa vào thực lực của Bạch thì muốn biết nội dung của một cuộc họp của tiểu đội vũ lực tối thượng cũng không có gì khó.

“Nhưng tôi rất tò mò một điều, tại sao mọi người lại biết địa điểm của trang bị lấy nguyên căn ở Nhật Bản?”

Văn Vũ nghe Bạch hỏi thế thì sửng sốt.

Tại sao? Bởi vì đó là kinh nghiệm kiếp trước của Đường Hạo Phi, nhưng…

Những chuyện kiếp trước đã xảy ra không có nghĩa là kiếp này cũng sẽ xảy ra. Hai người trọng sinh đã tạo ra hiệu ứng cánh bướm rất lớn, Văn Vũ biết rõ chuyện này.

Nói khó nghe một chút thì những chuyện xảy ra ở kiếp trước đã bị thay đổi từ lâu rồi.

Văn Vũ cũng nghi ngờ liệu trang bị lấy nguyên căn có xuất hiện ở Nhật Bản hay không, nhưng ngoài những kinh nghiệm kiếp trước của Đường Hạo Phi thì cũng không còn manh mối nào khác…

Nghĩ đến đâu, Văn Vũ đột nhiên lóe lên một suy nghĩ.

Ở kiếp trước, năng lực phản kháng của trái đất rất yếu ớt, thế nên Ma tộc lấy trang bị ở đâu cũng không quan trọng, có thể ở núi Phú Sĩ của Nhật Bản, cũng có thể là ở chỗ khác, tóm lại là ở đâu thì kết quả cũng không có gì khác nhau.

Chương 1330 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!