Virtus's Reader
Triệu Hồi Cuồng Triều Ở Mạt Thế

Chương 1491: CHƯƠNG 1491: ĐẮCTHỦ

Sau đó, Thương Hỏa nâng súng, nhắm thẳng vào vị trí trái tim của Tôn Tuyết Vi.

Cuộc sống vô cùng tẻ nhạt… Chỉ có tiếng súng mới là tín ngưỡng duy nhất của Thương Hỏa.

Thế nên, vào lúc này, ánh mắt Thương Hỏa ngập tràn sự hung bạo và tà ác.

“Chết đi!”

“Bùm!”

Súng bóp cò, viên đạn bay ra…

Nhưng mọi việc tiếp theo lại không diễn ra đúng như kịch bản của Thương Hỏa.

Mọi thứ trước mắt lập tức trở nên vô cùng chậm chạp, cảm giác sợ hãi cái chết ập đến như một làn sóng. Tôn Tuyết Vi nhìn viên đạn cách mình càng lúc càng gần, thần trí trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết.

“Sắp chết sao… Hình như là… Sắp chết rồi…”

Tình huống vô cùng rõ ràng, Tôn Tuyết Vi không thể nào tránh được viên đạn trong khoảng cách gần như thế này. Cô chỉ có thể nhìn viên đạn càng lúc càng gần… Càng lúc càng dần…

Đột nhiên, một đôi tay xuất hiện trước mặt cô!

Đôi tay nhỏ dài nhưng tràn ngập cảm giác mạnh mẽ. Viên đạn kia bị bàn tay ấy chụp được, nắm chặt trong tay, sau đó Tôn Tuyết Vi chỉ nghe thấy “Bùm” một tiếng, khói xanh từ bàn tay ấy bốc lên. Khi bàn tay kia mở ra thì viên đạn chỉ còn là những mảnh vỡ kim loại.

“Phù… phù…”

Tôn Tuyết Vi căn bản không quan sát được người đột ngột xuất hiện này là ai, cô ngồi bịch xuống đất, thở hổn hển. Cô vui mừng vì mình thoát được khỏi lưỡi hái tử thần. Chờ đến khi cô lấy lại bình tĩnh thì mới ngẩng đầu nhìn tình hình trước mặt.

Một người mặc bộ đồ đen đang quay lưng về phía cô, nhìn từ sau lưng không hề có cảm giác mạnh mẽ - Người này nhìn không khác gì những người bình thường. Nhưng khi nhìn thấy người này tay không bóp nát viên đạn thì Tôn Tuyết Vi đã biết thực lực của người này không thể xem thường.

Nhưng chính điều này khiến cô nghi ngờ.

“Rốt cuộc anh ta là ai… Tại sao lại cứu mình?”

“Trình tự số hai đại nhân.”

Tôn Tuyết Vi đang suy nghĩ thì Thương Hỏa và Thẩm Công Chính đã nhanh chóng chào hỏi.

“Trình tự số hai… Văn Vũ…”

Những ký ức từ từ hiện lên.

Trên thế giới này, chỉ cần là những chức nghiệp giả cấp sáu thì không có ai chưa nghe đến cái tên Văn Vũ, không biết Văn Vũ như thế nào. Nói không chừng đi trên đường gặp được trình tự số hai, nói chuyện một lúc thì trình tự số hai đại nhân còn có thể cho người đó không ít lợi ích…

Tất nhiên Văn Vũ cũng biết rõ thanh danh của mình, lúc này Văn Vũ đang dùng năng lực nhận biết để quét qua gương mặt người phụ nữ phía sau.

“Ồ, nhìn rất quen, chắc là người phụ nữ được gọi là Tôn Tuyết Vi kia rồi.”

Văn Vũ không nhớ được, thời gian đã quá lâu mà Văn Vũ mới chỉ gặp Tôn Tuyết Vi một lần. Nếu như Tôn Thụy Tinh cải tử hoàn sinh thì Văn Vũ nhìn qua một cái là có thể nhận ra, nhưng mà con gái Tôn Thụy Tinh…

Người đi trà lạnh, mọi người đã từng nghe câu này chưa?

Nếu như không phải vừa rồi nhìn thấy Thiểm Lam Tinh mãi không xóa nhòa triệu hồi ra anh linh của Thiểm Lam Tinh thì Văn Vũ còn quên mất mình đã từng gặp người này.

Ồ, nói đến mới nhớ, hình như cậu đã hứa với Tôn Tuyết Vi sẽ làm cho cô hai chuyện.

Văn Vũ nhớ đến lần gặp trước kia của hai người, sau đó mặt không cảm xúc nhìn Thương Hỏa và Thẩm Trung Chính, rồi lại nhìn người đàn ông béo ục ịch đang cầm nhẫn không gian.

“Đồ ở đâu?”

“Đồ gì?”

Cấp trên của anh ta và trình tự số hai đều là những người không dễ trêu chọc, Diêm Vương dễ chọc tiểu quỷ khó chơi, bây giờ chỉ có thể giả ngu…

Thẩm Trung Chính đã nghĩ như vậy, sau đó giả ngốc.

Kết quả là đầu bị đập nát, não bắn tứ tung. Văn Vũ chỉ đơn giản hất nhẹ ngón tay một cái, một ngọn gió xẹt qua trán Thẩm Trung Chính, tiễn anh ta xuống địa ngục.

“Đồ ở đây, thưa đại nhân.”

Người đàn ông béo ục ịch nhìn thấy Văn Vũ ra tay thì vội vàng tiến lên hai bước, đưa nhẫn không gian cho Văn Vũ, mặt nhăn như hoa cúc: “Đại nhân, ở đây có một cấm chế nhỏ, ngài muốn quyển trục kỹ năng cấp nội tình kia sao? Nó ở ngay đây…”

Ánh sáng lóe lên, người đàn ông béo ục ịch nhanh chóng hóa giải cấm chế, Văn Vũ nhìn về phía nhẫn không gian.

Bên trong có rất nhiều nhu yếu phẩm hàng ngày, đồ dùng của phụ nữ, đồ ăn, nước uống, ma tinh… Tất cả được trưng bày rất chỉnh tề, ở trung tâm là một quyển trục kỹ năng tỏa ánh sáng lấp lánh.

Sau khi lấy quyển trục ra ngoài, trong đầu Văn Vũ vang lên tiếng nhắc nhở, chứng tỏ nhiệm vụ lần này đã hoàn thành. Văn Vũ cất quyển trục kỹ năng vào nhẫn không gian của mình, sau đó ném nhẫn không gian lại cho Tôn Tuyết Vi. Cậu nhìn về phía hai người đàn ông còn lại.

“Nói đi, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.”

“Đại nhân.”

Người đàn ông béo ục ịch xoắn xuýt, cẩn thận suy nghĩ từ ngữ.

“Lúc trước, chúng tôi đang thám hiểm rừng rậm Weston thì phát hiện người phụ nữ này và đồng đội của cô ta đã lấy được bảo bối. Thế nên tôi đã dùng kỹ năng phong ấn nhẫn không gian của cô ta, sau đó…”

Sau đó chính là truy sát, dựa vào đạo cụ và các kỹ năng mà truy sát. Đây không phải chuyện hiếm gặp, kho báu trong bảo địa chỉ dành cho những người tài giỏi, bây giờ Văn Vũ đến rồi thì người đàn ông béo ục ịch đành phải ngoan ngoãn dâng hai tay đồ này cho Văn Vũ.

Nói như vậy rất phù hợp với logic và tiến triển của sự việc, hơn nữa mọi người đều biết tính cách của trình tự số hai đại nhân như thế nào. Văn Vũ có thể nào vì đám phụ nữ đó mà ra mặt đòi lại công đạo không? Làm gì có chuyện đó, mọi người đều là người trưởng thành…

Chương 1491 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!