“Nói dối! Rõ ràng các người có mục đích khác, ra tay đánh lén chúng tôi!”
“Đúng vậy, chúng tôi đánh lén các cô để lấy bảo vật, đây chẳng phải một chuyện hết sức bình thường sao?”
Người đàn ông béo ục ịch thản nhiên đối đáp với Tôn Tuyết Vi, khiến Tôn Tuyết Vi giận run người nhưng lại không nói lại được câu nào.
Đánh lén để lấy bảo vật, ở thời mạt thế, chuyện này có thể nói là một chuyện bình thường đến mức không thể bình thường hơn. Lấy được bảo vật không quan trọng, điều quan trọng là sau khi lấy được thì có thể bảo vệ được bảo vật hay không. Tôn Tuyết Vi cũng không phải người ngây thơ.
Nhưng cô chỉ cảm thấy kỳ lạ một chuyện - Đó là mục đích của nhóm người Thẩm Trung Chính vô cùng rõ ràng!
Lúc đó, khi tiểu đội của Tôn Tuyết Vi lấy được quyển trục nâng cấp kỹ năng thì muốn mang về Yến Kinh giao cho đội trưởng, để đội trưởng có một kỹ năng thăng cấp thành cấp nội tình, như vậy thì có nghĩa là toàn bộ đoàn đội sẽ có một con át chủ bài. Việc lấy được quyển trục kỹ năng là chuyện vô cùng bí mật, không hề tiết lộ chút nào ra ngoài, hơn nữa bốn người nhóm Tôn Tuyết Vi sau khi lấy được bảo vật thì chạy thẳng một đường không hề ngừng nghỉ, vậy mà vẫn có thể bị nhóm người Thẩm Trung Chính ngăn cản!
Vừa mới nhìn thấy nhau thì người đàn ông béo ục ịch kia đã phong ấn nhẫn không gian của Tôn Tuyết Vi, đề phòng Tôn Tuyết Vi chó cùng rứt giậu sử dụng quyển trục, tiếp đó là một hồi truy sát…
Có quỷ mới tin mọi chuyện chỉ là trùng hợp, nhưng những lời nói của người đàn ông đó lại không có bất cứ sơ hở nào. Nhóm người bọn họ biết tiểu đội của Tôn Tuyết Vi lấy được bảo bối nên mới ra tay truy sát, không hề có vấn đề gì.
Tôn Tuyết Vi cũng không biết phải phản bác như thế nào.
Đúng lúc này, giọng nói bình tĩnh của Văn Vũ vang lên.
“Các người là thuộc hạ của ai?”
“Hả?”
Người đàn ông béo ục ịch cứng người, ánh mắt Văn Vũ nhìn thằng vào anh ta, đôi mắt như hố đen nuốt chửng tất cả mọi thứ.
“Các người là người của quân đội?”
Người đàn ông béo ục ịch nuốt nước bọt, đang định lắc đầu thì lại thấy Văn Vũ khẽ cử động ngón tay, một cơn gió xẹt qua bên tai, tiếp đó là một tiếng vang trầm thấp.
Mùi máu tanh xộc đến, người đàn ông béo ục ịch giật mình quay đầu lại, chỉ thấy Thương Hỏa ngã xuống đất, cổ có một vết cắt sắc bén, không phát ra được tiếng nào.
“Quên đi, không cần anh nói nữa, tự tôi tìm hiểu…”
Văn Vũ không còn kiên nhẫn nữa. Ba người này cũng không bắt buộc phải chết, dù sao cũng chỉ là cướp bảo bối mà thôi, không có gì sai. Hơn nữa mặc dù họ truy sát Tôn Tuyết Vi nhưng cô cũng không gặp phải vấn đề gì lớn, mà Tôn Tuyết Vi đối với Văn Vũ mà nói cũng chỉ có thể gọi là quen biết mà thôi. Tuy nhiên, Văn Vũ lại ngửi được từ trên người họ một hơi thở quen thuộc…
Biểu hiện của Thẩm Trung Chính là rõ ràng nhất! Đó là vết tích của quân đội!
Văn Vũ không sao hiểu nổi… Quân đội, đặc biệt là quân đội do Lâm Hải Phong lãnh đạo căn bản không thể làm ra những hành động như thế được.
Ai cũng biết Văn Vũ rất mạnh, người bình thường cũng biết, nhưng không ai biết rốt cuộc Văn Vũ mạnh đến thế nào. Còn Lâm Hải Phong không những biết Văn Vũ rất mạnh, còn biết rõ trình độ của cậu.
Không thể trêu chọc, nếu có yêu cầu thì nhất định đáp ứng!
Văn Vũ cần quyển trục kỹ năng cấp nội tình thì nhất định sẽ lấy được, muốn hỏi thăm tin tức nhất định sẽ hỏi được, bọn họ đều phải nể mặt Văn Vũ. Trong mấy năm qua, những kỳ nguyện (ước nguyện) của Rahal đều dùng trên người Văn Vũ. Lấy quyển trục kỹ năng cấp nội tình làm ví dụ, Văn Vũ đã sử dụng bốn lần kỳ nguyện liên tiếp nhưng đều không có kết quả, nhưng tất cả đều là miễn phí!
Nói cách khác, dựa theo logic chung mà nói, thì mọi chuyện sẽ phải phát triển như thế này: Lâm Hải Phong biết Tôn Tuyết Vi có liên quan đến Văn Vũ (điều này không cần nghi ngờ, mọi chuyện của Văn Vũ đều nằm trong hồ sơ của quân đội). Nếu như ông ta biết quyển trục kỹ năng mà Văn Vũ cần ở trong tay Tôn Tuyết Vi thì trước tiên sẽ phái người đến tiếp cận Tôn Tuyết Vi, dùng giao dịch để đổi lấy quyển trục, sau đó giao quyển trục này lại cho Văn Vũ.
Tiểu đoàn của Tôn Tuyết Vi cho dù có mấy trăm người đi chăng nữa thì nếu như giao quyển trục cấp nội tình này cho đoàn đội của cô thì nói thật là vô cùng lãng phí…
Cách làm này mặc dù đối với Văn Vũ mà nói thì kết quả giống nhau, nhưng đối với Lâm Hải Phong lại không giống.
Trong quân đội cũng có nhiều chức nghiệp giả cấp trình tự, quân đội có thể giữ lại để dùng, nhưng Lâm Hải Phong lại giao quyển trục cho Văn Vũ, thế thì Văn Vũ sẽ nợ ông ta một ân tình.
Nhưng mọi chuyện lại không giống như Văn Vũ đã nghĩ. Văn Vũ hùng hục chạy tới một chuyến, hơn nữa lại còn nhớ lại những chuyện không vui trước đây.
Chẳng lẽ… Chuyện này sẽ gây rắc rối gì cho Văn Vũ sao?
Văn Vũ trầm tư giây lát, người đàn ông béo ục ịch rụt rè lên tiếng: “Đại… đại nhân, chúng tôi… chúng tôi đúng là người của quân đội…”
Chênh lệch thực lực vô cùng rõ ràng, thuận theo Văn Vũ là quyết định sáng suốt nhất.
“Chà, Lâm Hải Phong phái các anh tới đây à?”
Người đàn ông béo ục ịch nuốt nước bọt, quyết định ăn ngay nói thật.
“Vâng… Cô Thiên Tuyết phái chúng tôi đến…”
“Ai?”
Văn Vũ ngạc nhiên.
Chương 1492 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]