Virtus's Reader
Triệu Hồi Cuồng Triều Ở Mạt Thế

Chương 1366: CHƯƠNG 1366: THI KHÔI 2

Cứ như vậy, ba người trong ba suy nghĩ khác nhau, Văn Vũ mang theo Akkad và Linh trở về phòng thí nghiệm Linh hồn.

“Hoan nghênh chủ nhân trở về, Sơn Khôi hết sức trung thành phục vụ cho cậu.”

Bản thể của Sơn Khôi nhanh nhẹn hơn phân thân nhiều, cộng thêm bản thân Sơn Khôi là căn cứ di động của Văn Vũ, quan hệ với Văn Vũ tất nhiên là thân mật.

Văn Vũ vẫy tay, ý bảo Sơn Khôi mở cửa.

Kèm theo một tiếng “ầm” vang lên, ngọn núi sừng sững trước mặt ba người nhanh chóng mở ra một cái hang sâu, Văn Vũ dẫn đầu bước vào trong.

Khi Văn Vũ bước vào hang cùng Akkad và Linh, bộ mặt chân chính của phòng thí nghiệm Linh hồn đã lộ ra trước mắt Akkad và Linh.

Hai bên hang sâu được bao phủ bằng vật dụng tự phát sáng phản chiếu toàn bộ hang động. Không khí bên trong trong lành, thông gió tốt, thêm vào đó là sức mạnh to lớn và hình thể khổng lồ của bản thể Sơn Khôi. Hơn nữa, bản thân Sơn Khôi cũng sở hữu độ cơ động nhất định, căn cứ di động này thực sự tốt hơn nhiều so với cái gọi là nơi tập trung.

Trên thực tế, Văn Vũ đã hạ quyết tâm mạnh mẽ bồi dưỡng Sơn Khôi cho đến khi luyện hóa thành một thành phố khổng lồ có thể tự di chuyển — tương tự như chiến thần Huyền Vũ của Yến Kinh, nhưng cũng không cần sự thao túng của con người hay tiêu tốn quá nhiều năng lượng.

Một cứ điểm di động xanh và thân thiện với môi trường với khả năng chiến đấu siêu hạng như vậy khiến Văn Vũ rất thích.

Mãi đến khi ba người đi tới cuối con đường.

Cuối cùng, một không gian rộng rãi đập vào mắt mấy người. Ở bức tường đối diện, có năm chữ lớn “phòng thí nghiệm Linh hồn” xiêu vẹo. Ở trong mắt Akkad và Linh, nó giống như một loại chữ rune bí ẩn nào đó, đầy hoang dã và khí phách…

Chúng nó không biết chữ Hán, mà Văn Vũ cũng chỉ biết viết chữ Hán…

Ngoài ra, chỉ còn lại một số thứ như chai, lọ, bàn, ghế và vài thứ Linh tinh. Không gian bên trong của Sơn Khôi không tính là nhỏ, nhưng bình thường chỉ có Văn Vũ ở đây, Văn Vũ cũng không cần bất cứ thứ trang trí gì xa xỉ. Văn Vũ cũng không biết những kỹ năng sống đó, vì vậy nhìn từ bên ngoài, hình dáng của Sơn Khôi hùng mạnh và khí phách, nhưng cốt lõi của bên trong, phòng thí nghiệm Linh hồn thì rất bình thường.

“Sơn Khôi, lấy tới một ít đồ uống điểm tâm, chiêu đãi hai người bạn.”

“Vâng, thưa chủ nhân.”

Trong phòng thí nghiệm Linh hồn, hai nguyên tố đất cao nửa người trồi từ dưới đất lên, sau đó dời ghế, bưng đồ uống và đồ ăn nhẹ lên bàn, đồng thời tiếp đón Akkad và Linh ngồi xuống.

Akkad tất nhiên không sợ gì cả, trực tiếp dùng tư thái khách ngồi xuống, nhưng Linh ngược lại vẫn thấp thỏm.

Thấy thế, Văn Vũ cũng lười phải nhiệt tình chiêu đãi tù binh của mình, chỉ nói với hai người: “Hiện tại, các anh ở nơi này chờ một lát, chờ sau khi chiến cuộc ổn định, tôi sẽ giải quyết từng chuyện của các anh.”

“Được.”

“Biết rồi.”

Nghe được câu trả lời của hai người, Văn Vũ không hề để ý tới phớt lờ Akkad (muốn sổ sách) và Linh (tù binh), cậu quay người bước vào phòng trong phía sau phòng thí nghiệm Linh hồn, truyền ra một làn sóng tinh thần cho Sơn Khôi.

“Tìm cho ta mấy con Cổ Ma cấp một trên chiến trường, thực lực càng thấp càng tốt, sống thì tốt nhất, thi thể cũng được, nhưng nhất định phải bảo đảm thi thể còn hoàn chỉnh.”

“Vâng, chủ nhân.”

Bảo Sơn Khôi tìm kiếm một số Cổ Ma cấp thấp khác tất nhiên là sáng tạo một ít “đội thân vệ” cho Linh rồi.

Mà những nhân thủ đó chính là những tên đi theo Linh nằm vùng Ma giới lần này.

Văn Vũ không thể hoàn toàn yên tâm về Linh. Cho dù đã hạ cấm chế, nhưng Văn Vũ cũng không thể hoàn toàn bảo đảm Linh trung thành, cho nên, cậu tạo ra mấy con tạo vật linh hồn để Linh mang về Ma giới đã thành lựa chọn tốt nhất ——Văn Vũ không thể chủ động bại lộ tên Ám Tử Tiểu Bạch cho Linh được.

Cổ Ma cấp một ‘hoàn mỹ sống lại’ cũng không cần nhiều năng lượng tạo vật, Văn Vũ có thể gánh được. Mặc dù tổn thất cũng không thấy quá đau lòng, hơn nữa sau khi chúng sống lại, Văn Vũ còn có thể bồi dưỡng. Với thủ đoạn và tài nguyên của Văn Vũ, thì cũng đủ kéo bọn chúng đến cấp năm thậm chí cấp sáu ở trong khoảng thời gian ngắn.

Chi phí thấp, tăng trưởng cao, rủi ro cao, nhưng cũng có lợi nhuận cao.

Con đường Linh này, Văn Vũ dự định sắp xếp chuyện này như vậy, rủi ro tổng thể quả thực không nhỏ, nhưng một khi thành công, lợi nhuận sẽ không quá thấp.

Vẫn đáng giá làm.

Sau khi thu xếp xong chuyện nằm vùng, Văn Vũ lại nhìn sơ qua tình hình toàn bộ chiến trường – mọi thứ đang tiến triển thuận lợi và tình hình đang phát triển theo chiều hướng tốt. Văn Vũ nghĩ đến sẽ không lâu nữa cậu có thể kiểm soát hoàn toàn toàn bộ lục địa Châu Phi, biến nó thực sự trở thành địa bàn của riêng mình.

Một địa bàn không có người ngoài, một địa bàn dưới sự kiểm soát của mình, một địa bàn mà cậu hoàn toàn thống trị mọi thứ, một địa bàn sẽ không có âm mưu quỷ kế, ngươi lừa ta gạt.

Tất nhiên, có một điểm quan trọng nhất – một địa bàn mà Văn Vũ nói bỏ là có thể từ bỏ …

Năng lượng tạo vật được thu thập cực nhanh, theo đó tiêu hao con rối linh hồn cũng trở lên không đáng kể. Cho dù Ma tộc lại phái binh tới cướp lại lục địa Châu Phi, thì Văn Vũ cũng có thể vỗ mông rời đi.

Cùng lắm thì cài đặt một vài con rối linh hồn mạnh mẽ trong giới U Minh mà thôi, đây không phải là một việc khó khăn gì.

Chương 1366 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!