Trong năm năm qua, Văn Vũ đã giao lưu với rất nhiều người bảo vệ bảo địa, cũng hiểu rõ bọn họ là loại người như thế nào.
Những người được gọi là người bảo vệ bảo địa cấp 11 không nằm ngoài quy luật của lối sống thông minh, một, hai người dường như không có ham muốn, nhưng chỉ cần tìm đúng điểm G của bọn họ, bọn họ hoàn toàn là một lũ đạo đức giả thôi.
Không có gì không thiên vị trên thế giới này, trong bảo địa cũng như vậy, những người bảo vệ bảo địa công bằng như vậy chỉ cần con số đưa ra đủ đáp ứng, bọn họ có thể bỏ qua bất kỳ cái gì gọi là quy định – một tọa độ có là gì? Chỉ cần Văn Vũ có thể đưa đúng mức giá, hoàn toàn có thể tạm thời tiếp quản đặc quyền người bảo vệ bảo địa ở trong bảo địa và trở thành chủ nhân và thần linh của bảo địa này…
Hai năm trước, có một gã làm loạn hành tinh Châu Phi, cướp sạch ở hành tinh Châu Phi đi bán đấu giá, hắn cho rằng đã xúc phạm trình tự số 2, chỉ cần bước vào bảo địa là sẽ được bảo vệ nhưng ai ngờ Văn Vũ đã mua chuộc người bảo vệ bảo địa và xuất hiện trước mặt hắn ta.
Sau đó rút gân lột da rồi treo khô xác trên quảng trường dịch chuyển tức thời…
Chuyện cũ không đáng nhắc.
Sau khi phán đoán gần đúng vị trí tọa độ, cơ thể Văn Vũ từ từ bay lên và hóa thành ánh sáng lập tức rời đi.
Linh giới, rừng rậm Weston.
Thảm thực vật xanh tươi um tùm có thể che chắn vô số sinh vật ở đây. Nơi này có thể thấy được rất nhiều loài thực vật, có số lượng lớn ma vật để cung cấp vô tận, cũng có rất nhiều bảo vật được cất giấu trong những hang động xung quanh. Nơi này chính là thiên đường của những người mạo hiểm, thiên đường của những chức nghiệp giả.
Những tiếng ma sát “xào xạc” vang lên, một con ma vật da đen cấp một thò đầu ra khỏi bụi cây, dáo dác nhìn xung quanh.
Bên trong bảo địa ở Linh giới, kẻ địch lớn nhất của các chức nghiệp giả vẫn là Ma tộc, nhưng nơi này lại không phân tầng chiến trường. Nói cách khác, nơi này không có sự phân chia cấp bậc, từ cấp một đến cấp sáu đều có, cho dù là chức nghiệp giả hay là ma vật thì đều lang thang ở trong Linh giới.
Mà rừng rậm Weston là một trong những nơi thám hiểm được ưa chuộng nhất Linh giới, trình độ nguy hiểm ở nơi này thế nào không cần nói cũng biết - Chí ít, đối với con ma vật da đen cấp một này thì chỗ nào cũng là kẻ địch.
Ma vật da đen mở to mắt quan sát bốn phía, sau khi xác nhận xung quanh không có bất cứ nguy hiểm nào thì nó mới cẩn thận đi về một hướng. Đến tận khi chui vào được một bụi rậm, nhìn những quả màu đỏ mọc trong bụi cây thì nó mới dám nuốt nước bọt một cách thèm thuồng.
Nó rất đói…
Cánh tay khô gầy nhanh chóng vươn về phía trước, Da đen hái trái cây nhét vào trong miệng, chất lỏng thơm ngọt tràn ra khiến nó vô cùng sảng khoái.
Bỗng có một tiếng gió xẹt qua tai…
“Vèo… Vèo… Vèo…”
Thực sự là gió, hơn nữa còn là một cơn gió mạnh trên cấp mười! Cơn gió này mặc dù không giết được cái mạng nhỏ của ma vật da đen nhưng cũng cuốn thân thể gầy guộc của nó lên trời, lơ lửng khoảng năm giây rồi mới rơi xuống đất.
Ma vật da đen choáng váng đầu óc, nó không hiểu chuyện gì đang xảy ra, vừa rồi hình như có một thứ gì chạy ngang qua người nó…
Có lẽ là một sinh vật sống cấp cao.
Chắc là cấp sáu…
Nghĩ đến đây, ma vật da đen run lên một cái.
Thực lực giữa cấp một và cấp sáu chênh nhau một trời một vực! Cấp sáu chỉ cần chạy ngang qua một cái đã có thể cuốn bay con ma vật da đen cấp một này, may mà thứ vừa chạy qua không để ý đến con da đen này.
Ma vật da đen thở phào nhẹ nhõm, chuyện này đối với nó mà nói chẳng khác nào là vừa từ cõi chết trở về. Cảm nhận được sự nguy hiểm ở nơi này, ma vật da đen nhanh chóng đứng dậy định rời đi, nhưng lại một làn gió nữa nổi lên.
Mà lần này, nữ thần may mắn không còn đứng về phía ma vật da đen nữa.
Cơn gió cuốn ma vật da đen đi thật xa, cơn gió này cũng không nguy hiểm đến tính mạng, thứ nguy hiểm chính là một viên đạn từ phương xa bắn đến.
Viên đạn bọc thép rắn chắc ghim thẳng vào đầu ma vật da đen, cho nó về chầu trời. Sau đó, ở phía xa truyền đến một giọng nói càn rỡ mà đầy ác ý.
“Ồ, ha ha ha, năm điểm, một súng này cũng không thiệt lắm!”
…
“Yên lặng!”
Thẩm Trung Chính nhìn người đồng đội hai mắt đỏ ngầu, sát khí lẫm liệt thì không nhịn được quát lên một tiếng.
Nhưng tiếng quát này cũng không mang lại hiệu quả như mong muốn. Người đồng đội cầm súng chỉ bĩu môi khinh thường, sau đó lại quay sang một bên khác bắn một phát súng.
“Pằng…”
Tiếng súng tiếp tục vang lên, được cộng hai điểm, ừm, nhìn điểm số cũng biết người đàn ông kia đã giết loại gì.
“Đội trưởng bảo anh yên lặng mà anh còn nổ súng à? Tiếng súng của anh, mùi thuốc súng và cả mùi máu tanh đều ảnh hưởng đến cảm nhận của tôi.”
Một người đàn ông béo ục ịch sau lưng Thẩm Trung Chính hét lên, ai ngờ người đàn ông cầm súng kia đột nhiên nổi giận, giơ súng bắn về phía đồng đội.
Mấy viên đạn màu cam lượn lờ trước mặt người đàn ông béo ục ịch, người này nhìn tên thần kinh kia thì hít sâu hai cái, cố gắng đè nén sự tức giận trong lòng xuống.
Cơn tức giận của Thẩm Trung Chính lại dâng lên, anh ta nhìn người đàn ông đang cầm súng, cố gắng kìm nén lửa giận, bày ra tư thế của một đội trưởng, bình tĩnh giải thích cho người đàn ông kia nhiệm vụ khó khăn lần này.
Chương 1489 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]