Virtus's Reader
Triệu Hồi Cuồng Triều Ở Mạt Thế

Chương 1407: CHƯƠNG 1407: NGƯỜITRỞ LẠI

Như người ta đã nói, không có lợi thì không dậy sớm, Linh bây giờ lại chủ động liên hệ với bản thân Văn Vũ, chắc là vì…

"Tôi muốn Đại nhân giúp tôi a, giúp tôi tạo ra một chút quân công đi, ít nhất không làm cho tôi hao tổn quá khó coi. Đại nhân Ngài xem, địa vị của tôi cao lên rồi thì đối với ngài không tốt hay sao?"

Sự thật quả thực là sự thật, nhưng vừa nhìn thấy khuôn mặt nịnh nọt của Linh, Văn Vũ dù có tức giận cũng không biết đánh nó ở chỗ nào.

Thường ngày thì làm việc không chăm chỉ, khi muốn trở nên tốt, thì lại sẵn sàng mở cái miệng lớn đó mà nịnh nọt, giống con chó vô liêm sỉ hôi thối này!

Văn Vũ nhanh chóng cân nhắc ưu khuyết điểm trong đầu. Một lúc lâu sau,Văn Vũ mới gật đầu: "Chuyện này, ngươi liên hệ với rối núi Sơn Khôi, ta lần này phải đi Châu Úc rồi. Ta sẽ để cho rối núi Sơn Khôi xem xét tổng thể tình huống và quá trình chiến đấu cụ thể, hành động như thế nào thì các ngươi tự xem mà làm đi."

Lời tuy nói là thế, nhưng mà Văn Vũ cũng phải tính đến khả năng phản bội của Linh. Sau khi nghĩ đến trường hợp xấu nhất, Văn Vũ thấy rằng dù phản bội cũng không quá tệ, vì vậy anh chuẩn bị giao chuyện này cho con rối núi Sơn Khôi, và hoàn thiện một số chi tiết không trúng trọng điểm nào với Linh, và sau đó thì Văn Vũ liền kết thúc mối liên hệ tinh thần này.

Trong chốc lát, kết nối tinh thần của Tiểu Bạch lại được khởi xướng, bên ngoài phòng thí nghiệm linh hồn, bước chân của Đường Hạo Phi cũng vang lên từ xa đến gần.

"Chủ nhân, thiết bị khai thác nguồn gốc đã được kích hoạt. Chiến dịch quân sự thứ hai ở Châu Phi đã sắp bắt đầu. Hiện tại Chiến dịch quân sự thứ hai ở Châu Phi đang huy động nhân lực, ba ngày nữa sẽ phát động tổng công kích."

"Văn Vũ, có tin tức từ quân đội nói rằng ở đại lục Châu Úc có chuyện xảy ra. Tôi chuẩn bị trở về Thành Phố Thiên Không Vĩnh Hằng tổ chức nhân lực trước. Anh có tới không?"

Khoảnh khắc mặt trời ban mai mọc, ánh nắng mặt trời ấm áp chiếu rọi bên cạnh thành phố thiên không vĩnh hằng, báo hiệu một ngày mới bắt đầu.

Đối với người bình thường mà nói, ngày hôm nay không khác gì với hôm qua cả, không, không chỉ với người bình thường mà ngay cả với những người có thân phận và địa vị tương đối cao thì hôm nay cũng chỉ như là một ngày bình thường mà thôi.

Muốn ăn cơm một cách mình thường, muốn sinh hoạt làm việc một cách bình thường, muốn sống sót một cách bình thường, muốn mỗi một hơi thở đều có thể hấp thụ được không khí, thậm chí chỉ muốn thức dậy một cách bình thường sau đó đi học một cách bình thường mà thôi.

Ừm, từ đi học này, trong mạt thế này có lẽ không quá bình thường nhưng ai đã khiến đứa trẻ Rahal này muốn đi học chứ…

Trên thực tế, việc đi học ở thành phố thiên không vĩnh hằng quả thực là một chuyện không quá khó, khó khăn không nằm ở việc bản thân đi học mà nằm ở điều kiện tiên quyết của thành phố thiên không vĩnh hằng này.

Trong khi đợi Rahal đang buồn ngủ mông lung đánh răng rửa mặt xong thì Shima đã chuẩn bị xong bữa sáng cho cậu bé rồi. Sữa đậu nành, bánh quẩy, một miếng bánh của mẻ mới ra lò, một quả trứng chiên lòng đào cùng với một ly sữa của con bò biến dị cấp bốn.

Một bữa sáng không thể bình thường hơn đối với Rahal, Dejean và thậm chí là Shima mà nói.

Đang nhai chiếc bánh yêu thích của mình, Rahal nhìn Shima vẫn đang bận rộn trước quầy bếp, sau đó lại nhìn sang chỗ ngồi thuộc về "chủ nhà" vẫn còn trống bên cạnh, mơ hồ hỏi: “Cô Shima à, anh Dejean ở đâu rồi?”

“Cậu Rahal à, công việc của anh Dejean vô cùng bận rộn chỉ e không thể dùng bữa sáng cùng cậu được rồi.”

Simma tiếp tục bận rộn với công việc nhà trong khi hưởng ứng "trò chơi nhập vai" của Rahal, một lúc lâu sau, cô bưng một đĩa salad rau lên đặt trước mặt Rahal sau đó cởi tạp dề ra rồi ngồi xuống bên cạnh Rahal.

“Đã bao lâu anh ta không về nhà rồi.”

Rahal vừa ăn đồ ăn vừa lẩm bẩm lầm bầm phàn nàn, nhưng thật ra Shima rất hiểu “thế giới của các đại nhân”, cô nhẹ nhàng vỗ về trán của Rahal sau đó không nói lời nào mà nở một nụ cười.

“Cuộc sống ở trường học thế nào rồi, đúng rồi, nghe nói một thời gian nữa em sẽ thi giữa kỳ, đây chính là kỳ thi giữa kỳ đầu tiên của em. Lần trước anh Dejean đã nói chỉ cần thành tích của em lọt vào top 10 chúng ta có thể đến Yến Kinh chơi một ngày, em muốn chơi cái gì, muốn đi dạo ở đâu cũng được.”

“Đúng vậy.”

Trong miệng Rahal đầy đồ ăn nhưng nghe được lời này, tinh thần cậu lập tức tỉnh táo hẳn ra, dùng sức nuốt hết đồ ăn trong miệng xuống, miêu tả nguyện vọng của bản thân một cách vô cùng sống động: “Em nghe Baker nói lần trước cậu ấy đi đến khu quân doanh nội thành Yến Kinh cùng ba cậu ấy, trong đó có rất nhiều bảo địa thú vị, còn có thỏ, có gấu có cả sư tử nữa, em cũng rất muốn đi.”

“Em còn muốn đi công viên giải trí mà Vương Diệu nói nữa,

Shi ma, chị biết Yến Kinh mới mở một cái công viên giải trí mới không?”

“Lâm Manh Manh còn nói với em là ở Yến Kinh còn có viện bảo tàng ma vật, viện bảo tàng zombie nữa, hình như viện bảo tàng zombie vừa mới thay một con zombie cấp sáu mới vào, trong bảo tàng còn có bán thú bông hình zombie nữa, em rất muốn có!”

Sắc mặt Shima tối sầm lại nhìn Rahal đang kể những tin “tình báo” mà cậu đã nghe ngóng được trong lớp, cảm thấy thế giới trẻ thơ còn thú vị hơn cả chính mình, cô cũng không muốn làm gián đoạn sự hứng thú của Rahal nên chỉ ngồi bên cạnh lặng thinh lắng nghe những câu chuyện thú vị mà Rahal kể.

“Đúng rồi, chị Shima à, hôm trước chị Lâm Thiên Tuyết đã đến trường của em đó…”

Chương 1407 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!