Tới khi một giọng nói buồn bã vang lên: “Đại nhân! Đại nhân!”
Tiểu Bạch vừa than khóc vừa lách ra khỏi đám người, nặng nề quỳ xuống bên miệng hố sâu, cảm nhận được âm thanh đánh nhau ngày càng kịch liệt bên dưới, Tiểu Bạch lén lút lấy ra hai quả bom ma khí từ nhẫn không gian trên ngón tay, tốc độ tay cực nhanh lặng lẽ ném xuống hố.
“Bùm!”
Đất đai sạt lở…
Cái hố vốn không mấy kiên cố đã biến mất ngay tại chỗ qua vụ nổ dữ dội, cũng cắt đứt mạng sống cuối cùng của người chỉ huy.
Tiểu Bạch vỗ tay mãn nguyện, cố gắng kìm nén hai hàng nước mắt, tiếng than khóc đau thấu tim can vang lên thấu trời: “Đại nhân ơi! Đại nhân ơi! Tiểu Bạch sẽ xuống cứu ngài…”
“Anh Bạch! Anh Bạch! Đừng kích động.”
Nhị Đản thoát ra khỏi đám người, nhìn Tiểu Bạch đang “đau khổ” mà ứa nước mắt an ủi: “Anh Bạch, đại nhân đã hi sinh rồi, anh mà xảy ra chuyện gì nữa thì anh em chúng ta làm sao có thể sống đây…”
Tiểu Bạch khóc không thành tiếng, Nhị Đản và các cộng sự khác của Tiểu Bạch nhanh chóng nắm rõ tình hình hiện tại dưới ánh mắt ám hiệu của Nhị Đản – cần phải bầu ra một người lãnh đạo mới khi mất đi người chỉ huy tối cao trong tình hình chiến sự bất lợi này.
Nói chung, nếu người chỉ huy tử trận thì vị trí này sẽ do một quân đoàn trưởng nào đó tiếp quản – có điều ai tiếp quản vẫn chưa thể kết luận…
Nhưng có một điều rõ ràng là thay mặt người chỉ huy nhận nhiệm vụ nguy hiểm trên chiến trường thì có khả năng trở thành người chỉ huy thực sự.
Tiểu Bạch có tư cách này, hơn nữa những cộng sự của Tiểu Bạch thuộc hạng người có đầu óc nhạy bén cùng phe theo Tiểu Bạch, cùng với màn trình diễn kỳ công của Tiểu Bạch trên chiến trường và quan trọng phải kể đến mối quan hệ của Tiểu Bạch với những người khác…
“Anh Bạch, đại nhân chỉ huy đã chết, ngài phải giương cao ngọn cờ của tập đoàn quân số hai quân đoàn Cốt Ma.”
“Đúng vậy, anh Bạch, nên làm rồi, nếu không làm nhất định sẽ chết đó…”
“Anh Bạch, các anh em đều dựa vào anh!”
Những âm thanh lộn xộn ong ong vang lên nâng cao tinh thần của những người khác đang không quan tâm trong nháy mắt.
Nghe âm thanh đang dâng cao, Tiểu Bạch cố gắng lau nước mắt, giơ tay lên và hét lớn!
“Các anh em, tôi sẽ báo thù cho đại nhân chỉ huy! Nhưng không phải bây giờ, chúng ta trước tiên phải thoát ra khỏi hố bẫy của kẻ địch! Toàn quân nghe lệnh, quân thứ nhất và quân thứ hai tiên phong, mục tiêu là hướng Tây Bắc! Toàn quân tấn công!”
Quân đoàn trưởng của quân thứ nhất và quân thứ hai sững sờ nhìn nhau…
Dường như có điểu gì đó không đúng…
Nhận thức linh hồn dưới sự gia trì của sức mạnh linh hồn khổng lồ đủ để bao phủ toàn bộ chiến trường.
Giờ phút này, Văn Vũ đang ngồi ở chính giữa chiến trường, tinh tế điều khiển toàn bộ cục diện trên chiến trường.
Từ một người tham gia trên chiến trường trở thành một chỉ huy trịch thượng, có vẻ như từ quân cờ trở thành người chơi cờ, nhưng thật ra, Văn Vũ không hề thích cảm giác này—— vì phiền phức.
Khi lực phá hoại được gây ra bởi toàn bộ sức lực trong bản thân, thậm chí còn mạnh hơn cả một đội quân, loại chuyện đứng ở giữa chỉ huy, có vẻ như không cần thiết nữa rồi…
Nhưng mà, không thể không làm…
Một mặt để cho đội quân khối ở trên núi tự do chiến đấu, sẽ gây ra nhiều sơ sót, dễ gây ra thương vong không đáng có, Điều đó cũng không có lợi cho việc bố trí chiến thuật sau đó, thậm chí nếu không cẩn thận sẽ gây ra thất bại trong cuộc chiến, trên thực tế, đội quân nô lệ máu cộng với đội quân khối ở trên núi chưa chắc đã hơn Ma vật.
**quân khối: là đội quân bị Văn Vũ điều khiển, mà những người này giống như con rối vậy.
Nhìn thấy đội quân khối ở trên núi và những nô lệ máu của Akkad đã giết thành công chỉ huy của Quân đoàn bộ xương thứ hai, mà Tiểu Bạch cũng không phụ kỳ vọng của Văn Vũ, thuận lợi tiếp quản chỉ huy của Quân đoàn bộ xương thứ hai, Văn Vũ cười lắc đầu, cố tình tạo ra một số lỗ hổng nhỏ ở hướng tây bắc, có thể để Tiểu Bạch thuận lợi đưa một số ít binh lính của Quân đoàn bộ xương phá vòng vây mà ra ngoài, sau đó Văn Vũ sẽ không lo tình hình chiến sự này nữa, và thay vào đó, kích hoạt một kết nối tâm linh để giao tiếp với vân khối đang ở trên một chiến trường khác.
** vân khối: hồn mây (do Văn Vũ điều khiển)
“Chủ nhân.”
“Buông bỏ linh hồn, chia sẻ góc nhìn.”
Giây tiếp theo, cảnh tượng trước mặt Văn Vũ đột ngột thay đổi.
…
Vân khối vào lúc này, với tư cách là “đôi mắt” của Văn Vũ, Phát huy bản năng tự nhiên của tộc Khí, Lang thang trên bầu trời cao gần một nghìn mét so với bề mặt, hòa với không khí xung quanh, quan sát mọi thứ bên dưới từ góc nhìn của Thượng đế.
Khi chia sẻ góc nhìn cùng Văn Vũ, Văn Vũ giống như thần mà nhìn trên trời và ở dưới đất, không có hành động nào bên dưới có thể thoát khỏi tầm mắt của Văn Vũ.
Và điều đầu tiên tôi nhìn thấy là bức tường thành cao chót vót ban đầu của khu tập hợp Hy Vọng Mới!
Ngay từ vài tháng trước, khikhu tập hợp Hy Vọng Mới bị Ma tộc phá hủy, Bức tường thành tráng lệ ban đầu tự nhiên sụp đổ và tan tành, nhưng khi Ma tộc chỉ định khu tập hợp Hy Vọng Mớitrở thành bộ chỉ huy chiến khu trung ương Châu Phi, thì khu tập hợp Hy Vọng Mới đã có lại một mùa xuân thứ hai.
Chương 1360 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]