Virtus's Reader
Triệu Hồi Cuồng Triều Ở Mạt Thế

Chương 1496: CHƯƠNG 1496: ANHĐÚNG LÀ MỘT TÊN PHẾ VẬT 1

Lời dặn dò của Lâm Hải Phong truyền vào từ tai trái Thiên thần, sau đó lại chui ra từ tai phải. Năm năm qua, Lâm Hải Phong đã nói câu này không biết bao nhiêu lần, nhưng kết quả thì sao?

Huyết thống? Cấu tạo thân thể của Thiên thần xem ra còn cùng với chủng Thần thú và Đường Hạo Phi càng gần huyết thống hơn…

Lâm Hải Phong cũng biết suy nghĩ của Thiên thần Cuống Lưu, ông ta chỉ yên lặng thở dài một tiếng, sau đó lẩm bẩm giống như đang nói với chính bản thân mình.

“Tiểu Tuyết con bé… Haizzz… Dạo gần đây, hành động của nó càng lúc càng lớn, không những lôi kéo Tần Thiên mà còn lôi kéo cả Lôi và Marquez. Lúc trước cha đã nhắc nhở con bé rồi, Tần Thiên dù trông có vẻ ngu si nhưng cũng không phải người dễ trêu chọc, dù sao trước đây anh ta cũng có quan hệ với Văn Vũ. Còn Lôi và Marquez thì… Hai người này mang lại cho cha cảm giác vô cùng kỳ lạ, chính vì thế nên cha mới không trọng dụng bọn họ. Bây giờ thì hay rồi, tất cả những chuyện nên làm, tất cả những chuyện không nên làm, mọi chuyện đều được em gái con làm hết. Cha chỉ lo có một ngày nó mắc phải một sai lầm lớn đến mức nó không thể xử lý được.”

“Cô ấy chỉ muốn mở cho Ngọc Quỳnh một con đường tươi sáng, cũng không có gì sai.”

Thiên thần thay Lâm Thiên Tuyết nói một câu. Khi Cuồng Lưu còn sống, mẹ mất sớm, cha bận công tác suốt ngày, hai anh em rất thân thiết với nhau. Mặc dù Lâm Thiên Tuyết đối xử với Lâm Khuyết không được tốt…

Nhưng bản thân Thiên thần cũng không nhận đứa con trai này, thế nên đối xử tốt hay không cũng không liên quan gì đến anh ta.

“Không, nó muốn cướp đồ của con…”

Lâm Hải Phong trịnh trọng nói: “Vị trí này của cha sớm muộn cũng sẽ trao cho con!”

“Ồ?”

Thiên thần nghe thế thì khẽ nhếch môi, khóe miệng kéo ra một nụ cười lạnh lùng.

Những thứ ông yêu thích chưa chắc đã là điều tôi muốn…

“Cốp cốp cốp…”

Tiếng giày cao gót vang lên khắp tòa biệt thự rộng rãi, người nào nghe thấy cũng sợ mất mật.

Đây chính là âm thanh của chủ nhân nơi này.

“Cô Thiên Tuyết đã trở về.”

Bên ngoài, những người hầu nhanh chóng kính cẩn chào hỏi, nhưng Lâm Thiên Tuyết mặt lạnh như sương, nhanh chóng bước vào trong nhà.

Đây là ngôi nhà lớn nhất của Lâm Hải Phong ở Yến Kinh, nhưng sau khi Lâm Thiên Tuyết lấy chồng sinh con, hơn nữa còn vì những tranh cãi trong gia tộc mà hai năm trước Lâm Hải Phong đã dẫn Lâm Khuyết ra ngoài, căn nhà này trên danh nghĩa thuộc về Lâm Thiên Tuyết. Nói cách khác, đây chính là bất động sản của Phương Bạch và Lâm Thiên Tuyết.

Phương Bạch lúc này đang đi sau lưng Lâm Thiên Tuyết, sắc mặt tái nhợt, hàng lông mày nhăn lại. Anh ta là nam chủ nhân ở đây, nhưng nhìn lại giống một tên tùy tùng hơn.

Hai người bước đến đại sảnh, Lâm Thiên Tuyết trực tiếp ngồi ở vị trí chủ nhà, còn Phương Bạch đứng ở một bên, sắc mặt tiêu điều.

“Gần đây Ngọc Quỳnh học hành thế nào?”

Lâm Thiên Tuyết lên tiếng, nhưng không phải hỏi Phương Bạch, mà là hỏi một người phụ nữ đứng bên cạnh.

Người phụ nữ nhanh chóng trả lời: “Điểm thi gần đây của cậu chủ đều là A+, thực lực cũng đạt đến cấp bốn đỉnh phong, chuẩn bị khiêu chiến thử nghiệm thăng cấp cấp năm, độ khó cũng không lớn lắm.

Lâm Thiên Tuyết nghe được tình hình của con trai thì vẻ mặt dịu đi không ít.

“Đúng rồi, lần trước tôi đã tìm cho Ngọc Quỳnh ba kỹ năng cấp SSS, Ngọc Quỳnh chọn học cái nào?”

“Chắc là Hơi thở hoang vu, tôi thấy cậu chủ dùng ở sân huấn luyện.”

“Ồ, Hơi thở hoang vu, thế đã có những kỹ năng cần thiết chưa?”

“Có rồi, tư lệnh Lâm phái người đưa tới.”

Lâm Thiên Tuyết nói chuyện với người phụ nữ một lúc, nắm rõ tình hình gần đây của Phương Ngọc Quỳnh.

Là cháu ngoại của Lâm Hải Phong, còn có một người mẹ mạnh mẽ như thế này, Phương Ngọc Quỳnh có thể thu được nguồn tài nguyên vượt qua sức tưởng tượng của người bình thường. Cậu bé tuổi còn nhỏ nhưng đã có được kỹ năng cấp SSS, thậm chí là kỹ năng cấp nội tình, hệ thống kỹ năng cũng được xác minh rõ ràng, đảm bảo tiềm lực phát triển tối đa.

Tất cả mọi thứ của Phương Ngọc Quỳnh đều được thiết kế và sắp xếp theo đúng tiêu chuẩn của thần bảo hộ. Chờ khi Phương Ngọc Quỳnh thành niên, tạm thời không nói đến chuyện thần bảo hộ, nhưng chắc chắn sẽ có một vị trí trong đội quân Chiến thần Bạch Hổ của Phương Bạch.

Lâm Thiên Tuyết khẽ cười, sắc mặt của Phương Bạch cũng hồng hào lên không ít. Con trai mình xuất sắc như thế, làm gì có cha mẹ nào không tự hào cơ chứ?

Lâm Thiên Tuyết trò chuyện với người phụ nữ kia thêm một lúc rồi cho người này lui, bây giờ bên trong chỉ còn Phương Bạch và Lâm Thiên Tuyết. Lúc này Lâm Thiên Tuyết mới nhìn Phương Bạch.

“Chuyện bảo anh làm anh làm đến đâu rồi?”

Phương Bạch nghe vậy thì mím môi, không nói câu nào.

Lâm Thiên Tuyết giống như không nhìn thấy thái độ của Phương Bạch, tiếp tục nói: “Thái độ của Marquez rất rõ ràng, anh ta muốn theo chúng ta. Anh cũng biết, hai năm qua, hai anh em Lôi và Marquez không hề được trọng dụng. Tính cách của Lôi thì khá yên tĩnh, không nhìn ra được thái độ, còn Marquez thì ngược lại… Anh ta khao khát quyền lực, danh dự, làm gì có người đàn ông nào không khao khát những thứ này chứ?”

“Còn cả Tần Thiên nữa, từ khi Tần Thiên đưa em gái mình trở về Yến Kinh thì em đều đối xử với Tần Thi Viện rất tốt, anh ta cũng cảm kích em. Tần Thiên là người đáng dùng, còn cả em rể của anh ta - Arthur cũng là cao thủ. Còn cả Dương Hoằng của hội Tam Khô nữa, thực lực không đủ nhưng hội Tam Khô lại rất có tiếng tăm.”

Chương 1496 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!