Virtus's Reader
Triệu Hồi Cuồng Triều Ở Mạt Thế

Chương 1495: CHƯƠNG 1495: CHUYỆNNHÀ

“Tút tút tút…”

Những âm thanh từ máy truyền tin vang lên, những tia nắng bên ngoài chiếu qua cửa sổ phòng làm việc, hắt lên gò má những người trong phòng.

Lâm Hải Phong đặt bộ đàm xuống, híp mắt, gương mặt không có biểu cảm gì.

Vẻ mặt Lâm Thiên Tuyết giống hệt cha mình.

Franke nhìn Lâm Hải Phong, rồi lại nhìn Lâm Thiên Tuyết, cuối cùng khẽ nâng tách trà lên uống một ngụm, biểu thị không tham gia vào chuyện nhà của những người này.

Sau lưng Lâm Hải Phong, một bóng người cao lớn đeo mặt nạ, ẩn giấu ở góc tường như một bóng ma.

“Cái này gọi là gì?”

Lâm Thiên Tuyết lên tiếng trước, không hề tức giận, chỉ là giọng nói lạnh ngắt.

“Cái này gọi là cảnh cáo, Văn Vũ đang cảnh cáo con!”

“Con phải biết một chuyện, Văn Vũ là người không thể trêu chọc, cha không trêu chọc nổi cậu ta, con cũng không được, toàn bộ Yến Kinh cũng không thể. Văn Vũ bây giờ là một người mà không ai dám động vào.

Lâm Hải Phong nhấn mạnh tính nghiêm trọng của sự việc lần này.

“Không, con không hỏi Văn Vũ, con đang hỏi cha. Cha, cái này gọi là gì?”

“Cảnh cáo? Hay là đánh đòn phủ đầu? Cố ý không nói cho con biết chuyện Văn Vũ muốn có quyển trục cấp nội tình, cố ý không nói cho con biết Tôn Tuyết Vi là người được Văn Vũ bảo vệ, cố ý tiết lộ chuyện quyển trục cấp nội tình cho con biết. Cha, đối với con gái ruột của mình mà cha cũng dùng những thủ đoạn này, cha thực sự quá coi trọng con rồi…”

Lời nói của Lâm Thiên Tuyết tràn đầy oán khí, người thông mình hoàn toàn có thể hiểu được mọi chuyện. Trên thực tế, bốn người ở bộ tư lệnh đều là người thông minh, nhưng những người thông minh sẽ không bao giờ thể hiện mọi chuyện một cách rõ ràng.

Thế nên, Lâm Thiên Tuyết vẫn như trước, không đủ thông minh.

Có thể do tính cách, cũng có thể do người ngồi ở vị trí kia là cha cô, nói chung… Lâm Thiên Tuyết nói năng vô cùng táo bạo, trắng trợn…

“Rầm!”

Bàn làm việc bị đập một cái vỡ tan tành, trán Lâm Hải Phong nổi đầy gân xanh. Đập tan bàn làm việc vẫn chưa hả giận, ông ta đứng dậy, chỉ thẳng vào mặt Lâm Thiên Tuyết rồi chửi ầm lên!

“Đúng vậy! Cha đang cảnh cáo con!!! Con nhìn con xem, bây giờ đã biến thành cài dạng gì? Ở trong quân đội mà làm loạn đông loạn tây, quân đội là lực lượng quan trọng của quốc gia, làm sao có thể để một người phụ nữ nhúng tay vào?”

“Âm thầm kéo bè kết cánh, con tưởng cha không biết những chuyện con làm à? Cha biết hết! Nếu không phải vì con là con gái của cha thì ông đây đã đập chết con từ lâu rồi!”

Lâm Hải Phong tức giận ra mặt, nhưng Lâm Thiên Tuyết chỉ cười gằn. Đợi đến khi Lâm Hải Phong mắng xong, ngồi xuống ghế thở hổn hển thì Lâm Thiên Tuyết mới không nhanh không chậm lên tiếng.

“Cha, cái gì gọi là loạn đông loạn tây? Cái gì gọi là phụ nữ nhúng tay vào quân đội? Cha chỉ là xem thường vì con là phụ nữ mà thôi, con biết, tư tưởng trọng nam khinh nữ của những người thế hệ trước đều như thế, con không trách cha, nhưng cha phải hiểu một chuyện!”

“Lâm Cuồng Lưu đã chết từ lâu rồi! Chết rồi! Anh ấy chết rồi!!! Cha không còn con trai nữa! Cha chỉ còn một đứa con gái là con thôi! Con và Ngọc Quỳnh mới là người thân của cha, cha không bồi dưỡng con thì bồi dưỡng ai? Bồi dưỡng đứa con hoang được sinh ra từ hai bản sao hoàn hảo à?”

“Bốp!”

Một tiếng tát giòn giã vang lên, gò má Lâm Thiên Tuyết lập tức sưng đỏ. Giờ phút này, Lâm Hải Phong vô cùng bình tĩnh, ông ta mặt không cảm xúc, chỉ là thân thể hơi run lên…

“Cút ra ngoài! Cha chỉ nói một lần, cút ra ngoài…”

Giọng điệu khinh thường chứng tỏ Lâm Hải Phong đã tức giận tới cực điểm, Lâm Thiên Tuyết khẽ xoa gò má, chậm rãi truyền một làn sóng tinh thần cho tiểu linh thú trên vai, sau đó gò má không còn sưng đỏ nữa.

Lâm Thiên Tuyết khôi phục dáng vẻ lạnh lùng, không nhìn Franke và người bí ẩn kia nữa mà đi thẳng ra khỏi phòng.

“Rầm!”

Cửa phòng bị đẩy ra, bên ngoài là Phương Bạch với gương mặt tái nhợt.

Lâm Thiên Tuyết nhìn lướt qua Phương Bạch, giọng điệu vô cùng bình tĩnh.

“Về nhà với em.”

Nghe được hai tiếng bước chân càng lúc càng xa, Lâm Hải Phong ngồi phịch xuống ghế, ánh mắt vô hồn.

Một người không gì không làm được như Lâm Hải Phong cũng gặp phải những phiền phức không thể giải quyết được.

“Tôi ra ngoài trước.”

Franke không muốn tiếp tục ở lại đây, nhanh chóng chào hỏi Lâm Hải Phong rồi đi ra ngoài văn phòng. Lần này, trong gian phòng chỉ còn lại Lâm Hải Phong và thiên thần Cuồng Lưu, hai người “đã từng” là cha con.

Trong phòng yên lặng không chút tiếng động, một lúc lâu sau, Lâm Hải Phong thở dài một hơi, nặng nề hỏi Thiên thần đằng sau: “Lâm Khuyết dạo này thế nào?”

Lâm Khuyết - cháu trai của Lâm Hải Phong, mặc dù là đứa trẻ được sinh ra từ hai bản sao nhưng sau nhiều lần giám định đo lường, thậm chí ngay cả Văn Vũ cũng đích thân kiểm tra thì đều xác nhận đứa bé này không hề khác những cơ thể sống bình thường.

Đây là cháu ruột của Lâm Hải Phong, cậu bé họ Lâm.

Đây cũng là con ruột của Cuồng Lưu, nhưng…

“Giao cho bảo mẫu chăm sóc.”

Thiên thần sau lưng hờ hững trả lời, trong giọng nói không có một chút tình cảm nào.

Anh ta cũng không chấp nhận đứa con trai này, hoặc nói đúng hơn là Thiên thần mới được sinh ra thì ngay cả cha ruột mình cũng không chịu nhận…”

“Nếu không có chuyện gì thì con đi gặp thằng bé nhiều một chút, dù sao nó cũng là con trai con.”

Chương 1495 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!