“Lâm Thiên Tuyết, con gái tư lệnh Lâm. Có người nói quyển trục kỹ năng cấp nội tình này là quà sinh nhật sáu tuổi của con trai cô Lâm Thiên Tuyết - Phương Ngọc Quỳnh…”
Văn Vũ nghi hoặc, ngạc nhiên, sau đó bỗng tỉnh ngộ!
Cái gọi là phiền phức hoàn toàn không phải phiền phức của mình, mà là phiền phức của con cáo già Lâm Hải Phong này…
Năm năm qua, mặc dù Đường Hạo Phi bị phong ấn nhưng những chuyện liên quan đến Đường Hạo Phi không hề kết thúc. Dựa vào khả năng của Lâm Hải Phong thì cũng chỉ có thể dùng sức mạnh của quân đội để trấn áp chứ không thể giải quyết triệt để.
Nhưng trong này vấn có một số vấn đề - Franke đã đề cập đến không chỉ một lần rằng Lâm Hải Phong sinh ra một cô con gái chỉ biết hãm hại cha mình. Phương Bạch trung thành, lại có năng lực, là cánh tay phải không thể thiếu của Lâm Hải Phong, thậm chí trong quân đội còn đồn rằng Phương Bạch sẽ tiếp nhận vị trí tổng tư lệnh Yến Kinh. Nhưng Lâm Thiên Tuyết vẫn không vừa lòng, luôn âm thầm làm rất nhiều chuyện.
Phiền phức mà Lâm Hải Phong nói tới không phải là phiền phức của Văn Vũ, mà là phiền phức của Lâm Thiên Tuyết! Ông ta muốn mượn tay Văn Vũ để đánh “Tri kỉ áo bông nhỏ” của mình.
Xem xét chuyện mấy năm qua Lâm Hải Phong “có cầu tất ứng” với mình, Văn Vũ phất tay với người đàn ông kia một cái, ra hiệu mau cút đi, sau đó lấy bộ đàm liên lạc với Lâm Hải Phong.
Bộ đàm được kết nối, cả hai đều không lên tiếng.
Mãi một lúc sau, bộ đàm vang lên giọng nói của Lâm Hải Phong: “Tiểu Tuyết, con ra ngoài trước đi.”
“Để cô ta ở lại!”
Văn Vũ lên tiếng ngắt lời Lâm Hải Phong, giọng điệu nói chuyện với Lâm Thiên Tuyết không được tốt cho lắm.
“Tiểu Tuyết?”
“Văn Vũ đại nhân.”
Giọng nói lành lạnh của Tiểu Tuyết vang lên trong bộ đàm, trong lúc bàng hoàng, Văn Vũ dường như nhớ đến thời gian ở thành phố M, lần đầu tiên hai người gặp nhau.
Khi đó, Tiểu Tuyết không có bất cứ tâm cơ gì, thực lực cũng không tệ. Không ngờ, sau mấy năm mài giũa… Văn Vũ không thể không khâm phục Lâm Hải Phong, chết một đứa con thì lập tức có thể biến đứa còn lại thành người vượt trội…
Trí nhớ của Văn Vũ bị gián đoạn, lạnh lùng lên tiếng: “Tôi hỏi cô một chuyện, có phải cô phái người đến bảo địa Linh giới, cướp một quyển trục kỹ năng cấp nội tình?”
“Đúng vậy.”
Lâm Thiên Tuyết lập tức thừa nhận, chuyện này không che giấu được nữa, cũng không có gì phải che giấu.
“Vậy cô có biết quyển trục kỹ năng cấp nội tình đó là thứ tôi muốn không?”
“Đại nhân, tôi không biết.”
Lâm Thiên Tuyết có biết hay không không quan trọng, đồ đã rơi vào tay Văn Vũ. Hơn nữa Văn Vũ cũng biết bản thân mình chưa tài cán đến mức có thể để quân đội ngoan ngoãn giao hết tất cả những thứ tốt đẹp vào tay mình.
Đây là điều không thực tế.
“Vậy cô có biết người phụ nữ tên là Tôn Tuyết Vi mà các cô truy sát là con gái một người bạn cũ của tôi?”
“Đại nhân, tôi không biết.”
Giọng điệu của Lâm Thiên Tuyết vẫn như vậy, hỏi gì cũng không biết.
“Vậy bây giờ cô biết rồi chứ?”
“Biết rồi.”
Giọng điệu vẫn không nghe ra cảm xúc gì, Văn Vũ không đoán được vẻ mặt của Lâm Thiên Tuyết hiện tại. Mà trên thực tế, cô cũng chẳng biểu lộ cảm xúc gì trên khuôn mặt.
“Nhớ kỹ, đây là lần cuối cùng, Lâm Hải Phong, quản tốt con gái của ông!”
Văn Vũ cảnh cáo một câu, không chỉ ý bảo Lâm Hải Phong quản tốt con gái của mình, mà còn nhắc nhở ông ta sau này đừng làm mấy trò vặt vãnh nữa.
Văn Vũ tin chắc chắn Lâm Hải Phong có thể nghe hiểu được ý của mình.
“Tút tút tút…”
Văn Vũ ngắt máy, cất bộ đàm vào trong nhẫn không gian, sau đó quay đầu nhìn Tôn Tuyết Vi lúc này đã đứng thẳng dậy, chậm rãi nhíu mày.
Con gái của bạn cũ…
Thật là phiền phức.
Bản thân các mối quan hệ cá nhân đã phiền phức lắm rồi, Văn Vũ vui vì mình không có mấy quan hệ phức tạp đó. Nhưng ngày trước đã nhận một phần ân tình của Tôn Thụy Tinh, chuyện này không thể chối cãi được. Văn Vũ không phải người tốt, nhưng cũng không phải loại người lấy oán báo ơn.
Huống chi trước đó Văn Vũ còn nợ Tôn Tuyết Vi hai chuyện. Được rồi, coi như lần này mình tự chịu trách nhiệm cho những việc mình làm.
Thế nên…
“Tôi không thể đưa quyển trục kỹ năng cấp nội tình cho cô được, nhưng bù lại, tôi có thể đưa cho cô ba quyển trục kỹ năng cấp SSS, cũng đã giúp cô giải quyết chuyện hôm nay. Vừa rồi cô cũng nghe nội dung cuộc trò chuyện rồi đấy, kẻ cầm đầu vụ này là Lâm Thiên Tuyết, con gái của lãnh đạo khu tập trung Yến Kinh Lâm Hải Phong. Cô đừng nghĩ đến chuyện báo thù, tôi có thể đảm bảo sau này cô ở Yến Kinh không chịu bất cứ áp lực nào từ quân đội, bọn họ cũng có thể chiếu cố cô một chút. Ừm, đại khái là vậy.”
Ngoài chuyện ba quyển trục kỹ năng cấp SSS là phần bổ sung ra thì những chuyện còn lại đều giống như Văn Vũ nói. Không cần Văn Vũ đích thân lên tiếng thì Lâm Hải Phong cũng sẽ hiểu phải đối xử với Tôn Tuyết Vi và đoàn đội của cô như thế nào.
Cũng chỉ có thể như thế…
Mọi người phải dựa vào chính mình, mặc dù Văn Vũ có sức mạnh nhưng cũng không thể nuôi những kẻ không có chí tiến thủ.
Văn Vũ nói xong thì bình tĩnh nhìn người phụ nữ trước mặt.
Tôn Tuyết Vi cũng không tệ, vẻ ngoài có thể chấm được 7,8 điểm, gương mặt có thể nhìn thấy vài phần giống Tôn Thụy Tinh.
Chương 1493 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]