Với sự giúp đỡ của quân đội, Văn Vũ đã phải cực khổ tìm kiếm gần bốn năm trời mới có được một manh mối duy nhất!
“Bảo địa siêu cấp Linh giới…”
Nghĩ đến tình báo mà Franke mới tiết lộ, hai mắt của Văn Vũ từ từ sáng lên.
Khẽ vặn cổ và những tiếng động giòn tan “cọt kẹt” phát ra ở quanh cổ.
“Ài, đã lâu không vận động rồi… Vậy để ta xem cái gọi là rắc rối này rắc rối như thế nào…”
Rắc rối…
Trên đời này, Văn Vũ thực sự rất rất lâu rồi…cũng chưa gặp phải chuyện gì có thể gọi là rắc rối…
…
Trong năm năm qua, tám bảo địa siêu cấp đã được khởi động, tất cả đều là thế giới mở với không gian rộng lớn và không hề có nhiệm vụ bắt buộc, theo điều tra của Văn Vũ đã tìm hiểu, những bảo địa siêu cấp này đều được tạo thành từ thế giới bị phá hủy, bên trong có vô số bí mật và một trong số đó là bảo địa Linh giới.
Bảo địa Linh giới, Văn Vũ đương nhiên đã thăm dò qua nhưng không biết hồn bay phách tán như thế nào, tóm lại cũng không có thu hoạch gì, Văn Vũ cũng lười đi dạo quanh những bảo địa siêu cấp này – tốn vài tháng để tìm kiếm bảo địa vẫn không bằng đem ít quyển trục đi bán, sự nâng cấp thế hệ sau thậm chí còn tốt hơn đối với Văn Vũ.
Ngoại trừ ba năm trước, khi bảo địa Linh giới lần đầu tiên được khởi động, Văn Vũ đã thăm dò sơ qua, còn lần này là lần đầu tiên trở lại nơi này trong vài năm nay.
Lối vào của bảo địa siêu cấp phân bố khắp nơi trên thế giới, riêng lục địa Châu Phi có ba lối, sau khi quyết định đi xem “rắc rối”, Văn Vũ lập tức hành động, chưa đầy một phút đã đứng trước lối vào bảo địa.
Khi ánh sáng dịch chuyển tức thời sáng lên, mọi thứ trước mắt đã thay đổi.
Từ sa mạc trải tít tắp biến thành cỏ thơm um tùm ngay trước mắt – khung cảnh ở bảo địa Linh giới khá đẹp.
Qua phán đoán đơn giản, Văn Vũ lập tức nhận biết được vị trí hiện tại của mình – một nơi trong Linh giới có tên là thảo nguyên Osgu.
Nghĩ lại những tình báo ít ỏi mà Franke mới tiết lộ, Văn Vũ từ từ nhắm mắt lại, năng lượng linh hồn khổng lồ nhanh chóng lan rộng tới khi làm kinh động đến sự tồn tại “tối cao” nào đó trong bảo địa.
Trước mặt Văn Vũ, một vòng xoắn ốc màu trắng bạc lại xuất hiện, hình dạng tương tự lối vào bảo địa, nhưng độ lớn có chút khác biệt, nhận thấy được cảnh này, Văn Vũ mở mắt ra rồi bước vào vòng xoắn ốc trắng bạc.
Khung cảnh trước mắt lại thay đổi.
…
Đây là một không gian mênh mông tràn ngập sương mù, toàn bộ không gian vô cùng trống rỗng, ngoài một bóng người mặc áo choàng trắng cách Văn Vũ không xa thì không có bất cứ thứ gì khác nữa.
Nhìn thấy Văn Vũ bước vào nơi này, chủ nhân nơi đây – người mặc áo choàng trắng tươi cười với Văn Vũ, sau đó nhẹ nhàng vẫy tay phải, hai chiếc ghế sô pha và một bàn trà hiện ra trước mặt Văn Vũ trong khoảng không.
“Ngồi đi.”
Người áo choàng trắng ngắn gọn ra hiệu cho Văn Vũ, Văn Vũ cũng cười đáp lại, ngồi thản nhiên trên ghế sô pha, nhìn người bảo vệ bảo địa trước giờ chưa từng gặp ở trước mặt, dò hỏi: “Cậu là…”
“Trình tự số 2 đại nhân gọi tôi là số 3 được rồi ạ.”
Người bảo vệ bảo địa số 3 xếp thứ hạng khá cao, đương nhiên phe phái không rõ – Văn Vũ không thể biết những kẻ này trung thành với chủ nhân hay sớm đã bị ma chủ lôi kéo, nhưng chuyện này cũng không phải lúc xem xét bây giờ, nhìn người bảo vệ bảo địa số 3 đang ngồi trên chiếc ghế sô pha bên kia, rót đồ uống cho Văn Vũ, Văn Vũ bình tĩnh nói.
“Lần này tôi tới muốn nhờ cậu một chuyện.”
“Mời đại nhân nói.”
Người bảo vệ số 3 là nam, vẻ ngoài khôi ngô, đơn thuần, không khác loài người là mấy, cách nói chuyện cũng ôn hòa, điềm đạm.
“Tôi nghe nói bảo địa Linh giới đã chế tạo một quyển trục nâng cấp kỹ năng cấp nội tình, tôi muốn biết vị trí cụ thể của quyển trục này.”
“Thực xin lỗi đại nhân, chuyện này không hợp quy định.”
Người bảo vệ bảo địa số 3 cười thản nhiên, nhưng lại từ chối yêu cầu của Văn Vũ.
“Thông tin này không nằm trong quyền hạn của tôi?”
Người bảo vệ bảo địa số 3 khẽ lắc đầu: “Quyển trục nâng cấp kỹ năng cấp nội tình đó đã bị chức nghiệp giả khác lấy đi rồi, vậy nên…”
Người bảo vệ bảo địa là một ngườ trông coi bảo địa, đương nhiên không thiên vị, quyền hạn của trình tự số 2 lớn có lớn nhưng chưa đến mức mở miệng có thể hỏi được vị trí của vật phẩm cấp nội tình, huống hồ vật này đã bị chức nghiệp giả khác lấy đi, cho dù theo quy định nào, người bảo vệ bảo địa cũng không được phép tiết lộ thông tin riêng tư trong những trường hợp như vậy.
Văn Vũ không nói gì, chỉ lấy từ nhẫn không gian ra một vật gì đó.
Đây là viên cầu thủy tinh bán tring suốt, bên trong viên cầu chứa đầy những hạt sương trắng xóa, thỉnh thoảng có một vài đốm sáng với nhiều màu sắc khác nhau hiện lên trong màn sương, trong đó đang ẩn chứa năng lượng dồi dào, vô tình thu hút sự chú ý của người bảo vệ bảo địa.
Đợi người bảo vệ bảo địa quan sát khoảng ba giây, Văn Vũ mới đặt viên cầu lên bàn trà: “Toàn bộ sức mạnh căn nguyên và những thành quả gần đây trong cơ thể của một con thần thú chủng, như cậu đã biết, tôi chưa tới cấp 11, vậy nên vật này hoàn toàn vô dụng đối với tôi…”
Tới đây, Văn Vũ cũng không nói gì thêm, chỉ bưng tách trà và chờ phản hồi từ người bảo vệ bảo địa.
Sau một khoảnh khắc, một dao động năng lượng lướt qua bàn trà, sức mạnh căn nguyên trên bàn trà đã biến mất.
“XXX, XXX, XXX.”
Người bảo vệ bảo địa số 3 nói ra một loạt tọa độ, sau đó yên lặng ngồi trên ghế sô pha như không có chuyện gì xảy ra, vừa nhìn vừa nghe không có biểu cảm gì.
Văn Vũ im lặng gật đầu, đứng dậy đi tới lối ra bên cạnh.
…
Chương 1488 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]