Virtus's Reader
Triệu Hồi Cuồng Triều Ở Mạt Thế

Chương 1374: CHƯƠNG 1374: THAM VỌNG CỦA DIỆP NAM. 2

Tuy nhiên, nếu không trải qua thử thách lớn giữa sự sống và cái chết, thì làm sao có thể phát triển thành một sự tồn tại đáng sợ thực sự vượt qua mọi người.

Ừm, cái này là Bạch nói cho Diệp Nam nghe.

Và Diệp Nam cũng thừa nhận, câu nói này có một đạo lý nhất định…

Âm thanh phía trước làm gián đoạn suy nghĩ của Diệp Nam, ngước đầu lên nhìn, chỉ nhìn thấy Bạch đã đi tới thiết bị liêt giới ở phía trước, đang lấy từng viên một Ma tinh từ chiếc nhãn không gian ra, nhét vào trong thiết bị liệt giới.

Mãi cho đến khi lượng Ma tinh mà Bạch lấy ra đủ khiến Diệp Nam kinh hoàng, thiết bị liệt giới lúc này mới phát ra một tiếng động nhẹ.

Như thể cỗ máy đã lâu không chạy đã lấy lại sức sống, khối cầu trên đỉnh thiết bị liệt giới rú lên rồi từ từ chuyển động.

Tốc độ chuyển động ngày càng nhanh, những luồng gió thổi ra dường như đang xé toạc không gian xung quanh. Đối mặt với tiếng gió hú, Diệp Nam nhìn ánh sáng mờ và bóng đen đung đưa từ trên đỉnh thiết bị liệt giới , sau đó, Một chút ánh sáng đen hắt ra từ thiết bị liệt giới và nhanh chóng hòa vào không gian.

Ánh sáng đen càng lúc càng đậm, và không mất một phút để một vết nứt không gian chỉ cao hai mét xuất hiện trên đỉnh thiết liệt giới.

Khi vết nứt không gian mở ra, một lượng năng lượng quỷ dị khổng lồ trào ra từ vết nứt không gian, mùi hắc hắc khiến Diệp Nam choáng váng.

Giọng nói của Bạch vang bên tai.

“Ta đã điều chỉnh một chút vị trí của thiết bị liệt giới, và kích thước của khe nứt trong không gian kích hoạt. Ừm, vào một cách bí mật, vì vậy nguy hiểm sau khi vào là không lớn."

Thời gian trong một câu nói, Diệp Nam đã trở lại bình thường sau sự chấn động của Ma khí,lúc này Diệp Nam ngưng tụ ánh mắt nhìn về phía khe hở trong không gian.

Khe nứt giống như một vết sẹo trong không gian, xuyên qua hai thế giới một cách hoàn hảo, nhìn từ đầu này, phía đối diện của khe nứt là một mảnh đất khô cằn, mờ mịt và đổ nát.

Quả cầu màu đỏ như máu trên bầu trời, tạm gọi là "mặt trăng", ánh sáng và bóng tối đỏ nhẹ đung đưa một cách vô cớ, bao phủ trái đất, khiến toàn bộ Ma giới trở nên ảo giác và đẫm máu.

Nhưng ngoài ra, không có gì đặc biệt về nó cả…

"Đây là Ma giới?"

Bạch không dứt khoát mà gật đầu :” Sao, còn tưởng cái gọi là Quỷ giới là một địa ngục 18 tầng đầy sát khí sao? Đừng đùa nữa, Ma giới Ma giới, Nói trắng ra, đó chỉ là những cái tên mà chúng ta đã áp đặt cho người ta bởi thế giới xâm lược mà thôi… "

“Nói tới cùng… những tên đó, haiz…”

Bạch thở dài, nhưng chỉ nói được một nửa, sau đó đổi đề tài, làm một tư thế mời với Diệp Nam…

“Lão đệ Diệp Nam, kế tiếp là ga cuối của chuyến bay của chúng ta, không biết cậu đã chuẩn bị xong chưa?"

Diệp Nam nhìn khe hở không gian xuyên thấu hai thế giới phía trước, khẽ cười một tiếng.

“Có cái gì chuẩn bị mà không chuẩn bị, ngươi baot ta làm hay không phải là xong rồi sao!?

Nói xong, Diệp Nam một chân bước ra, Dứt khoát bước vào khe hở không gian.

Bên kia, Bạch nhìn Diệp Nam đã vượt qua ranh giới, khóe miệng chậm rãi hình thành một đường cong.

Khi chôn chết Trương Thiệu Kiệt, tên này thiếu sự quyết đoán cần phải có, tâm trạng dao động quá nhiều, khi vượt qua ranh giới, lại tỏ ra vô cùng dứt khoát – nói dễ nghe thì là dứt khoát, nói khó nghe thì là vỡ bình, hay là làm việc không dùng não…

Làm thế nào anh ta biết rằng vết nứt không gian là cửa ngõ vào Ma giới, mà không phải là cái bẫy kinh dị do Bạch thiết kế sao?

Diệp Nam hoàn toàn không nghĩ tới điều này!

Anh ta làm sao biết được Bạch bảo anh ta chôn chết Akkad và Trương Thiệu Kiệt, là vì cái gọi là kế hoạch, mà lại không phải là cố ý làm yếu đi thực lực của mình?

Diệp Nam cũng không nghĩ tới điều này!

Tác cách tổng thể có vẻ do dự, thậm chí là mâu thuẫn, cho dù nhận chuyên nghiệp giống như bug vậy, nhưng anh ta vẫn không có tính cách của cường giả, thậm chí chỉ số thông minh của anh ta cũng có chút không đủ.

Về việc này, Bạch chỉ có thể dùng từ “đồ ngu” để hình dung Diệp Nam.

Nhưng mà, đồ ngu cũng tốt mà, đồ ngu dễ điều khiển, còn nghe lời, còn dễ hù dọa…

Nghĩ tới đây, Bạch ngâm nga một khúc nhạc của đại thế giới tiên hiệp, nhãn nhã mà lắp thiết bị liệt giới vào trong chiếc nhãn không gian, làm xong tới đây, sau đó mới tiến lên một bước và lao vào khoảng trống trong không gian còn sót lại.

Sau khi Bạch đem thiết bị liệt giới tới Ma giới, toàn bộ không gian đột nhiên im lặng…

Khoảng một giờ sau, lại có một tiếng huýt sáo khác từ thế giới bên ngoài, sau đó, ánh sáng của kênh truyền thứ nguyên lại nhấp nháy, tiếp theo là cái đầu to lớn của một con chó.

Độc Nhãn hấp nháy mắt, nhanh chóng nhìn xung quanh tình huống trong không gian, Ở cửa ra vào, thiết bị liệt giới trước kia cùng hai người Bạch bọn họ dĩ nhiên biến đâu mất rồi.

“Lão đại, người đi rồi..”

Độc Nhãn chật vật chen chút ra khỏi kênh truyền thứ nguyên, mở to miệng nói với sau lưng.

“Đúng như dự liệu, người ta cũng đâu phải đồ ngốc.”

Sau lưng Độc Nhãn, Văn Vũ toàn thân một bộ đồ đen chầm chậm đi vào không gian, sau đó, thân ảnh của Akkad cũng bước ra khỏi kênh truyền không gian.

Chương 1374 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!