Virtus's Reader
Triệu Hồi Cuồng Triều Ở Mạt Thế

Chương 1408: CHƯƠNG 1408: NGƯỜITRỞ LẠI 2

“Hả?”

Shima lập tức dựng lỗ tai lên.

“Chị Lâm Thiên Tuyết có một bài phát biểu ở giảng đường, chị ấy còn mời tụi em ăn cơm nữa. Đúng rồi, hình như chị ấy còn ôm một cậu bé, em ấy thật sự rất dễ thương, em còn được cầm tay em ấy nữa đó.”

Nghe đến đây, Shi ma lập tức cảm thấy vô cùng cảm động —— là Phương Ngọc Quỳnh, con của Phương Bạch và Lâm Thiên Tuyết, là cháu ngoại của Lâm Hải Phong, mới vừa sinh ra liền đứng ở mọi người trên đỉnh đầu mọi người, sự tồn tại thậm chí còn cao hơn so với địa vị của Rahal nữa…

Nhân tiện, người ta nói rằng Tư lệnh Lâm còn có một cháu trai chân chính, cậu bé tên là gì nhỉ?

Quên mất rồi…

Những suy nghĩ phức tạp này vô thức xuất hiện trong đầu nhưng sau đó chúng đã bị Shima hung hăng đè xuống tận đáy lòng. Dựa vào trí thông minh của Shima cô ấy lập tức có thể nhìn thấy được vòng luẩn quẩn ở đây. Ba tháng trước, sau khi hai đứa cháu của Tư Lệnh Lâm vừa chào đời, Phương Ngọc Quỳnh lập tức bị đặt lên bàn cân. Phương Bạch đã tổ chức một bữa tiệc sinh nhật kéo dài ba ngày cho đứa trẻ ấy tại thành phố thiên không vĩnh hằng này dưới sự chấp thuận của Tư lệnh Lâm. Nhưng đến nay vẫn không có một tin tức nào của đứa trẻ sinh ra sớm hơn cả…

Theo tin tức lá cải… Cha của đứa trẻ kia hình như từng được gọi là Chiến thần Bạch Hổ của quân đội, đó là tin tức duy nhất, như tại sao bây giờ lại…

Xót thương cho người chết dễ dàng như một ngọn đèn bị thổi tắt, đúng là nhà đế vương vô tình, nghe Rahal kể về những sự kiện thú vị trong trường bên tai cho đến khi cậu bé ăn sáng xong, Shima mặc áo khoác cho Rahal và đưa cậu bé ra ngoài.

Vệ sĩ mà Dejean sắp xếp cho Rahal đã đứng đợi ngoài cửa từ lâu.

Khoảng cách từ khu dân cư của các trình tự đến trường học quý tộc nơi Rahal học cũng không quá xa, các vệ sĩ ôm ấp Rahal đi trên đường phố một cách yên tĩnh, ngăn nắp. Người đi ở hai ven đường vô cùng thưa thớt nhưng môi trường lại tuyệt đẹp và có robot an ninh với đầy đủ vũ trang đi tuần tra theo giờ để quét kiểm tra danh tính của những người đi bộ qua đó.

Dọc đường đi, Rahal gặp được ba người quen. Nghe nói bọn họ đều là cường giả cấp trình tự tuy Rahal không nhớ được tên của bọn họ nhưng gọi họ là chú là luôn không sai, sau đó lại gặp được năm người bạn học, một vài đứa trẻ đi dạo vui vẻ bên nhau dưới sự chăm sóc của các vệ sĩ khiến cho những cường giả phu nhân qua lại ven đường lộ ra nét tươi cười khó giấu.

Không ai sinh ra đã ảm đạm, không ai sinh ra đã có ý muốn diệt vong loài người, sự hoạt bát, hồn nhiên và chất phác của trẻ nhỏ luôn khơi dậy những mặt tốt đẹp của con người.

Cho đến khi Rahal nghịch ngợm làm cho bước chân lảo đảo và sắp ngã lộn nhào, một luồng ánh sáng chợt lóe lên bên người cậu, một bàn tay to lớn nhẹ nhàng ôm eo Rahal, rồi nhẹ nhàng bế cậu bé lên.

“Đã lâu không gặp, uống rượu sao bước chân lại lảo đảo quá vậy!”

Giọng nói quen thuộc, hơi thở quen thuộc, cảm nhận được gương mặt quen thuộc giấu sau lớp áo gió màu đen kề bên người, Rahal chợt hét lên một cách chói tai, sau đó ôm chầm lấy cổ người bên cạnh hoan hô nói: “Chú Văn Vũ, chú Văn Vũ! Sao chú lại đến thăm con lúc này!”

Tên vệ sĩ ở phía sau bị bóng người đột ngột xuất hiện dọa cho hoảng sợ. Lúc định bước lên thì nghe được tiếng hoang hô phát lên từ trong miệng Rahal, bước chân đột nhiên dừng lại.

Cái tên “Văn Vũ” này quả thật có sức mạnh!

Phía sau, một bóng dáng càng quen thuộc hơn thẳng tắp sải bước đi tới, tất cả mọi người dọc theo đường đi, dù là trình tự hay là các phu nhân đi nữa đều cúi đầu tỏ vẻ kính trọng, Đường Hạo Phi vừa vẫy tay vừa nhìn Văn Vũ đang trêu chọc Rahal, có chút không kiên nhẫn nhìn vào chiếc đồng hồ trên tay anh ta.

“Tranh thủ thời gian đi, chúng ta sắp đến muộn rồi đó.”

Văn Vũ gạt Đường Hạo Phi sang một bên rồi lại nhéo nhéo gương mặt nhỏ nhắn của Rahal sau đó mới giao lại Rahal cho tên vệ sĩ, cười tủm tỉm nói với lão Đường.

“Vì vậy nên mới nói anh không hiểu cuộc sống này…”

“Cảm giác thế nào?”

“Cảm giác gì thế nào?”

“Tôi muốn nói đến cảm giác phản bội lại chính lời thề của bản thân…”

“À! Anh nói là không bao giờ quay lại khu tập trung Yên Kinh sao, tôi đang ở thành phố thiên không vĩnh hằng không phải sao?”

Những lời ngụy biện gian dối của Văn Vũ khiến Đường Hạo Phi có chút bất lực. Nhìn Văn Vũ trông như một khách du lịch, Đường Hạo Phi thở dài một tiếng, "Thật ra tôi sẽ không bao giờ quay lại một nơi nào đó, chỉ là một lời nói đùa vui mà thôi. Nghiêm túc mà nói, lần này trở lại đây, tôi thấy cậu cũng có chút xúc động đó chứ, ở đây có người quen của cậu, có bạn bè của cậu còn có trí nhớ của cậu nữa…”

“Đúng vậy, ngoài ra còn có không khí khiến tôi chán ghét. Nói thật thì không khí ở Yến Kinh này quả thật làm tôi ngày càng cảm thấy áp lực hơn!”

Không khí ồn ào náo nhiệt, cường giả thì xa hoa trụy lạc, kẻ yếu thì than khóc vô tận. Nơi đây chính là thiên đường cũng chính là địa ngục. Đối với Văn Vũ mà nói thì khu tập trung Yến Kinh và thành phố thiên không vĩnh hằng chỉ là một địa danh không chứa đựng bất kỳ ý nghĩa gì đặc biệt mà thôi.

Khả năng tri giác mạnh mẽ bao phủ một nửa thành phố nhỏ thiên không vĩnh hằng khiến anh nhận thức được hơi thở của những người quen biết trong đó, mỗi một lời nói, mỗi một việc làm, từng cảnh từng cảnh một, nhưng lại chỉ là những gì đã từng, chỉ là quá khứ mà thôi. Không có vướng bận mới có thể vô câu vô thúc, đây mới là cuộc sống mà Văn Vũ hướng tới, thứ mà Văn Vũ luôn theo đuổi.

Đối với Văn Vũ, đó mới chính là cuộc sống của bản thân.

Chương 1408 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!