Về việc đưa ra lệnh cấm chế cho Linh, trong lòng Văn Vũ đã có kế hoạch đại khái, tuy nhiên hiện tại chưa phải lúc – trận chiến còn chưa thấy hồi kết, không chỉ trên chiến trường này mà còn ở nơi khác, thậm chí còn nhiều chuyện không liên quan tới trận chiến chờ Văn Vũ chủ trì đại cục nữa.
Ví dụ, lần này tham gia bao vây quân đoàn Cốt Ma của Akkad.
…
Trong hai tháng mười ngày, những tạo vật linh hồn mới mà Văn Vũ đã đào tạo có thể nói rất đồ sộ, phần lớn đều được Văn Vũ bổ sung vào các binh đoàn chủ lực, đặc biệt là quân đoàn lớn nhất của Sơn Khôi.
Nhưng thời gian thành lập của quân đoàn Sơn Khôi chưa bao lâu, tính chi li là hơn ba tháng, quy mô đương nhiên không lớn – chí ít số lượng đại quân Sơn Khôi xuất hiện trên chiến trường chưa chừng vượt qua ma vật.
Tuy nhiên, quân đoàn Sơn Khôi vây quanh bên ngoài, huyết nô của Akkad nổ ra từ bên trong, giống như vỏ của sủi cảo, tuy chỉ có một lớp mỏng nhưng trông tổng thể thực sự đáng kinh ngạc!
Đặc biệt là cuộc tập kích bí mật mà quân đoàn Sơn Khôi ngầm phát động đã thực sự đánh cho ma tộc trở tay không kịp, chưa kể đến cái chết của Sieg, Văn Vũ xuất hiện…
Đủ loại nhân tố bủa vây cùng lúc khiến ba tập đoàn quân ma vật lâm vào tình thế tiến thoái lưỡng nan chỉ trong một thời gian ngắn.
Không chỉ có chiến sĩ bình thường mà cả lãnh đạo cấp cao của tập đoàn quân cũng phải khiếp sợ – có thể tưởng tượng danh tiếng của Văn Vũ rất có sức răn đe với những tên này!
Cái gọi là địa vị càng cao càng trân quý sinh mệnh, chí ít đặt lên đại đa số sinh mệnh thông minh, câu nói này rất chính xác.
“Rút lui! Rút lui!”
Lúc này, người chỉ huy quân đoàn Cốt Ma hét lên cầu hòa, vừa điều động ba quân đoàn trưởng xung phong, vừa nhìn chằm chằm về hướng của Văn Vũ, sợ Văn Vũ một khi tức giận sẽ quay đầu lấy mạng mình.
Điệu bộ đàm chiến sợ hãi đó khiến Tiểu Bạch ở bên cạnh nghi ngờ, gã này rốt cuộc có phải cấp trên cứng cỏi cũ của mình hay là một con tạp chủng Hắc Bì cấp thấp giả mạo thành.
“Theo ta.”
Người chỉ huy thì thầm với Tiểu Bạch, trong lúc cuống quýt chạy trốn này, người chỉ huy vẫn không quên kéo theo Tiểu Bạch đủ để chứng tỏ sự tôn trọng và cảm kích của người chỉ huy đối với Tiểu Bạch.
Tuy nhiên đã tin nhầm người, đây chính là bi kịch lớn của đời người.
Nhìn thấy người chỉ huy ưỡn eo đi về phía trước giống như một con chuột, ánh mắt của Tiểu Bạch bỗng nhiên lóe lên tia sáng khó giải thích.
Làn sóng tinh thần truyền tới chủ nhân và trong đầu của Sơn Khôi cách đó không xa, sắc mặt Tiểu Bạch lạnh lùng, tâm thái tĩnh lặng.
“Đừng trách ta gạt ngươi, bởi vì ngay từ đầu, chúng ta không chung một con đường…”
“Mà bây giờ ngươi đang cản đường của ta…”
…
“Ò…!”
Tiếng rên rỉ gắt gỏng và âm thanh máu thịt va chạm cách đó không xa, đi đầu trong đội ngũ, cơ thể của ba vị quân đoàn trưởng phụ trách xung phong đột nhiên bay lên, cả người trong không trung đã biến thành một vũng thịt không phân biệt được hình dạng.
Sự thay đổi đột ngột khiến người chỉ huy phải dừng lại và quan sát giọng nói càng ngày càng gần, tới khi hình ảnh một con ngưu ma đầu cao lớn, cả người đầy máu, mặc chiến giáp tàn tạ, vung chiếc búa khổng lồ đập vào mắt người chỉ huy.
Một dư vị khổ tâm đang trào dâng tận đáy lòng, nhìn huyết nô hai mắt vô hồn trước mặt, người chỉ huy trầm mặc thì thầm: “Augustus…”
Cường giả ma tộc, ma vật cấp phá hạn ma tộc, thể chất cơ thể ước chừng khoảng 8000 điểm, không mạnh bằng người chỉ huy, nhưng không kém hơn là mấy.
Đánh giá tình hình hiện tại, sự xuất hiện của huyết nô Augustus chắc chắn là một chướng ngại vật lấy mạng với người chỉ huy!
Huyết nô không còn ý thức, nhưng Augustus lúc này như thể đã nhận ra đối thủ của mình, vung rìu chiến đánh bay vài con ma vật xung quanh trong nháy mắt, đôi mắt vô hồn nhanh chóng nhìn chằm chằm vị trí của người chỉ huy, hai luồng khí trắng phụt ra từ lỗ mũi, sau đó, Augustus như đạn pháo lập tức bắn thẳng về phía người chỉ huy.
“Ni mã này, ngươi tìm ta làm gì…”
Người chỉ huy nói chuyện một cách khó khăn, nhưng không thể bỏ mặc Augustus, nhìn thấy ngưu ma đầu từ xa tiến đến gần, người chỉ huy lấy trường đao dắt trên thắt lưng chuẩn bị chiến đấu với vị đồng nghiệp cũ này ba trăm hiệp!
Thấy cảnh này, nét mặt của Tiểu Bạch đầy hoảng sợ, nhưng sâu trong lòng không kìm nổi thở dài một tiếng: “Tạm biệt, cấp trên của ta, dịp lễ tết, ta nhất định đốt thêm hai nén hương cho ngươi…”
Ban đầu, nếu người chỉ huy ôm ý nghĩ bỏ chạy tháo thân, phớt lờ Augustus thì có thể sống được lâu thêm chút nữa, nhưng bây giờ hắn ta lựa chọn chiến đấu, vậy thì…
Một tiếng “rầm” vang lên, chỉ nhìn thấy dưới chân người chỉ huy đột nhiên xuất hiện một cái hỗ cực lớn, sâu không thấy đáy, trong hố lớn, hai cánh tay như kim cương lấp lánh thò từ dưới lên, hung hăng túm lấy mắt cá chân của người chỉ huy, chỉ trong nháy mắt, người chỉ huy đã biến mất trong cái hố – chiến thuật tiến công ngầm tiêu chuẩn của quân đoàn Sơn Khôi không cần nói đương nhiên là do đích thân Sơn Khôi ra tay.
Mà Augustus giống như đã lên kế hoạch từ lâu với Sơn Khôi, không quan tâm tới chiến sĩ Cốt Ma đang tiến lên chặn đường gần đó, vung rìu lao xuống hố sâu và biến mất trong nháy mắt.
Chiến sĩ quân đoàn Cốt Ma nhằm hố sâu làm trung tâm, nhìn nhau như thể không thể tin được đại ca của chúng vừa chết như vậy ư…
Cảnh vật yên lặng trong giây lát.
Chương 1359 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]