Virtus's Reader
Triệu Hồi Cuồng Triều Ở Mạt Thế

Chương 1351: CHƯƠNG 1351: MỘT SUY NGHĨ

Nhớ lại lộ trình hành động đã định sẵn trong đầu, bóng dáng của Văn Vũ dần biến mất, mà Akkad cũng triệu hồi ra một con ma tộc huyết nô cấp 6, theo lộ trình định sẵn như trước, mà xông thẳng đến một khu tập trung nhỏ của ma tộc.

“Đại nhân, đã tìm ra được hướng rút lui của Akkad rồi, phán đoán sơ bộ là đi theo hướng Đông”

Tiếng báo cáo của phó quan văng vẳng bên tai, Linh mặt không biểu cảm nhìn về khung cảnh phía trước – một khu tập trung nhỏ với quy mô khoảng vài vạn người, bị Akkad đồ sát, toàn bộ ma tộc đều chết hết, xác chết la liệt khắp nơi, có một vài con còn không nhìn rõ được hình thù.

“Đại nhân.”

Giọng của phó quan lại một lần nữa vang lên, có điều, giọng nói có chút thúc giục.

“Đã đến lúc phải khởi hành, Khoa Thụy đại nhân đã ra tử lệnh, 3 ngày sau nhất định phải giải quyết xong cái tên Akkad phiền phức đó, chúng ta nhanh chóng theo Akkad rồi giết hắn thôi.”

“Đại nhân, đừng quên thân phận của mình…”

Linh đang cau mày nhanh chóng giãn ra.

Nói đến thì Linh cũng có lỗi, thân là viện trợ cho ma tộc ở lục địa Châu Phi, lúc bản thân còn ở cấp 5, vốn là một cấp bậc cao, sau đó đến cấp 6, thực lực của Linh lúc này rõ ràng không cao mà cũng không thấp, lại thêm sự đặc biệt của thân phận, không phải trong hệ thống nhân lực trực tiếp của Legaz, mà vốn dĩ là thuộc về chủ trong chính gia đình cô ta, nhưng sớm đã quên đi sự tồn tại của cô ta, những ngày tháng Linh ở Châu Phi,thật sự rất vất vả…

Không nhúng tay vào việc đưa ra các quyết định lớn, ngược lại toàn bộ mọi việc lại đổ lên đầu cô ta!

Ví dụ như chuyện Akkad phiền phức này,Linh cũng đã nghĩ đến lần báo cáo tới đây lên trên sẽ thế nào, sẽ cho bản thân cô ta một cái đánh giá kém như nào!

Miễn cưỡng chỉnh đốn lại tâm trạng, Linh không để ý đến một phó quan không lớn không bé, mà lại nhìn khung cảnh ở trước.

“Số lượng không đúng…”

“Cái gì?”

“Tanói, số lượng xác bây giờ, so với số lượng vốn ở khu tập trung không đúng, thiếu khoảng 3 nghìn cái xác.”

“Có thể là bị huyết nô ăn mất rồi, không có gì to tát.”

Trong mắt ma tộc, đúng là không có gì to tát—— thức ăn của ma tộc, đa số đều là kiếm được từ chiến tranh, sau một trận chiến, không chỉ có kẻ địch, thậm chí đến cả xác của người mình, một vài ma tộc cũng không chê bai, tuyệt đối sẽ dọn dẹp sạch sẽ cho xem.

Nhưng, phó quan không hiểu, Linh cũng không hiểu——huyết nô không cần thức ăn…

“Còn có rất nhiều điểm đang nghi, ví dụ như, thực lực của Akkad không đúng lắm, huyết nô của anh ta số lượng quá nhiều, lại còn Augustus và Perragan đã chết trong trận chiến, Akkad không lý nào lại có thể giết được Augustus và Perragan.”

“Đại nhân!”

Giọng của phó quan nặng nề hơn nhiều.

“Tôi nghĩ những chuyện này, bộ chỉ huy trung tâm đều đã suy nghĩ đến, đừng quên nhiệm vụ của ngài, ngài chỉ cần truy sát Akkad là được rồi, đúng rồi Sieg đại nhân đã dẫn chiến đoàn ma vật tinh anh cuồng bạo ra chiến trường, hành động ba ngày sau không được có thất bại, cho nên, đại nhân xin hãy nhanh chóng hạ lệnh xuất phát.”

Nhiều sự nghi vấn đã bị Linh nuốt chứng sau giọng nói nặng nề của phó quan—— bộ chỉ huy trung tâm mấy ngày gần đây bận làm cái gì, Linh tất nhiên biết rất rõ, mà đối với sự nhận xét về thực lực của Akkad, Linh thân là kẻ đi săn tất nhiên có quyền lên tiếng.

Nhưng, người có ấn tượng sâu sắc nhất về kẻ địch, căn bản lại không có quyền lên tiếng…

Suy nghĩ trong đầu nhanh chóng quay cuồng, những sự việc không hề liên quan đến nhau nhanh chóng bị Linh suy xét lại một lượt.

Tiểu đội tuần tra mất tích.

Akkad xuất hiện.

Thực lực của Akkad so với tính toán không tương ứng.

Như thật sự biết trước và cảm nhận trước được vậy, Akkad biết rõ hành tung của những kẻ truy đuổi.

Tất cả điều này đều rất kỳ lạ!

Cho đến khi Linh lại điều chỉnh ký ức về trước đó, đến lúc mà tấn công hàng phòng ngự của khu tập trung Tân Hy Vọng.

Một suy nghĩ khiến cho Linh run lên đột nhiên xuất hiện trong đầu cô ta.

“Không đúng, có người giúp Akkad, là…”

“Nghe lệnh của ta, toàn quân xuất phát!”

Phó quan ở phía sau không thèm để ý đến những lời lẩm bẩm một mình của Linh, lúc này vượt quyền ra lệnh, càng lạ thay, quân đội ma tộc lại nghe theo mệnh lệnh của phó quan mà lập tức hành động.

“Là trình tự số 2…”

5 chữ cuối cùng, bị Linh nuốt lại vào bụng, nhìn tên phó quan vượt quyền trong mắt Linh lóe lên sự lạnh lùng.

Nếu như ông ta đã coi cô ta như người ngoài, vậy cô ta làm một người ngoài là được rồi…

Ông ta là tất cả, cô ta chỉ là một phần , đó là một đạo lý bình thường, cô ta mơ hồ nhận ra có một cái bẫy lớn ở phía trước, lúc này có một suy nghĩ lóe lên định nhắc nhở Khôi Thụy, lập tức bị cắt ngang, sau đó, lại một suy nghĩ điên rồ khác lóe lên.

“Nếu như cứ theo suy nghĩ khi nãy mà phán đoán theo, có lẽ, trong nội bộ Châu Phi có ám tử của trình tự số 2…”

“Nói như vậy…”

Không biết từ khi nào có một suy nghĩ “ích kỷ” nảy ra trong đầu Linh.

Nghĩ đến bản thân cô ta bị đối xử như một tấm “bia đỡ đạn cao cấp”. nghĩ đến đoạn thời gian này, bị người khác làm cho chồng rỗng bi thương.

Chủng tộc và bản thân, hai suy nghĩ đấu tranh kịch liệt trong đầu,suy nghĩ về bản thân từ từ chiếm thế thượng phong.

Chương 1351 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!