Franke trả lời, tên chỉ là chuyện nhỏ, chính sự không thể chậm trễ.
“Năm ngoái tôi từng nhìn thấy Simba, tên đó đã phá hạn rồi, không biết bây giờ thực lực thế nào?”
Franke suy nghĩ một chút rồi nói: “Kém hơn tôi một chút, tố chất thân thể chắc cũng khoảng cấp tám.”
Thú biến dị không giống chức nghiệp giả, những sinh vật biến dị bình thường không có cách nào tự do điều phối kỹ năng. Mặc dù thân là chủng thần thú nhưng cũng có những kỹ năng bỏ đi, nói cách khác, nếu cùng một đẳng cấp thì các chức nghiệp giả sẽ mạnh hơn thú biến dị.
Thực lực của Simba có thể xưng bá trong giới thú biến dị. Trên thực tế, tộc sư tử cũng là một tộc lớn, thực lực của Simba cũng được xếp vào hàng đầu những con chủng thần thú.
“Sắp xếp cho bọn chúng nghỉ ngơi, đúng rồi, nhớ tách xa tộc hổ đấy.”
Lâm Hải Phong giao phó mệnh lệnh đơn giản, Phương Bạch nhận lệnh đi ra ngoài. Lâm Hải Phong hình như nghĩ tới chuyện gì, quay sang hỏi Franke: “Đúng rồi, trùng tộc và hải tộc đâu? Đã đến chưa?”
“Vẫn chưa tới, nhưng Skerry và Hải Vương đã xác nhận sẽ tham gia hội nghị vạn tộc.”
Trùng tộc và hải tộc có sức mạnh tổng thể chỉ đứng sau nhân tộc, là những tộc lớn. Nói thật thì nếu như không có trình tự số một và trình tự số hai thì chỉ cần dựa vào thể trọng và số lượng của Trùng tộc và Hải tộc thì đã có thể giết Nhân tộc vài lần!
“Văn Vũ thì sao?”
Franke nghe Lâm Hải Phong hỏi đến Văn Vũ thì không khỏi thở dài: “Văn Vũ nói nhất định sẽ đến, lần đầu tôi nói với cậu ta cách đây 29 ngày, lần thứ hai là cách đây 26 ngày, hôm qua lại nói lần thứ ba. Văn Vũ ngoài miệng thì đồng ý đến, nhưng mà… Ai mà biết cậu ta suy nghĩ như thế nào chứ. Biết đâu cậu ta lại đột nhiên tìm được linh cảm để chế tác quyển trục cấp nội tình, gạt bay cả cái hội nghị này đi không biết chừng…”
Văn Vũ cũng không phải loại người làm việc tùy hứng, chỉ là cái hội nghị vạn tộc này cũng chẳng liên quan gì đến cậu cho lắm…
Một đám cả người cả thú tranh giành ầm ĩ, đối với Văn Vũ mà nói thì vô cùng tẻ nhạt.
Cho đến khi Lâm Hải Phong nói muốn liên hợp các chủng tộc để chống lại ma tai thì Văn Vũ lại âm thầm nhổ nước bọt: “Ông già này cũng đề cao bọn chúng quá nhỉ…”
Thực ra, chuyện chống đỡ ma tai chỉ cần có Văn Vũ là đủ rồi. Bây giờ Văn Vũ đã cảm nhận được phần nào suy nghĩ của Đường Nhị, trong thời đại sức mạnh cá nhân có thể đè bẹp quần thể thì nhiều người chưa chắc đã lớn mạnh mà có khi còn càng làm vướng tay vướng chân.
Lâm Hải Phong nghe Franke báo cáo thì cười khổ: “Nếu cậu ta không đến thì không chắc Thiên thần có thể trấn giữ được tình cảnh này…”
Sự thực đã chứng minh linh cảm không phải thứ dễ tìm như vậy, ba phút sau Franke đã nhận được tin tức, ông ta thở phào nhẹ nhõm.
“Văn Vũ đến rồi, bây giờ đang ở cổng thành.”
Văn Vũ yên lặng đứng dưới chân tường thành bên ngoài khu tập trung Yến Kinh, ngẩng đầu nhìn bức tường thành khổng lồ trước mặt.
Lúc trước, Văn Vũ bị Lâm Hải Phong chán nản đuổi khỏi Yến Kinh, bây giờ lại được Lâm Hải Phong đích thân mời về.
Thực ra cũng chẳng có tâm tình phức tạp gì cả, lúc đó cậu bị Lâm Hải Phong tính kế. Mặc dù rất uất ức nhưng tài nghệ không bằng người ta, thực lực cũng không bằng người ta, thế thì bị tính kế là đáng đời. Trước khi đi Văn Vũ còn lập lời thề sẽ không bao giờ quay trở lại Yến Kinh nữa…
Vậy mà bây giờ lại nuốt lời.
Thành thực mà nói thì Văn Vũ đã sớm không quan tâm đến những vấn đề tầm thường này nữa. So với việc nâng cao thực lực và áp lực của Ma tộc thì những thứ này thực sự chỉ là những vấn đề tầm thường mà thôi.
Không thể không nói, Lâm Hải Phong thực sự là người có năng lực. Nếu như không có hai người trọng sinh là Đường Hạo Phi và Văn Vũ thì có lẽ Lâm Hải Phong đã sớm dựa vào lực lượng của khu tập trung Yến Kinh để chinh phục toàn bộ thế giới rồi. Hơn nữa, trong vòng hai năm qua, khu tập trung Yến Kinh phát triển vô cùng nhanh chóng, nếu như nói hành tinh châu Phi là một cái chợ đêm hoang dã, thì Yến Kinh chính là một khu đô thị quốc tế.
Quy mô của nơi tập trung Yến Kinh như thế thì dòng người cũng không thể nào nhỏ. Văn Vũ đứng ở cổng thành, người người qua lại nườm nượp, có tiểu thương, có cư dân Yến Kinh, dựa vào thực lực của Văn Vũ thì hoàn toàn có thể che đậy sự tồn tại của mình. Văn Vũ đúng đó hồi lâu mà những người xung quanh không nhìn thấy cậu.
Hơn hai mươi ngày trước, sau khi Văn Vũ từ trong bảo địa Linh giới ra ngoài thì bắt đầu “Bế quan tu hành”, bỏ ra năm ngày để nâng cao cường đô linh hồn, đồng thời bắt tay nghiên cứu kỹ năng. Mặc dù không có mấy thu hoạch nhưng cũng làm đến quên mất thời gian, nếu như không phải Franke nhắc lại lần nữa chuyện hội nghị vạn tộc thì Văn Vũ thực sự đã quên béng mất chuyện này.
Dù sao cũng đã đồng ý, hơn nữa dạo này Văn Vũ cũng rảnh rỗi, vậy thì đến Yến Kinh một chuyến, coi như cho mình một thời gian nghỉ ngơi nho nhỏ.
Chờ thêm khoảng ba phút thì đám đông bắt đầu ồn ào, hình như có chuyện gì xảy ra. Văn Vũ bị tiếng ồn ào thu hút, cũng đưa mắt nhìn xung quanh.
Chương 1503 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]