Người nắm thuật tạo vật linh hồn như Văn Vũ quan sát kỹ càng hơn người khổng lồ núi bốn đầu, một lát sau lắc đầu: “Chẳng qua được vẻ bề ngoài thôi, chúng còn kém hơn chút so với tạo vật linh hồn của tôi.”
Cơ thể to lớn nhưng lại thiếu đi sự nhanh nhẹn cần có, lúc này khi đối mặt với Vô Diện và Victor, người khổng lồ núi bốn đầu trông rất vụng về và rối loạn, các đòn công kích không theo trật tự và đầy sơ hở, chỗ hổng lớn dưới khố tạo cho các cường giả của quân đội công kích mà không có bất kỳ rào cản nào, sau đó thâm nhập vào bên trong mê cung ảo.
Sau khi xác nhận Vô Diện và Victor có thể dễ dàng giải quyết người khổng lồ, Văn Vũ dẫn Franke lập tức tiến vào mê cung ảo.
…
Để chắc chắn rằng có một người bảo vệ bảo địa khác, Văn Vũ cố ý tách khỏi Franke, đồng thời khởi động kỹ năng ẩn nấp của pháp bảo che trời.
Thực lực lớn mạnh đảm bảo cho Văn Vũ nhanh chóng lọt qua chiến trường hỗn loạn, khi Văn Vũ ẩn thân đi qua hai chân của người khổng lồ núi, Victor và Vô Diện phía trên còn thong dong chào đón Văn Vũ.
Có vẻ như trận chiến này rất dễ dàng cho hai chàng trai này…
Văn Vũ vừa lẩm bẩm vừa ra lệnh cho Vô Diện: “Tao sẽ vào mê cung ảo trước, chúng mày tranh thủ thời gian, còn nữa, Vô Diện, nếu tao bị quấn vào trong bảo địa thì mày phục chế sức mạnh của Đường Hạo Phi, xóa sạch mọi trở ngại bên trong mê cung ảo!”
“Đã rõ.”
Để Vô Diện phục chế sức mạnh của Đường Hạo Phi là do Vô Diện phục chế Văn Vũ, bản phục chế cũng không hoàn hảo – sau khi Vô Diện khởi động linh hồn chiến trường, sức mạnh được sử dụng không phải là sức mạnh linh hồn của Văn Vũ, mà là sức mạnh linh hồn ở đỉnh cao cấp 6 của Vô Diện, cũng có nghĩa là Vô Diện không thể phát huy sức mạnh cao nhất của Văn Vũ, trong trường hợp này, ngược lại phục chế thể chất cơ thể của Đường Hạo Phi thời kỳ Thiên Cung có thể phát huy sức mạnh chiến đấu cao hơn của anh ta.
Đúng vậy, bây giờ trong tay Văn Vũ chỉ có máu của Đường Hạo Phi thời kỳ Thiên Cung, sau khi ra khỏi Thiên Cung, Văn Vũ nhiều lần hỏi Đường Hạo Phi về cấu trúc cơ thể của anh ta nhưng đều bị Đường Hạo Phi từ chối.
Tâm thế phòng bị không nói nên lời.
Sau khi ra lệnh cho Vô Diện, Văn Vũ lại khoác lên một lớp ẩn nấp, xác định được thân thể không bị bại lộ mới đi qua khe hở lớn giữa hai chân của người khổng lồ núi rồi nhanh chóng tiến vào thiên cung ảo.
Cảm giác chóng mặt của dịch chuyển tức thời xuất hiện.
Khi Văn Vũ tiến vào bên trong mê cung ảo, thứ đầu tiên nhìn thấy là vài xác chết của ma tộc ở phía xa.
“Hừ, xem ra không có người bảo vệ bảo địa thứ hai…”
Phán đoán đơn giản.
Đối với người khác, mê cung ảo chắc chắn là một nơi nguy hiểm, nhưng Văn Vũ chỉ cần bước vào mê cung ảo thì ngược lại không gian của nơi này lại trở nên an toàn hơn – mê cung ảo được xây dựng mô phỏng bảo địa, có nghĩa là đặc điểm của không gian nơi đây và bảo địa đều bị loại trừ, chí ít Văn Vũ chưa bao giờ nghe nói hai bảo địa có thể xếp chồng lên nhau.
Nhìn thoáng qua xung quanh, Văn Vũ lập tức lấy ra đồng hồ mà Bạch để lại trong nhẫn không gian, nhìn kim đồng hồ bên trên, đồng thời trong đầu phát ra làn sóng tinh thần cho Độc Nhãn.
“Tao tới rồi, chúng mày ở đâu…”
Tuy nhiên…không có động tĩnh gì cả…
Thông tin được liên kết linh hồn truyền đi không có chút phản hồi giống như hòn đá dưới đáy biển vậy.
“Không hồi đáp, có nghĩa là nguy hiểm đến rất nhanh nên không kịp gửi cho Văn Vũ bất cứ thông tin gì, liên kết linh hồn vẫn còn nhưng lại không cảm nhận được cảm giác đau đớn mạnh mẽ, có nghĩa là cơ thể chưa bị tổn thương quá nhiều, vậy nên Độc Nhãn đã trúng huyễn thuật sao…”
“Ừ…”
Văn Vũ vuốt cằm, lại nhìn kim đồng hồ trên tay, hồi lâu mới cười ra tiếng.
“Huyễn thuật ư… Thú vị đây…”
Huyết thuật cấp thấp ảnh hưởng tới cảm giác của ngũ quan, huyễn thuật cấp cao ảnh hưởng trực tiếp đến linh hồn,
Văn Vũ thực sự muốn xem cấp độ hiện tại của nó, rốt cuộc có tên nào có thể so đấu sức mạnh linh hồn với mình hay không.
Tầng thứ nhất của mê cung ảo là một thảo nguyên mênh mông bát ngát.
Xác chết của ma vật bị nổ lung tung rải rác khắp nơi, vẫn nguyên tắc không lãng phí, Văn Vũ vừa đi vừa dùng dây yêu thông thiên hấp thu tinh hoa máu thịt, tới khi dây yêu thông thiên có dấu hiệu kháng cự, Văn Vũ mới dừng bước.
“Xác chết của con người sao, ừm, chết được một thời gian rồi, hẳn là một thành viên của tiểu đội Walter đầu tiên tới đây.”
Thuận tay tung ra một luồng năng lượng hắc ám làm nổ tung mặt đất thành một cái hố sâu, Văn Vũ huy động dây yêu thông thiên dọn sạch sẽ chỗ máu thịt rồi phủ một lớp bùn lên.
Những người khác không có thời gian hoặc đang lo lắng về những nguy hiểm không hay biết, nhưng Văn Vũ không sợ điều này, cậu ta thực sự tôn trọng những người chết ở đây – ít nhất nên đào một cái hố cho những chiến binh này, không nên để xác của họ phơi chốn hoang dã này.
Làm xong chuyện vặt này, Văn Vũ xem đồng hồ, kiểm tra phương hướng rồi chậm rãi bước đi.
“Chà, sáu mươi tám xác chết của ma tộc, theo phản hồi của dây yêu thông thiên, có sáu mươi hai là ma vật đỉnh cao cấp sáu, còn lại sáu là ma vật cấp phá hạn, có thể suy đoán là do Walter làm ra, haha, Walter cũng thật đáng nể chứ…”
Chương 1431 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]