Vẻ mặt Độc Nhãn căng thẳng, Akkad sắc mặt phức tạp, mà Văn Vũ, vẫn bình tĩnh như cũ.
Sau khi Độc Nhãn đem thiết bị dò tìm của Bạch ra khỏi mê cung thứ nguyên, đột nhiên nhận ra bản thân đã làm hỏng việc mà Văn Vũ giao cho…
Nhiệm vu thứ nhất, thăm dò thực lực của Bạch, tìm xem Bạch có mục đích ẩn giấu nào đó hay không.
Nhiệm vụ thất bại,thực lực của Bạch chưa thăm dò ra, có mục đích ẩn giấu hay không, Độc Nhãn lại càng không rõ ràng - ngoài việc lấy được đồng hồ, Độc Nhãn thất bại thảm hại.
Nhiệm vụ thứ hai, nếu Khoa Thụy có ở đây, giết chết anh ta.
Nhiệm vụ cũng thất bại, Khoa Thụy đúng là có ở đây, nhưng dưới sự khoanh tay đứng nhìn của Bạch, Độc Nhãn căn bản không thể giữ lại chút thực lực nào của Khoa Thụy cả.
Cả hai việc đều không xong. Làm hết nửa ngày trời, Độc Nhãn lại giống như khách du lịch vậy, chạy theo đông tây cùng Bạch và Diệp Nam, nhưng lại không hoàn thành được gì cả…
Trong toàn bộ quá trình dắt chó đi dạo, còn chạy tới trong mê cung thứ nguyên mà dắt chó đi dạo nữa, cũng khá tự mãn đấy chứ…
Sau khi Độc Nhãn rời khỏi mê cung thứ nguyên, Khoa Thụy đã sớm không còn dấu vết gì rồi – về địa hình, Khoa Thụy rành hơn Độc Nhãn nhiều, về thực lực, Khoa Thụy mạnh hơn Độc Nhãn đang ở trạng thái bình thường, Độc Nhãn vốn dĩ không thể nào đuổi kịp Khoa Thụy.
Độc Nhãn nhận thấy mọi việc đều bi phá hỏng, đã dứt khoát kết nối tâm linh của Văn Vũ, và kể chi tiết cho Văn Vũ nghe những cảnh xảy ra ở đây.
“Sự trừng phạt thất bại” mà Độc Nhãn dự đoán không hề xảy ra, Văn Vũ chỉ điềm đạm mà “Ừm” một tiếng, để Độc Nhãn chờ đợi ở lối vào của mê cung không gian, rồi đưa Akkad ra khỏi phòng thí nghiệm linh hồn và đi thẳng đến Thung lũng đông phi.
Văn Vũ đã sớm đoán trước được tình huống này – để Độc Nhãn giám sát tên lão quái vật Bạch này, quả thật là mở tưởng, sự chênh lệch thủ đoạn của hai người, còn khác xa để Văn Vũ chơi tính toán âm mưu với Lâm Hải Phong nữa! Lấy được chút đồ tốt cũng coi như là không tệ rồi, Văn Vũ cũng không đòi hỏi quá nhiều.
Hơn nữa, nghiêm túc mà nói, Bạch muốn làm gì, hoàn toàn không liên quan gì lớn tới Văn Vũ, sở dĩ tới đây xem, chỉ là vì Văn Vũ đã vạch ra một chiến lược hoàn chỉnh và tình hình chiến tranh ở châu Phi rõ ràng. Trong trường hợp này, Wen Yu để bản thân ngồi nhàn rỗi—— đích thân thăm quan cái gọi là mê cung thứ nguyên này, cũng là một chuyến đi không tệ.
Còn về Khoa Thụy…
Đó chỉ là một vai nhỏ mà thôi.
Văn Vũ khẽ giật giật mũi, cảm nhận được nồng độ ma khí ở nơi này cao hơn rất nhiều so với thế giới bên ngoài, sau đó từ từ nhắm mắt lại, linh hồn nhận biết được kích hoạt toàn diện.
Một lát sau, Văn Vũ mấp máy môi: “Mày vừa mới nói Bạch đã ra tay giết chết hai mươi hai con ma vật ở đây đúng không?”
“Đúng vậy!”
Độc Nhãn gật đầu một cái chắc nịch để đáp lại.
“Chậc chậc chậc chậc, thủ đoạn của lão già đó cũng không tồi. Trong không gian này chỉ có thể cảm nhận được một dấu ấn linh hồn không trọn vẹn, kỹ năng của ông ta rất mạnh, cả thân thể và linh hồn đều bị nuốt trọn, ngay cả một chút cặn bã cũng không để thừa…”
Văn Vũ cảm khái mở mắt ra, sau đó bước chân di chuyển, đi thẳng tới một nơi có mùi máu tươi nặng nhất.
“Nơi này là nơi duy nhất còn sót lại linh hồn, Trương Thiệu Kiệt đã chết ở chỗ này.”
Văn Vũ nói đến đây thì khóe miệng khẽ nhếch lên một nụ cười nhàn nhạt, sau đó quay đầu nói với Akkad vẻ mặt vô cùng căng thẳng.
“Vậy thì chúng ta hãy tới xem một chút, xem lúc anh không ở bên cạnh Diệp Nam thì rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì…”
…
Trương Thiệu Kiệt bị chết một cách không thể nào giải thích được, Độc Nhãn đúng là bị chịu nhiều xung kích nhưng Độc Nhãn cũng không phải người bị gánh chịu nhiều nhất.
Khi Văn Vũ kể lại chuyện lúc đó cho Akkad, vẻ mặt Akkad thay đổi màu sắc liên tục, như thể anh ta vừa mở một xưởng nhuộm…
Anh ta nghĩ nát óc cũng không thể nào hiểu rõ được tại sao Diệp Nam lại muốn hám hại Trương Thiệu Kiệt. Từ trước tới nay, Diệp Nam đối xử với hai người Trương Thiệu Kiệt và Akkad như em trai mình. Ba người bọn họ không thể nói là không giấu diếm nhau chuyện gì, nhưng ít ra là không có bất cứ rào cản ngăn cách nào. Nói một cách dễ hiểu hơn thì chính là những người anh em tốt, có phúc cùng hưởng có họa cùng chịu…
Mối quan hệ của họ tốt đến mức cả Trương Thiệu Kiệt và Akkad còn quên mất thân phận “Người bị khế ước” của mình.
Nhưng mà đến cuối cùng, “Người bị khế ước” vẫn là “Người bị khế ước”, bọn họ không có quyền tự do, cũng không có cá tính độc lập, không được phép lên tiếng! Cũng giống như chuyện lần này vậy, khi Diệp Nam hạ lệnh cho Trương Thiệu Kiệt giẫm vào bẫy, Trương Thiệu Kiệt căn bản không có khả năng từ chối.
Nếu đã như vậy, nếu như Diệp Nam có thể hại chết Trương Thiệu Kiệt, vậy thì có thể cũng sẽ hại chết mình không?
Điều này thật là khó nói…
Giờ phút này, Akkad mang theo tâm trạng thấp thỏm nhìn chằm chằm Văn Vũ.
Chỉ thấy ánh sáng trên tay phải của Văn Vũ lấp la lấp lánh. Ánh sáng linh hồn từ trên mặt đất nhanh chóng hội tụ lại, sau đó biến mất trong tay Văn Vũ.
Văn Vũ chậm rãi nhắm hai mắt lại.
…
Chương 1375 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]