Virtus's Reader
Triệu Hồi Cuồng Triều Ở Mạt Thế

Chương 1430: CHƯƠNG 1430: THÂMNHẬP 1

“Các quân đoàn trưởng ở tiền tuyến đã rời khỏi quân chủ lực và tiến về vị trí mê cung ảo. Ừm, tôi vốn dĩ cũng muốn sắp xếp theo cách này. Có vẻ như mức độ tức giận của họ hiện tại cũng không kém gì tôi.”

Nghe được sắp xếp chiến thuật của Franke, Văn Vũ trầm mặc một lát, sau đó cậu nắm cổ áo thật chặt.

“Quân đội bình thường đã không còn tác dụng rồi, thực lực của bốn con rối linh hồn ở phía trước kia không đủ, độ nhanh nhẹn cũng không đủ. Chúng nó không có bất cứ tác dụng chặn gì cả. Chỉ dựa vào Vô Diện và Victor thì cũng đủ hủy diệt bọn chúng. Hiện tại, ông bảo cường giả quân đội cùng chủng thần thú mạnh mẽ đi vào trong mê cung ảo.”

Văn Vũ nói dồn dập, sau đó cậu quay đầu đi ra ngoài.

“Cậu muốn ra ngoài sao?”

Franke không nhịn được hỏi.

“Không sai.”

“Nhưng…”

“Không có nhưng gì cả!”

Văn Vũ phất tay ngắt lời Franke muốn nói, sau đó cậu chỉ ống đen thô lớn phía chân trời.

“Thật ra, loại chuyện này vốn dĩ cũng ở trong dự kiến của tôi, nhưng tận mắt nhìn thấy cảnh này, vẫn khiến tôi không áp cảm xúc của mình xuống được…”

“Tôi biết ông sợ nhỡ may còn có một cái bảo địa, nhỡ may còn có một người bảo vệ bảo địa thì nên làm sao, nhưng loại chuyện này không có gì phải sợ. Nếu Đường Hạo Phi dám khiêu chiến cường giả cấp mười một, thì tôi lại sợ cái gì. Đúng lúc ông đây còn muốn nhìn chút xem cái gọi là kẻ cấp mười một là cái dạng gì.”

Văn Vũ vừa nói vừa đi, trong nháy mắt đã sắp chạy tới cửa phòng tối.

“Đợi đã!”

Franke dùng hai chữ gọi Văn Vũ lại, sau đó ông ta cầm lấy áo khoác, bước nhanh đi tới bên cạnh Văn Vũ.

“Dẫn tôi theo nữa.”

Văn Vũ nhướng mày, đánh giá cơ thể yếu đuối mong manh của ông già Franke, sau đó cười lắc đầu.

“Ông đi thì bố trí quân sự ở bên ngoài phải làm sao?”

“Có tôi hay không có tôi thì đều như vậy, quân đội lớn như vậy cũng không phải nhất định phải có tôi mới có thể chỉ huy.”

Franke nói ngả ngớn, sau đó chà xát bàn tay: “Tôi phải thừa nhận, những con ma nhãi ranh đó chọc giận tôi rồi, tiếp theo cũng tới lúc tôi ra tay rồi.”

Tối tăm, thăm thẳm.

Như thể đang lang thang trong vực thẳm, tất cả thời gian, không gian, tinh thần và vật chất đều biến thành hư vô.

Ta rất thích cảm giác này, bởi vì sự im lặng này có nghĩa là không có ai quấy rầy và cũng là không gian riêng hoàn toàn – rất thích hợp để suy nghĩ về những chuyện lung tung như thể ta đã từng thảo luận về mối quan hệ giữa “Người và Thần”.

Kết quả là ta đã thắng, hay nói cách khác, Thần đã thắng.

Giọng nói khác đó đã lâu không xuất hiện trong cơ thể, điều này là một bước tiến lớn, hoặc là sự khởi đầu cho một thời đại, đúng vậy, ta muốn gọi sự thay đổi của bản thân bằng sự thay đổi của thời đại.

Chỉ vì ta có sức ảnh hưởng đến thời đại này.

“Cậu còn đó không? Người anh em của ta.”

Tự hỏi bản thân mình, ta là hậu bối, thật ra ta rất lịch sự, ta luôn tôn trọng các bậc tiền bối và mọi việc mà chủ nhân trước của thân xác này đã làm, dù bây giờ thắng thua đã định nhưng sự quan tâm và yêu quý dành cho người thua cuộc có thể phản ánh tâm tư của người chiến thắng phải không?

Không có tiếng động…

Người kia từng cùng ta ở trong không gian này mà lại không phát ra tiếng động gì, ta không biết là cậu đã chết hay cố ý không phát ra tiếng động, nhưng ta đoán là thực lực của người trước không mạnh bằng ta, mà anh ta còn suy yếu hết lần này đến lần khác, tới bây giờ có thể thực sự đã biến mất không chút dấu vết rồi.

Nhưng ai mà quan tâm chứ? Ngoại trừ lão già Lâm Hải Phong thì không ai còn quan tâm đến quá khứ.

Ánh sáng trước mặt dần dần hé mở, khái niệm về không gian và thời gian lại lấp đầy khoảng vô định này, ta không biết đã bao lâu rồi, tuy nhiên, chính sự yên lặng và u ám này đã sinh ra ta, thực sự lúc này không muốn rời đi…

Suy nghĩ dần trở lại hiện thực, những ý nghĩ trong đầu cũng quay trở lại, mối quan hệ giữa linh hồn và thể xác ngày càng gần hơn, ta có thể cảm nhận được sức mạnh bùng nổ đang từ từ xuất hiện trong cơ thể!

Quyết chiến sinh tử lại có hiệu lực.

Cảm giác của sức mạnh khiến ta say đắm, rồi một ý nghĩ khác lại lóe lên trong lòng.

Ta đã chết như thể nào?

Hình như là…

Một người bảo về bảo địa, một vị cường giả cấp 11…

Chà, điểm này rất quan trọng, mỗi khi quyết chiến sinh tử có hiệu lực, ta đều cảm thấy bản thân đang thiếu một thứ gì đó, may thay, đó không phải là thứ gì đáng quan tâm, ta chỉ cần biết ai đã giết ta, sau đó ta sẽ trả thù, những việc còn lại là tạm gác suy nghĩ sau cuộc chiến.

Giải quyết đối thủ trước, sau đó suy nghĩ tới vấn đề khác!

Vì vậy ngón tay ta giật giật rồi mắt mở ra, ta nhìn thấy người phụ nữ xinh đẹp trước mặt, ta đã nhìn thấy cặp mắt kinh ngạc sững sờ trên nét mặt của cô ta.

Máu bắt đầu sục sôi và tràn đầy, sức mạnh được hồi sinh, lúc này ta mạnh mẽ hơn bao giờ hết!

Vậy mà ta mỉm cười nhìn người phụ nữ trước mặt: “Cô bé, trò chơi mới vừa bắt đầu thôi.”

Khi Văn Vũ và Franke bước ra khỏi căn phòng tối om, một trận chiến ác liệt đang diễn ra ở phía xa.

Victor và Vô Diện đang bị vướng vào người khổng lồ núi bốn đầu, trận chiến trông có vẻ…

“Có chút bắt nạt người.”

Franke đánh giá đúng điểm yếu trận chiến giữa hai bên.

Chương 1430 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!