Một khi Độc Nhãn chọc giận Bạch, thì tự nhiên lại kết thêm nhiều kẻ thù cho Văn Vũ nữa, Văn Vũ sẽ đau đầu biết bao, Độc Nhãn chỉ cần nghĩ tới cảnh tượng đó thôi, là đã cảm thấy sởn da gà – Văn Vũ sẽ lột da mình ran đe trước, rồi sau đó mới dốc toàn lực giải quyết phiền phức này.
Cho nên…
Nhìn thấy biểu cảm gương mặt vô cảm như được lắp đặt của Bạch ở trước mắt, Độc Nhãn im lặng trong chốc lát, miệng tha lấy chiếc đồng hồ trên mặt đất, quay đầu đi chui vào kênh truyền thứ nguyên.
bắt nguồn từ sự hiểu biết ngầm của đôi bên, hoặc một sự kiên dè âm thầm nào đó, để rồi sự “hợp tác” lần này vội vàng kết thúc.
….
Mắt nhìn Độc Nhãn chui vào kênh truyền thứ nguyên, Bạch thở dài nhẹ nhõm một hơi, sau đó nhẹ nhàng che vùng bụng, sắc mặt dần dần trở nên khó coi.
“Vẫn ổn chứ?”
Diệp Nam ở bên cạnh, rõ ràng biết rõ bí mật nào đómà Bạch không muốn để người khác biết, nhìn bản mặt khó coi của Bạch, dùng giọng điệu thăm dò hỏi thử.
Bạch chỉ là khẽ lắc đầu, một lúc sau mới chậm rãi trả lời:” chỉ là chứng khó tiêu mà thôi, nghỉ ngơi một lúc là ổn.”
Nói xong, Bạch trực tiếp ngồi xuống tại chỗ, hai mắt nhắm chặt, bấm tay niệm chú, dường như là đang vận loại công pháp đặc biệt nào đó.
Diệp Nam đối với việc này không hề cảm thấy kì lạ, không còn chú ú tới Bạch đang nắm bắt thời gian tiêu hóa “thức ăn” nữa. Thay vào đó là đi dạo tới trước thiết bị liệt giới, sờ sờ bên trái đụng đụng bên phải, gương mặt tò mò cộng thêm vẻ mặt tham lam.
Mãi đến gần mười phút sau, tiếng động xột xột xoạt xoạt từ ngoài sau truyền tới, Sau đó một giọng nói truyền vào tai: " Ta không sao rồi, ngươi chuẩn bị xòn chưa?”
Tiếng bước chân càng ngày càng gần, cho đến khi đi tới bên người Diệp Nam, Diệp Nam khẽ nhún vai: "Ta phải chuẩn bị cái gì, không phải cứ đi theo ngươi thôi sao."
“Nhưng mà…”
Nói đến đây, Diệp Nam quay đầu lại, dán mắt vào con ngươi của Bạch, gằn từng chữ một.
“Ngươi bảo ta theo ngươi về Ma giới, không vấn đề! Ngươi bảo ta chơi chết Trương Thiệu Kiệt, được, cũng không có vấn đề gì! Thậm chí ngươi bảo ta ra lệnh chôn chết Akkad, chuyện này cũng không vấn đề! Nhưng mà, ta hi vọng những gì ngươi nói đều có thể thật hiện được, nếu không thì!”
“Nếu không thì? Thì sao?”
Bạch giễu cợt một tiếng, không để ý tới sắc mặt ngày càng trở nên khó coi của Bạch, lắc đầu tỏ vẻ khinh thường: "Ta không thể hứa với ngươi bất cứ điều gì. Trong cuộc chơi này, nếu tự ngươi muốn tự tiến vào, vậy thì tự nhiên phải gánh vác một trong những rủi ro ở trong đó.”
Sau đó, Bạch khẽ vỗ vai Diệp Nam :” Nhưng mà ngươi yên tâm, nếu ta đã kéo ngươi vào rồi, thì đã chứng minh chúng ta là người ở cùng trên một con đường rồi, ta không thể rời xa ngươi, tự nhiên sẽ không chơi ngươi rồi. Tóm lại, nguy hiểm nhất định sẽ có, những việc đã hứa với ngươi có thể sẽ làm không được ổn thỏa cho lắm, nhưng thu hoạch nhất định sẽ tỷ lệ thuận với nguy hiểm và sự trả giá.”
Nghe thấy câu trả lời không giống như đang trả lời, Diệp Nam hít sâu hai hơi, không còn vướng mắc với loại câu hỏi này nữa.
“Bây giờ ta chỉ có năm vị trí trong khế ước mà thôi, không biết có đủ không nữa.”
“Năm vị trí khế ước nhất định là không đủ đâu.”
Bạch chắc chắn việc này, sau đó híp mắt nói :” Chỉ có điều là tạm thời vẫn chưa có vấn đề gì, đợi tới lúc cần thiết, tự nhiên có thể tuyg tiện hy sinh Akkad, sáu vị trí khế ước… ừm, lập một kế hoạch tốt, chắc cũng đủ trong giai đoạn đầu của kế hoạch rồi.”
“Nhưng mà cũng phải nói lại, một khi kế hoạch thành công, lão đệ ngươi cuối cùng cũng một bước lên mây rồi, tới lúc đó, ngươi tuyệt đối đừng có quên người anh là ta đó nha.”
Diệp Nam im lặng một hồi, sau đó nhẹ nhàng lắc đầu: " Đương nhiên sẽ không…”
Nghe được "lời hứa" của Diệp Nam, gương mặt của Bạch không hề động đậy, vẫn là một vẻ mặt cười như không cười như thiếu đánh vậy, khiến người bên cạnh nhìn không thấu bất kì suy nghĩ gì, mà Diệp Nam – nói thật, Diệp Nam đơn giản hơn Bạch nhiều, Diệp Nam của lúc này, gương mặt ngoại trừ có chút không nỡ – sự không nỡ đối với Akkad và Trương Thiệu Kiệt, còn có một vài âm tình bất định, thậm chí có chút phòng bị và tương lai hướng về…
Anh ta không tin Bạch.
Cũng đúng, anh ta làm sao có thể hoàn toàn tin tưởng Bạch được, nhưng mà, tương lai mà Bạch hứa, thật sự khiến Diệp Nam khó mà cưỡng lại được!
Một khi thành công, chính là hùng bá thiên hạ, không ai đọ lại! Đừng nói là Văn Vũ thân thuộc, dù chỉ mới nghe tới tên trình tự số một thôi, thì Diệp Nam cũng có tự tin đọ sức sống chếtvới họ!
Mặc dù Diệp Nam hiểu rõ, hợp mưu cùng Bạch, chẳng khác nào bảo hổ lột da.
Diệp Nam cũng hiểu rõ, chủ động chôn chết Trương Thiệu Kiệt và Akkad, chẳng khác nào tự chắt đi đôi tay của mình.
Tuy nhiên, Diệp Nam, người đã vươn lên giữa chốn tầm thường, biết rõ nỗi bi ai của kẻ yếu, nếu anh ta có thể dùng một lần mạo hiểm và có được thực lực vượt trội hơn mọi người, Diệp Nam nghĩ rằng nguy hiểm không hề đáng kể….
Một canh bạc sinh tử, chiến thắng sẽ thống trị thế giới, bại trận sẽ không còn xương cốt để lại – tâm lý con bạc của kẻ yếu.
Chương 1373 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]