“Cái này cũng là thủ đoạn mới sao?”
Văn Vũ cười hỏi, đồng thời đánh giá Thi Khôi hiện tại.
Thân thể cao ba mét đứng thẳng trên mặt đất, ngũ quan rõ ràng trên cái đầu trọi lỏi mà lại có mị lực khác —— Tướng mạo của Thi Khôi đã trải qua thời gian dài trưởng thành lột xác, đã khác Văn Vũ từ lâu, nhưng xét từ góc độ thẩm mĩ quan của con người thì thật là có chút đẹp trai.
Chẳng qua, chiều cao hơn ba mét, làn da tái nhợt không có lông và hai cánh xương trắng dài ra sau lưng, cho dù là ai thì cũng sẽ không liên tưởng người trước mặt này cùng hai chữ “con người”.
Tầm mắt Văn Vũ nhìn giữa hai chân Thi Khôi —— trụi lủi…
Thi Khôi sử dụng huyết nhục làm vật liệu, mặc dù nó trông giống động vật có vú, không phân biệt giới tính – sự thật là con rối Linh hồn không cần những thứ vô dụng như giới tính.
Thi Khôi nhẹ nhàng gật đầu, khẽ cười nói về quả cầu thịt nhỏ ở bên cạnh: “Đúng vậy chủ nhân, giống như ẩn giấu làn sóng tinh thần vừa nãy, những cái đó đều là thủ đoạn mới…”
“Thật ra, cũng không phải thủ đoạn mới, chỉ giống như cá thể sinh sôi nẩy nở, tạo ra tộc nhân thôi. Chẳng qua nó chỉ có một loại chức năng thị giác, nhưng tôi không thích thủ đoạn này cho lắm… Chủ nhân, cậu không nghĩ rằng tôi nên là độc nhất vô nhị sao?”
Nụ cười của Thi Khôi có chút chói mắt trong mắt Văn Vũ. Tuy rằng nụ cười của Thi Khôi không có vẻ gì là giả, nhưng trong cách nhìn của Văn Vũ, nụ cười này luôn khiến Văn Vũ liên tưởng đến từ hình dung không tốt như “cười nhạt”…
Văn Vũ trầm mặc một lát, vẫn trả lời: “Đúng vậy, ngươi nên là độc nhất vô nhị…”
Thi Khôi…
Kể từ khi ra đời, nó đã khác hoàn toàn với Sơn Khôi và Vân Khôi rồi!
Thi Khôi cũng không giống như Sơn Khôi và Vân Khôi, thích chủ động mở rộng quy mô nhóm và mang đến đội quân khổng lồ cho Văn Vũ. Mà Thi Khôi cực kỳ phản cảm với việc tạo ra giống nòi này, nó ngược lại thích sử dụng năng lượng tạo vật thu vào chính nó.
Cắn nuốt huyết nhục, rồi trộn lẫn vào năng lượng tạo vật, cường hóa thực lực của mình…
Tới hiện tại, sức mạnh của Thi Khôi thậm chí còn cường đại hơn bản thể Sơn Khôi vốn là cơ sở của Văn Vũ —— đổi lại, thể chất cơ thể chừng 20000 điểm, thỏa thỏa phá hạn giả cấp sáu!
“Đúng rồi, chủ nhân, lần này cậu tới là có nhiệm vụ gì muốn giao cho tôi sao?”
“Không phải, chỉ là muốn nhìn ngươi một chút xem thế nào.”
“Nhiệm vụ đã hoàn thành, danh sách săn giết mà cậu cho tôi, tôi cũng chưa để một tên chạy thoát…”
Trước đó, Văn Vũ đồng thời giao cho Thi Khôi một phần danh sách săn giết, trong đó tất cả đều là ma vật cấp phá hạn cấp sáu, thể chất cơ thể khoảng 5000 đến 20000. Cậu vốn cho rằng Thi Khôi sẽ rơi vào một trận ác chiến, nhưng hiện tại xem ra…
Nghĩ đến đây, Văn Vũ nhìn về phía trên thi thể mặt đất.
Đó là một con Cổ Ma có thể chất cơ thể gần 20000, nhưng mà xem tình trạng chết này —— quyết đấu chính diện, một kích giết chết… Thậm chí ngay cả vách tường, đồ nội thất cũng không bị bất kỳ hư hại nào!
Tưởng tượng trường hợp đó một chút, Thi Khôi nghênh ngang đi vào phòng, sau đó nó dùng một quyền móc trái tim Cổ Ma ra —— trận chiến bị nghiền áp.
“Sao ngươi làm được, thực lực của nó chắc là không thua kém ngươi.”
“Thực lực của nó kém tôi rất xa. Chủ nhân cậu biết đấy, tuy rằng tôi không có kỹ năng, nhưng tôi có thể tự do điều khiển xương cốt và huyết nhục, thậm chí cả dịch thể và nội tiết tố bên trong cơ thể. Dùng thành thạo mấy thứ này thì cũng không thua kém với kỹ năng cấp cao, hơn nữa tôi có thể tùy ý biến hóa ngoại hình, ừm, xem ra, năng lực của tôi và Vô Diện đại nhân có chỗ tương tự…”
Thi Khôi cho Văn Vũ một giải thích hợp lý.
Nhìn Thi Khôi nhai nát trái tim của Cổ Ma trước mặt, Văn Vũ chậm rãi nói: “Nếu nhiệm vụ đã hoàn thành, thì ngươi có thể tự do hành động. Tự ngươi cẩn thận chút. Đúng rồi, không phải ta cho ngươi một cái nhẫn không gian sao? Phải quét sạch thi thể ma vật và năng lượng tạo vật, ăn không hết thì mang về cho ta, năng lượng tạo vật cũng phải giao cho ta một phần.”
“Được, chủ nhân.”
“Với lại chờ chiến sự kết thúc, ngươi trở về một chuyến, ta cần làm một cuộc kiểm tra toàn diện thân thể cho ngươi.”
“Được, chủ nhân.”
Kết thúc liên lạc với Thi Khôi, Văn Vũ nhẹ nhàng xoa thái dương.
Văn Vũ không hiểu tại sao trạng thái của Thi Khôi lại không giống với Sơn Khôi Vân Khôi, có lẽ là sự giao hòa huyết nhục và năng lượng Linh hồn đã sinh ra biến hóa không biết nào đó. Văn Vũ cũng không xác định là tốt hay là xấu.
E rằng những điều này sẽ phải đợi Thi Khôi hoàn thành việc kiểm tra trước khi đưa ra kết luận.
…
Không khí trên đường có chút nặng nề.
Văn Vũ đang suy nghĩ về sự sắp xếp chung của cả trận chiến, mà Akkad thì lo lắng rằng Văn Vũ sẽ trở mặt, nói được không làm được, còn Linh thì thảm hại hơn.
Cấm chế của Văn Vũ chắc chắn sẽ không đơn giản, nhưng đây chỉ là chuyện nhỏ, rắc rối hơn là sau khi trở lại Ma giới – Nếu muốn đánh lừa cường giả cấp mười một bằng cấm chế và suy nghĩ xấu xa thì đây không phải là chuyện dễ dàng.
Chương 1365 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]