Văn Vũ chỉ trả lời lại bằng một nụ cười không rõ ràng, sau đó cắt đứt liên lạc tinh thần, chỉ còn lại một mình Akkad ở sa mạc, nhìn bốn xung quanh đều là ma vật, cuối cùng, Akkadmãnh liệt hít dâu một hơi.
“Mẹ nó, liều luôn.”
Con đường thoát thân, Akkad cũng có, mặc dù cái giá rất lớn, nhưng so với cái mạng nhỏ mà nói, không phải không thể chấp nhận, nhưng nghĩ đến điều kiện mà Văn Vũ đã hứa, lại nghĩ đến Vạn Bình bị mất tích và Vincent, người đã hại anh ta rất thảm, Akkad lập tức cắn răng, chỉ huy đội quân huyết nô, xông thẳng vào đám ma vật.
Chớp mắt, trận chiến ác liệt nổ ra, mùi máu tràn ngập, mặt đất nứt ra, hai đội quân lớn đang đánh trực diện nhau, và tiếp sau đó, chính là một cuộc đấu tay đôi đẫm máu!
…
Năng lực của Tử Hà, dù có dưới ánh mắt của Văn Vũ, đây cũng là một kỹ năng cấp nội tình thấp với nền tảng cao – về mặt trình độ mà nói, kỹ năng này không khác mấy so với giới U Minh!
Giới U Minh có thể khiến cho những sinh vật đã chết ở Trái Đất trở thành con rối, sống lại trong giới U Minh, mà Tử Hà còn khủng khiếp hơn thế!
Bất cứ sinh vật, một khi chết dưới tay Akkad, đều bị đồng hóa thành huyết nô của anh ta – trong đó tất nhiên cũng bao gồm cả ma vật!
Đây là một kỹ năng “lăn cầu tuyết” thật sự, loại mức độ mạnh mẽ này, dù có điểm yếu là không thể học kỹ năng khác, nhưng cũng không thể che giấu giá trị của chính nó!
Vô số huyết nô gần đây bị Akkad giết chết, trên người nồng nặc mùi máu tươi, không do dự xông thẳng đến chỗ quân đoàn ma tộc,khi giáp nhau, huyết nô thật sự đã chống lại được ma tộc.
Nhìn thấy cảnh này, Akkad không khỏi thở dài một cái, sự lo lắng cũng coi như giảm đi một nửa, vậy mà không cần đến một phút, cái tiếng gầm rú ác liệt vang lên lúc đó, trái tim của Akkad vọt ra cổ họng và như muốn bắn ra ngoài.
“Đi chết đi!”
Một tiếng hét lớn đầy thịnh nộ lao đến từ xa, ngay khi âm thanh truyền đến tai Akkad,chỉ có một cái chân to lớn như móng bò dẫm một cách hung hăng lên mặt Akkad.
Giống như mọt cái lon bị bóp chặt, não, nhãn cầu, máu từ mọi cái lỗ trên mặt Akkad chảy ra, sau đó nhanh chóng phục hồi dưới tác dụng của sự bất tử đáng sợ.
Tuy nhiên, lại sống lại, thì có tác dụng gì…
Đón tiếp Akkad, lại là một cái đạp khác…
“Bùm!”
“Bùm!”
“Bùm!”
Cơ thể của Akkad như một tấm giẻ bị quăng quật, bị trà đạp dưới mặt đất bởi một con quỷ điên cuồng tên là Sieg.
Sieg vung chiếc rìu chiến lớn của ông ta lên, quét sạch mọi con huyết nô nào đến gần – sự khác biệt về chất lượng và số lượng là quá lớn.
Sự phòng bị của Akkad không kịp với tốc độ tấn công của Sieg, đồng thời cũng không trốn chạy được khỏi móng vuốt của Sieg, dưới tình trạng như vậy, trừ tiêu hao đi “mạng” của anh ta, Akkad không thể làm được bất cứ chuyện gì.
Trước mặt là đôi móng guốc trà đạp lên người anh ta, Akkad lúc này chỉ có sự chán nàn là tràn gập khắp người——nếu cơ thể không có trở ngại, có thể chất cơ thể của đỉnh phong cấp 6, sao đi nữa cũng sẽ không giống một thứ rác rưởi thế này, nằm dưới chân của một tên mạnh mẽ, chết dần chết mòm…
“Văn Vũ…đại ca…cứu tôi…”
Chỉ có một câu nói, Akkad đã chết gần 100 lần, mà tốc độ chết này đang ngày càng tăng lên nhanh hơn.
“Đợi một lát, tôi đang tìm mục tiêu.”
“Mục tiêu, mục tiêu ở trên người tôi đây!”
Văn Vũ quá lười để giải thích cho Akkad nghe thủ đoạn ghê rợn của Sieg – cái tên này có thể gọi là bất tử dưới sự bảo vệ của quân đoàn, vàông ta cũng là một con ma tộc phá hạn cấp, thực lực tổng thể chỉ yếu hơn Văn Vũ một chút trong tình trạng Văn Vũ không sử dụng linh hồn chiến trường.
Bây giờ đánh rắn động cỏ, nếu Sieg muốn chạy, cậu không thể giữ được…
Nghĩ đến đây, Văn Vũ liếc mắt nhìn xung quanh.
Cho đến khi nhìn ra phía xa, rất nhiều ma cuống bạo đứng thẳng người, khí thế thâm trầm, nhưng không tham chiến lọt vào mắt Văn Vũ.
Cảm nhận được thực lực của đội quân này, Văn Vũ nheo mắt lại.
"Tìm thấy rồi…"
…
Ánh sáng lạnh lẽo khắc nghiệt xẹt qua, như thể một nửa mặt trăng lạnh lẽo xuất hiện từ không trung.
Trong khi vung chiếc rìu khổng lồ, một loạt mặt trăng lạnh lẽo xuất hiện từ không trung, và sau đó từ trung tâm của quân địch cuồng nhiệt quét ra xung quanh.
Tại thời điểm này, trong lòng của Sieg không hề dao động —— kể từ thời điểm ông ta ra tay, chức nghiệp giả có tên Akkad nằm dưới chân ông ta không có lý do gì để được tha thứ.
Sieg rất tự tin, ông ta luôn tự tin như vậy, và thực lực của ông ta đủ để nắm lấy sự tự tin này!
Không, không chỉ sức mạnh của bản thân ông ta, mà còn có cả nhóm anh hùng thầm lặng đứng sau lưng ông ta, đội quân đó cũng giống như bản thân ông ta đều được gọi là chiến sĩ siêu cấp “tinh nhuệ”.
Trong khi chiếc rìu chiến khổng lồ được vung lên, ánh sáng lạnh lẽo biến thành một quả cầu bao trùm hoàn toàn cơ thể của Sieg, và những nhát rìu lần lượt sinh ra, đồng thời, chân của Sieg vẫn tiếp tục giẫm xuống mặt đất ,mỗi một giây tốc độ lại tăng lên gấp trăm lần. Mang đến nỗi đau không thể tưởng tượng và cái chết lặp đi lặp lại cho Akkad.
Chương 1353 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]