Cục diện rất đơn giản, cũng rất có lợi với Độc nhãn.
Chỉ cần bản thân chặn được Khoa Thụy trong vài giây, đợi đến khi Bạch tiêu hóa xong, Khoa Thụy sẽ không còn đường chạy trốn.
“Ầm !”
Một ma một chó trực tiếp va chạm!
…
Suy đoán của Độc nhãn quả thực không sai, Độc nhãn cũng hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ của mình – nó quấn lấy Khoa Thụy ước chừng hơn mười giây…
Nhưng mà viện trợ trong dự đoán không xuất hiện, mà thực lực cá nhân của Độc nhãn, cũng không đủ để chặn lại Khoa Thụy trong thời gian quá dài, khi cuồng phong lạnh thấu xương đột nhiên thay đổi thành gió nhẹ mưa phùn, Độc nhãn bị gió thổi tới một bên mà toàn thân không hề có vết thương – Khoa Thụy biết hệ thống kỹ năng của Độc nhãn, chi nên, mệnh đấu siêu cấp hoàn toàn không bị kích hoạt…
Độc nhãn chỉ có thể trơ mắt nhìn Khoa Thụy nghênh ngang đi từ phía sau trong lối truyền tống!
“Ông làm gì vậy?”
Ngăn chặn thất bại, đồng nghĩa nhiệm vụ thất bại, loại tình huống này, làm cho Độc nhãn thẹn quá hóa giận!
Một mặt là thực lực bản thân quả thực không đủ dùng, mặt khác, lại là tức giận sự bàng quan của Bạch…
Con chó đỏ tươi lập tức hướng về phía sau Bạch, ngay lúc này, Bạch đang ôm hai tay, nhìn Độc nhãn vẻ mặt tươi cười, tiếng nhai đã ngừng hẳn từ lâu, mà bước chân lại chưa hề nhúc nhích.
“Tôi ăn no rồi, cho nên, tôi không muốn nó.”
Bạch đưa ra lời giải thích “Hoàn toàn hợp lý”.
“Súc vật…”
Độc nhãn dặm chân thấp giọng chửi rủa, nhìn thấy phía sau Mê cung ảo, lại nhìn thấy Bạch phía trước và Diệp Nam đi đến bên cạnh Bạch, lập tức lâm vào cục diện bế tắc tiến thoái lưỡng nan.
Là truy kích, vẫn là tiếp tục ở lại bên cạnh Bạch theo dõi Bạch, đây là vấn đề.
Bạch nhanh chóng đưa ra đề nghị.
“Lát nữa tôi sẽ khởi động trang bị liệt giới trước Ma giới, anh muốn đi theo không?”
Độc nhãn kiềm chế cơn tức giận, trực tiếp lắc đầu.
“Cho nên, đến bây giờ, hợp tác của chúng ta xem như đã kết thúc, về vấn đề bình chân như vại vừa nãy, xin lỗi, giao ước giữa tôi và lão đại anh, cũng không có khâu giúp anh ta truy giết người.”
Độc nhãn trừng mắt nhìn Bạch, tức điên người mắng: “Mẹ kiếp, bản thân ông làm gì đóng góp sao ông không kể? Địa điểm là chúng tôi tìm, quân đội bên ngoài là chúng tôi thu phục, ông ngoại trừ cho lão đại tôi lời nhắc nhở, ăn chút gì, ông còn làm được cái gì? Cho ông giết tên cổ ma ông chì chiết méo mó thế này.”
“Tôi đem Akkad cho Văn Vũ mượn.”
“Cái đó lão đại tôi đã đưa thù lao!”
Bạch bĩu môi, nhìn bộ dạng Độc nhãn phía trước nổi giận đùng đùng không chịu buông tha, dứt khoát tháo đồng hồ trên cổ tay xuống, trực tiếp ném cho Độc nhãn.
“Tính trên cái này, chúng ta thanh toán xong. Nói về quay lại, anh vừa rồi bắt đầu luôn diễn điệu bộ chó điên, hẳn là coi trọng đồ vật này sao? Tôi cho anh, nhanh chóng truy đuổi anh ta đi, tên kia chạy trốn cũng không chậm…”
Nhìn chiếc đồng hồ nằm dưới chân mình, Độc Nhãn sửng sốt.
Lúc nãy Độc Nhãn đơn giản chỉ là thẹn quá hóa giận thôi, vốn không nghĩ tới những vấn đề khác, càng không nói tới loại suy nghĩ phức tạp “muốn một thứ gì đó” này, như Bạch nói vậy.
Nhưng mà “sự rộng lượng” của Bạch,đã làm cho cơn giận Độc Nhãn tan biến đi rất nhiều – Mê cung này đã được Bạch giải quyết rồi. Có thể tưởng tượng rằng nơi thực sự mà thiết bị khai thác ban đầu xuất hiện, còn có một mê cung khác lớn hơn và phức tạp hơn. Giá trị chiến lược của chiếc đồng hồ này không cần nghĩ cũng biết.
Bạch không cần vật phẩm này để đến Ma giới, nhưng Văn Vũ, hoặc Trái đất, thì cần nó, đây có lẽ là sự tiện lợi trong trao đổi tài nguyên.
Nhưng mà sự thẳng thắn lúc nãy của Bạch, quả thật đã đánh một lời cảnh cáo cho Độc Nhãn, lúc này, con ngươi của Độc Nhãn đang chuyển động quay cuồng, Dường như nó đang ôm giữ một ý nghĩ kỳ quái nào đó cho đến khi Bạch tình ý sâu xa mà nói một câu:” Nhắc nhở ngươi một chút, bây giờ ngươi có thể cùng ta nói chuyện một cách bình đẳng, hoàn toàn là vì thể diện của chủ nhân ngươi. Ta không muốn có quan hệ xấu với Văn Vũ, nhưng không tới nỗi sợ anh ta. Cho nên, tốt nhất vẫn là nên có chừng mực.”
Lời nhắc nhở của Bạch, hoặc nói là lời cảnh cáo, dường như là một thau nước lạnh hất vào đầu của Độc Nhãn vậy, lập tức đánh thức Độc Nhãn khỏi giấc mộng phát tài.
Nên duy trì sự tôn trọng đối với cường giả, đây không chỉ là tôn trọng người khác mà còn là tôn trọng chính mình. Quan trọng hơn, nó có nghĩa là tôn trọng quyền lực!
Hãy luôn kính nể sức mạnh, chỉ có như vậy, mới không chết đi một cách khó hiểu – đây là lời dạy của Văn Vũ đối với các hồn sủng của mình trong suốt thời gian qua…
Bây giờ, mạnh yếu so sánh nhìn một cái là thấy.
Hơn nữa thái độ của Văn Vũ đối với các cường giả ở Trái Đất, đều là không bao giờ khiêu khích – thậm chí Văn Vũ còn lười tiếp xúc với họ nữa…
Từ chi tiết này, Độc Nhãn cũng có thể đoán ra được suy nghĩ của Văn Vũ, mọi người tự ai nấy sống, rất tốt mà…
Chương 1372 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]