Virtus's Reader
Triệu Hồi Cuồng Triều Ở Mạt Thế

Chương 1498: CHƯƠNG 1498: ANHĐÚNG LÀ MỘT TÊN PHẾ VẬT 3

Tiếng bước chân vô cùng rón rén, yên tĩnh, khoảng cách với Phương Bạch càng lúc càng gần, tiếng bước chân nhẹ như không nghe thấy. Dựa vào thực lực của Phương bạch, nếu phương pháp ẩn nấp thấp kém thế này mà cũng không phát hiện ra thì đúng là trò cười, nhưng không biết vì sao Phương Bạch lại chỉ ngồi yên tại chỗ, thậm chí còn tiếp tục uống rượu như không có chuyện gì xảy ra.

Mãi đến khi tiếng bước chân dừng lại sau lưng Phương Bạch, một đôi tay nhỏ bé che khuất hai mắt anh ta, sau lưng vang lên một giọng nói cố ý giả làm ông già.

“Đoán xem đây là ai nào…”

“Ồ, tôi đoán đây là Thiên thần đại nhân.”

Giọng của Phương Bạch vô cùng nghiêm túc.

“Đoán sai rồi, đoán lại đi…”

“Ồ, vậy thì là tư lệnh Lâm…”

“Vẫn sai, đoán lại!”

Giọng nói phía sau đã không còn giả làm ông già nữa mà trở nên dịu dàng, tràn đầy vui vẻ.

Phương Bạch đột nhiên duỗi tay ra, kéo cậu bé vào lòng, khẽ xoa nắn gương mặt tròn trịa như chiếc bánh bao, ánh mắt tràn đầy ý cười.

“Nhóc con, chú biết là cháu.”

Nói xong, anh ta liên tục cù vào nách cậu bé, để cậu bé trong lòng phát ra những tiếng cười khanh khách.

Tiếng cười lanh lảnh khiến những dao động vô cớ và những phiền muộn trong lòng Phương Bạch đều tan biến hết.

Đứa trẻ sáu tuổi trông trắng trẻo và đáng yêu, hàng lông mày rậm, mắt to, còn có thể nhìn thấy ngờ ngợ dáng vẻ của Lâm Hải Phong và Lâm Cuồng Lưu.

Trong lúc bàng hoàng, Phương Bạch dường như lại nhìn thấy bóng dáng của Cuồng Lưu… Anh ta nhớ lại những ngày tháng cùng Cuồng Lưu trưởng thành, cùng nhau học tập sinh hoạt, cùng nhau vui đùa, cũng nhau làm những trò nghịch ngợm linh tinh.

Có một vài thứ giống như rượu mạnh, thời gian càng lâu thì càng đậm đà và rõ nét hơn…

Một lớn một nhỏ nô đùa chán chê rồi nằm trên bức tường thành bằng sắt thép, Phương Bạch móc từ trong nhẫn không gian ra một điếu thuốc, đang định châm lửa nhưng lại nghĩ tới điều gì, sau đó lại đặt điếu thuốc trở lại.

“Gần đây học hành thế nào rồi?”

“Cũng không tệ lắm, nhưng cách dạy của giáo viên khô khan quá. Cháu chỉ đạt điểm C môn Văn, lịch sử thì được C+, nhưng võ thuật lại được A+. À đúng rồi, chú ơi, hôm nay ở lớp có cuộc thi, cháu đứng thứ hai, chỉ kém em trai một chút. Chú bảo cháu có lợi hại không?”

Đứa trẻ vô cùng đắc ý, Phương Bạch không khách sáo chen lời vào: “Văn học và lịch sử cũng phải học cho tốt, đó là văn hóa và trụ cột tinh thần của chúng ta…” Sau đó là một tràng dài dạy dỗ.

Cuối cùng, Phương Bạch mới ngượng ngùng nở nụ cười: “Sau này cháu sẽ hiểu.”

Trẻ con không thể giáo dục bằng cách phê bình, bọn trẻ sẽ không hiểu ý nghĩa của những điều này.

Kể từ khi Lâm Thiên Tuyết mang thai, Phương Bạch đã bổ sung thêm rất nhiều kiến thức về những khía cạnh này, nhưng chỉ tiếc là…

“Đúng rồi chú ơi, hôm nay cháu và em trai đi ăn thịt bò nướng, chính là quán gần trường học ý. Em trai nói với cháu là lâu lắm rồi em ấy không được gặp chú, khi nào rảnh chú đến thăm em ấy một chút?”

Phương Bạch im lặng…

Phương Ngọc Quỳnh là một đứa trẻ hiểu chuyện, vẫn tiếp tục học tập theo cách giáo dục của Lâm Thiên Tuyết. Phương Bạch bận rộn nhiều việc, số lần hai cha con gặp nhau có thể đếm được trên đầu ngón tay.

“Cháu cũng nhớ cô, cô vẫn khỏe chứ ạ?”

“Cô vẫn vậy, ngày nào cũng trang điểm rồi đi tham gia các bữa tiệc, cuộc sống nhộn nhịp lắm.”

Trẻ con không hiểu thiện ác, Lâm Thiên Tuyết cũng không thể hiện ra vẻ hung ác của mình trước mặt Lâm Khuyết. Bởi vì xét từ góc độ nào đó thì trẻ con vô tội, tình huống hiện tại cũng chưa đến mức phải hoàn toàn trở mặt với nhau.

“Hai ngày trước cháu gặp được Thiên thần đại nhân, nhìn ngài ấy đẹp trai thật, chỉ là quá lạnh lùng. Đúng rồi, ông nội còn bảo chờ sau này cháu lớn hơn một chút sẽ cho cháu đi theo Thiên thần đại nhân để học tập kinh nghiệm chiến đấu. Cháu không muốn đi, cháu nói ở đây thì có chú dạy cháu làm bài tập… Còn nữa, hôm qua lớp cháu có bạn mới chuyển đến, là một bạn gái. Em trai nói cô bé kia rất xinh, cháu thì ngược lại, cháu cảm thấy bạn đó cũng không xinh xắn đến mức đó…”

Lâm Khuyết nói liến thoắng không ngừng, Phương Bạch yên lặng lắng nghe, đến tận khi Lâm Khuyết nói mệt rồi thì Phương Bạch mới bế cậu bé dậy.

“Được rồi, thời gian nói chuyện phiếm đã kết thúc…”

Thấy Phương Bạch đứng dậy thì cậu bé khẽ nhăn mặt lại nhưng cũng không tiếp tục nói nữa, ánh sáng chiếu lên gương mặt một lớn một nhỏ…

Bên trong bảo địa Linh giới.

“Được rồi, thế này là hoàn thành, không biết cô có hài lòng không?”

Văn Vũ bình tĩnh đưa quyển trục kỹ năng cuối cùng cho Tôn Tuyết Vi, đồng thời dò hỏi.

Nếu như đã là ân tình thì tất nhiên phải làm thế nào để hai bên cùng vui vẻ, Văn Vũ luôn là người đáng tin cậy trong lĩnh vực này.

Tôn Tuyết Vi xé mở quyển trục, thay đổi kỹ năng cuối cùng. Sau đó, cô nhìn lại năm kỹ năng mới của mình, gật đầu thật mạnh.

“Vô cùng hài lòng… Văn Vũ đại nhân, anh đúng là danh bất hư truyền…”

Thiểm Lam Tinh mãi không xóa nhòa ở thời mạt thế mà nói hoàn toàn có thể tự xưng là kỹ năng thần kỳ. Tuy nhiên, các kỹ năng cao cấp càng ngày càng xuất hiện nhiều hơn, kỹ năng nào cũng rực rỡ hào quang, năng lực kết hợp đa dạng linh hoạt. Đừng nói là Văn Vũ, ngay cả Tôn Tuyết Vi cũng cảm thấy kỹ năng Thiểm Lam Tinh mãi không xóa nhòa đang dần dần suy yếu.

Tiêu hao thể lực vô cùng lớn, nhưng đổi lại chỉ có thể triệu hồi được một anh linh Thiểm Lam Tinh không rõ cấp bậc, hạn mức tối đa không lớn, cùng lắm chỉ là cấp sáu đỉnh phong như Tôn Tuyết Vi…

Chương 1498 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!