Nghĩ đến đây, Linh đột nhiên phát ra một tiếng cười nhẹ: “Để xem ta đoán đúng hay không, nếu như đúng rồi, nếu như ta làm như vậy, hình như cũng là một lựa chọn không tồi…”
“Đại nhân, xin nhanh lên cho.”
Phó quan từ xa đi đến, giọng điệu bình tĩnh thúc dục, trong giọng nói không có chút tôn trọng gì.
Ngược lại biểu hiện của Linh, khiến phó quan ngơ ra.
Linh ngay lúc này, trên mặt nở một nụ cười mỉm, đôi mắt sáng ngời, không để phó quan trong mắt, chỉ đi theo đại quân.
Nhìn Linh ở phía xa, phó quan bĩu môi.
“Chó trông nhà, lại còn coi mình là chủ sao?”
Đội quân mà Linh chỉ huy có thể giữ được Akkad nhiều nhất là hai tháng, và họ đương nhiên là thuộc về đội quân tinh nhuệ của ma tộc.
Trinh sát, chiến đấu, theo dõi, các loại đơn vị đặc công cụ thể đều sẵn sàng, cũng chính vì năng lực chiến đấu của đội quân này quá mạnh, mà Akkad cũng không thể ăn được, cho nên, Văn Vũ mới mới không có lý do nhưng vẫn đi theo sau như cái đuôi.Đương nhiên, cũng không có ý định tiết lộ tung tích của bản thân cậu.
Tuy nhiên trò chơi mèo vờn chuột luôn có hồi kết, sau ba ngày nữa, khi mà Văn Vũ và Akkad đến được sa mạc ở phía Đông Nam Châu Phi, trò chơi cũng đến hồi kết.
“Cậu ở đây một mình đi, chịu đựng đợt tấn công đầu tiên của ma tộc, sau đó để cho tôi xử lý là được rồi.”
“Đừng lừa dối tôi, đại ca Văn Vũ…”
Bản thân Akkad cũng không phải là thứ tốt đẹp gì, mà Akkad lại càng hiểu rõ, Văn Vũ cũng không phải người tốt, nếu nói chỉ trong hai tháng ngắn ngủi, Akkad có sự tin tưởng nhiều hơn với Văn Vũ, tất nhiên không phải là thật.
Ngược lại Văn Vũ lại vỗ vai Akkad, an ủi một câu: “Yên tâm đi, chỉ cần cậu không chết trong cuộc tấn công đầu tiên, tôi đảm bảo cậu bình an vô sự!”
…
Ngay lúc đó, Linh đang đứng ở trên một con dốc nhỏ, nhìn về phía xa.
Ở xa, bóng dáng của Akkad nhỏ như một chấm đen, nhưng với thực lực đỉnh phong cấp 6 của Linh, hoàn toàn có thể nhìn thấy bóng dáng của chức nghiệp giả mặc áo gió màu đỏ.
Thể lực cơ thể không chỉ là thước đo của một đơn vị như khả năng chiến đấu, mà còn ảnh hưởng đến nhiều khía cạnh khác nhau và nhiều phương diện cá nhân – ví dụ như thị lực.
Akkad với thể chất cơ thể chỉ có một điểm đáng thương, thị lực mắt không có khác biệt mấy so với người bình thường, lúc này Linh trắng trợn quan sát,sự bắt nạt chính là dựa trên thể chất cơ thể của Akkad thấp hơn Linh – bây giờ trong mắt người ngoài, tự nhiên sẽ nghĩ như vậy.
Mà trọng điểm để Linh quan sát, không phải ở trên người Akkad.
Ánh mắt đảo một vòng, lại không tìm thấy bóng dáng người trong phán đoán, ánh mắt Linh không ngừng thăm dò, cho đến khi phó quan cắt ngang suy nghĩ của Linh.
“Đại nhân,Sieg đại nhân đến rồi, quân đoàn cốt ma,quân đoàn cổ man , quân đoàn hắc linh cũng đã đến bị trí định sẵn, vòng vây đã được hình thành, Seig đại nhân hạ lệnh, mời ngài ở yên tại chỗ, ngăn lại con đường lui của Akkad.”
“Chậc.”
Bề ngoài không có biểu cảm gì, trong sâu bên trong Linh, lại là sự giễu cợt.
Cái gọi là chặn con đường rút lui, chỉ là sợi cô ta cướp đi công lao của bản thân ông ta, nhưng ngược lại mệnh lệnh này lại rất hợp ý của Linh——hai tháng qua, mỗi một lần Akkad đều có thể thoát ra được khỏi vòng vây của ma tộc, hết lần này đến lần khác, thiên la địa võng cũng đã giăng rồi, Akkad vẫn cứ nằm im tại chỗ phơi nắng, mọi chuyện ổn mới lạ!
Lần bao vây đàn áp này, Linh thật sự không nhìn nổi, Linh thậm chí đã nghĩ đến kết quả của lần bao vây đàn áp này trong lòng——Akkad giết không biết bao nhiêu ma vật, sau đó lại thoát một lần nữa, có điều Seig ở đây, nếu như dự đoán của cô ta không sai, có lẽ có thể ép trình tự số 2 xuất hiện đó nhỉ?
Trong đầu vô số suy nghĩ lung tung lóe lên, Linh nhẹ nhàng quay đầu lại, bước xuống con dốc.
“Toàn quân tấn công!”
Nhìn phó quan dẫn quân lao về phía Akkad, trong mắt Linh có chút mong đợi.
Seig ép trình tự số 2 xuất hiện, trình tự số 2 đưa Akkad chạy trốn hoặc trình tự số 2 bắt đầu giết chóc——đây là một kịch bản của Akkad.
Nhưng thực tế, hoặc là nói dã tâm của Văn Vũ…
Đã sớm xa hơn những gì Linh tưởng tượng!
…
Các quân đoàn tấn công, mắt đất rung chuyển.
Cảm nhận được sự rung chuyển nhẹ, Akkadnằm dưới đất liền bật dậy, sau đó đám huyết nô xuất hiện bên cạnh Akkad, lao về phía có khỏi bụi mù mịt đằng xa, mà bản tân Akkad, nhưđã cảm nhận những kẻ truy sát đuổi đến, gương mặt hoảng loạn nhìn bốn hướng tìm đường chạy.
Cho đến khi xung quanh đều là những âm thanh chết chóc.
Nhìn từ trên cao xuống, xung quanh Akkad là những huyết nô màu đỏ tươi, những huyết nô này giống như một hòn đảo đơn độc, bị bao vây bởi những quân đoàn ma vật khổng lồ từ mọi hướng!
“Biểu hiện hoảng hốt một chút, đúng, chính là diễn như vậy!”
Làn sóng tinh tần của Văn Vũ truyền vào đầu Akkad, khiến cho Akkad cảm thấy vô cùng vô lý – cảm giác lần này bị ma tộc bao vây đàn áp, trong mắt đại ca, cứ như một cảnh vô cùng nhẹ nhàng thôi vậy.
Mà bản thân là diễn viên chính, Akkad tất nhiên có quyền đặt câu hỏi.
“Số lượng nhiều quá rồi, đại ca Văn Vũ, anh lúc nào mới chịu ra tay?”
“Lúc nào cần tôi ra tay, thì tôi tự nhiên sẽ ra tay.”
“Anh không phải định lừa chết tôi đấy chứ…”
“Ha ha.”
Chương 1352 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]