Virtus's Reader
Triệu Hồi Cuồng Triều Ở Mạt Thế

Chương 1497: CHƯƠNG 1497: ANHĐÚNG LÀ MỘT TÊN PHẾ VẬT 2

“Nhưng tên Thiên thần kia lại là một phiền toái rất lớn, vừa rồi em gặp anh ta, anh ta lạnh như băng. Anh ta còn không thèm để ý tới em, em cảm thấy em không thể nhìn thấu được anh ta.”

Lâm Thiên Tuyết nói, Phương Bạch đứng một bên nghe, đến tận khi Lâm Thiên Tuyết nói xong thì hai người lại khôi phục sự yên lặng.

“Anh thì sao?”

Phương Bạch yên lặng không lên tiếng.

Ánh mắt Lâm Thiên Tuyết lóe lên vẻ lạnh lùng: “Thái độ của Thiên thần không rõ, chúng ta tạm thời không tính. Ca Tu, Tần Mẫn và Franke sống chết theo cha, còn Lam Ba, Độc Cô Kiến, Ngụy Thiên, chiến thần Thanh Long! Cả đám chủng thần thú nữa, những thứ này đều là sức mạnh của cha. Nếu như anh không lôi kéo được Walter về phía chúng ta thì tất cả những chuyện em làm sẽ chỉ như hoa trong gương, trăng dưới nước, anh hiểu không?”

“Anh không hiểu…”

Phương Bạch lên tiếng, âm thanh nhỏ như muỗi kêu.

“Chúng ta không đủ sức mạnh, anh cũng có thể nhìn ra suy nghĩ của cha em đúng không? Ngọc Quỳnh họ Phương, Lâm Khuyết họ Lâm, hơn nữa anh trai em đã chết từ lâu rồi, nhưng cha em vẫn không muốn anh ấy bị thua thiệt. Ông ấy đem tất cả hi vọng với anh trai phó thác lên người Lâm Khuyết, chẳng lẽ anh không nhìn ra sao? Ông ấy luôn âm thầm bồi dưỡng Lâm Khuyết, ông ấy coi Ngọc Quỳnh như cường giả tương lai, còn Lâm Khuyết thì sao? Từ nhỏ đã có thể tùy ý ra vào bộ tư lệnh! Nó mới là người nối nghiệp trong lòng cha em! Nếu cứ tiếp tục như thế, chờ khi con trai chúng ta lớn thì sẽ bị tên con hoang kia ép chết thôi! Chúng ta cần mạnh mẽ hơn, chúng ta cần phải có thể lực của chính mình. Như thế thì nếu sau này có chuyện gì bất lợi với Ngọc Quỳnh thì chúng ta sẽ có quyền lên tiếng. Phương Bạch, nó cũng là con trai anh, cho dù anh không vì anh, không vì em thì anh cũng phải vì tương lai của con trai chúng ta chứ?”

Lời nói của Lâm Thiên Tuyết khiến người nghe đau lòng, nhưng Phương Bạch chỉ nhíu mày không nói câu nào.

Một lát sau, anh ta lắc đầu.

“Anh không hiểu… Anh không hiểu tại sao em phải làm những chuyện này. Bây giờ, cả quân đội, cả nhân tộc, cả Phương Ngọc Quỳnh, cả anh, cả em, cả Yến Kinh… Tất cả đều rất tốt đẹp. Nếu không phải vì em liên tục làm khó dễ thì cha đã sớm xử lý được tiểu đội vũ lực tối thượng rồi. Tiểu Tuyết, chúng ta đừng làm những chuyện này nữa, chúng ta nhận sai với cha. Chuyện đời sau thì để đời sau giải quyết, được không?”

Phương Bạch vừa dứt lời thì sắc mặt Lâm Thiên Tuyết lập tức trầm xuống.

Khóe miệng cô khẽ nhếch lên, một nụ cười như trào phúng, như thất vọng.

Một lát sau, Lâm Thiên Tuyết cuối cùng cũng lên tiếng.

“Phương Bạch, anh thực sự là một tên phế vật…”

Phương Bạch lại tiếp tục yên lặng, không nói câu nào…

Có tình yêu, nhưng tình yêu cũng không phải tất cả của hôn nhân. Trải qua năm năm đã khiến nhiều chuyện thay đổi, từng là vợ chồng đồng lòng, nhưng đến hiện tại vì tư tưởng khác biệt mà trở thành người dưng nước lã.

“Anh lập tức cút khỏi tầm mắt của tôi.”

Giọng điệu lạnh lùng như đâm thẳng vào trái tim Phương Bạch. Cũng may là anh ta bị vợ chửi là “Đồ phế vật” không phải lần một lần hai. Nếu “Phế vật” là một vết sẹo, vậy thì trái tim Phương Bạch đã chằng chịt vết sẹo từ lâu rồi.

Anh ta nhẹ nhàng gật đầu, xoay người rời đi.

Chỉ để lại một mình Lâm Thiên Tuyết ngồi giữa đại sải.

Cô coi anh ta là đồ phế vật, anh ta lại cho rằng cô có dã tâm quá lớn. Cô cảm thấy đó là tình mẹ, anh ta lại cảm thấy tình cảm này thật quái đản.

Bây giờ hai vợ chồng cô đã không còn tiếng nói chung nữa.

Sự thịnh vượng của Yến Kinh là chuyện không thể bàn cãi.

Khu nòng cốt, khu nội thành, khu ngoại thành, khu dân nghèo, bốn khu vực tạo thành một Yến Kinh khổng lồ. Nếu tính cả thành phố Thiên không vĩnh hằng thì Yến Kinh đang chứa gần hai trăm triệu người!

Yến Kinh không ngừng xây dựng và mở rộng thêm. Bây giờ, diện tích của thủ đô Hoa Hạ trước mạt thế so với Yến Kinh thì chỉ như một đứa trẻ con không đáng nhắc tới, ngay cả các chức nghiệp giả muốn đi hết Yến Kinh cũng là một chuyện khó khăn…

Khu nòng cốt của Yến Kinh là những khu vực thuộc quyền quản lý của quân đội, khu vực của các bộ ngành san sát nhau, tường thành của khu nội thành cũng cao hơn khu ngoại thành một đoạn.

Những người biết rõ tin tức quân đội đều biết rằng bên trong tường thành khu tập trung Yến Kinh có một nơi đặc biệt của quân đội - chủ thể của chiến thần Huyền Vũ.

Phương Bạch yêu thích nơi này.

Phương Bạch ngồi trên bức tường thành cao mấy trăm mét, nhìn những ánh đèn rực rỡ bên dưới, dòng người náo nhiệt. Anh ta rất tự hào, tự hào vì mình đi theo Lâm Hải Phong, ở nơi người ăn thịt người này mà gây dựng được giang sơn cho mình, tạo dựng một mảnh trời cho nhân tộc… Nhưng khi suy ngẫm lại bản thân…

Mang theo một bình rượu, một ít lạc, gió thổi mát mẻ, ngắm nhìn thành phố và người dân, sau đó suy nghĩ vẩn vơ.

Phương Bạch đang suy nghĩ về chuyện “Phế vật” lúc sáng.

Bản thân anh ta là trợ thủ của Lâm Hải Phong, cũng là trình tự số mười, tố chất thân thể gần mười vạn điểm, thuộc hạ tướng sĩ dưới quyền nghe lệnh răm rắp, tín phục không ngớt…

Vậy mà lại có thể biến thành “phế vật” trong miệng người khác…

Phương Bạch không hiểu, thực sự không hiểu…

Anh ta không hiểu vợ mình hiểu hai chữ “Phế vật” như thế nào.

Mãi đến khi sau lưng vang lên tiếng bước chân nhẹ nhàng.

Chương 1497 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!