Virtus's Reader
Triệu Hồi Cuồng Triều Ở Mạt Thế

Chương 1504: CHƯƠNG 1504: TRỞVỀ

Ở xa, có một con rùa to lớn chậm rãi xuất hiện ở phía chân trời. Con rùa này cao khoảng mười mét, cái mai trên lưng trông vô cùng gớm ghiếc, bóng dáng màu lam như ẩn như hiện trong sương mù.

“Bộ tộc Hải Vương, đúng là bộ tộc Hải Vương rồi!”

“Hôm nay tôi có thể mở mang tầm mắt…”

“Này ông anh, hai ngày nay Yến Kinh xảy ra chuyện gì thế? Hôm qua tôi còn thấy một đám chuột chạy tung tăng khắp nơi, sao dạo này lại có một đám quái vật đến đây vậy?”

“Cái này anh không biết đâu, đây là hội nghị vạn tộc lần thứ ba. Tôi bảo này, nhân cơ hội này kiếm lấy một ít xác ma vật, hoặc là vật liệu gì đó đi, những thứ này đều là hàng hot mà thú biến dị cần, năm nay có được ăn uống no say hay không phải dựa vào hai ngày này đấy.”

“Ý kiến hay, ý kiến hay…”

Sự xuất hiện của bộ tộc Hải Vương cũng không gây hoang mang lắm, mạt thế đã xảy ra bảy năm rồi, bảy năm đủ để những nhận thức truyền thống của con người thay đổi. Dưới sự ảnh hưởng dư luận của Lâm Hải Phong, loài người cũng đã chấp nhận tình hình vạn tộc cùng chung sống. Trên thực tế thì bình thường Yến Kinh cũng có thú biến dị, chỉ là thực lực hơi yếu mà thôi.

Dưới chân thiên tử, không có chuyện gì là mới mẻ.

Mỗi bước chân của con rùa lớn tạo ra hàng loạt chấn động nhỏ. Khi bộ tộc Hải Vương tới gần, tầm mắt của Văn Vũ càng lúc càng rõ ràng, ánh mắt xuyên thấu làn sương nhìn được vài bóng dáng mập mờ.

Lớp vảy màu xanh lam, hình dáng giống như bộ tộc Cổ ma, vua của biển cả, bộ tộc hải vương. Không sai, đó chính là chủng tộc bị Lâm Hải Phong khống chế.

Văn Vũ chưa từng qua lại với bộ tộc Hải Vương, dù sao thì con người là sinh vật trên cạn, bộ tộc hải vương là sinh vật dưới nước, nếu không phải thực sự cần thiết thì khả năng hai bộ tộc gặp nhau không lớn. Tuy nhiên, thực lực của bộ tộc Hải vương thực sự rất phi phàm, dù Văn Vũ chưa từng qua lại với bộ tộc hải vương nhưng cũng nghe danh đã lâu.

Tổng số lượng tộc nhân không quá một nghìn, nhưng đã có hàng trăm con chủng thần thú, hơn mười con thú biến dị cấp phá hạn. Bộ tộc hải vương thống trị tất cả những sinh vật ở biển, số lượng sinh vật này muốn nghiền ép Yến Kinh cũng không phải chuyện lớn.

“Nhưng cuối cùng vẫn bị Lâm Hải Phong hãm hại…”

Cho dù có mạnh mẽ đến đâu thì thủ lĩnh của các người cũng đã trở thành con ngựa dưới quyền Lâm Hải Phong…

Con rùa lớn bước tới càng lúc càng gần, Văn Vũ không ngừng đánh giá những sinh vật này, cậu đang mặc pháp bào che trời nên không hề lộ ra hơi thở.

Sau đó ở cổng thành lại có những tiếng ồn ào.

“Người của quân đội đến rồi.”

Những người dân chúng đang đứng xem náo nhiệt lại đưa đến cho Văn Vũ thông tin mới nhất. Một đoàn binh lính từ trong cổng thành đi tới, mở đường cho bộ tộc hải vương, người đi đầu chính là Franke.

“Nhìn kìa, đó là Franke đại nhân, tham mưu trưởng của quân đội. Có người nói địa vị của ông ấy chỉ đứng sau tư lệnh Lâm và Thiên thần đại nhân, ngay cả Phương Bạch đại nhân cũng không bằng.

Franke rất nổi tiếng ở Yến Kinh.

“Xem ra bộ tộc Hải Vương không phải bình thường, có thể được Franke đại nhân đích thân ra nghênh đón.”

“Vậy chắc bộ tộc Hải vương sẽ là đồng minh tốt nhất của loài người chúng ta.”

Dân chúng bàn tán vô cùng sôi nổi, nhưng không ai biết mối quan hệ giữa hai chủng tộc không chỉ đơn giản là đồng minh.

Khi Franke đi tới bên cạnh con rùa lớn thì nó nhanh chóng cúi đầu, sau đó sương mù dần dần tiêu tan, lộ ra ba bóng dáng của bộ tộc Hải Vương phía sau.

Vẫn là hình dạng dữ tợn như vậy, khắp người phủ đầy những lớp vảy màu xanh lam, bốn cánh tay chắc khỏe, móng tay bén nhọn, hơi thở nồng nặc, nhìn không có gì khác biệt. Trong mắt loài người, bộ tộc hải vương nhìn chẳng khác loài chim là mấy…

Bóng dáng ngồi ở giữa có vương miện trên đầu, điều này đã nói lên thân phận vô cùng cao quý.

Chính là bản tôn Hải Vương!

“Franke đại nhân tự mình đến nghênh tiếp chúng tôi thế này thực sự là vinh hạnh đến cực điểm…”

Giọng của Hải Vương không lớn, nhưng Văn Vũ là ai cơ chứ? Mặc dù đứng cách nhau khá xa nhưng Văn Vũ đều nghe được những lời của Hải Vương, không sót một chữ nào.

“Mấy câu nho nhã thế này là học được từ ai vậy…”

Văn Vũ khẽ nhướn mày, sau đó lại thấy Franke nở một nụ cười tiêu chuẩn, vừa nói “Nên như vậy, nên như vậy” vừa dáo dác nhìn xung quanh.

Hành động này tất nhiên không qua được mắt Hải Vương.

Mặc dù hành động này của Franke hơi thất lễ, nhưng Hải Vương cũng không tức giận hay bất mãn gì, mà chỉ đầy hứng thú lên tiếng hỏi: “Franke đại nhân?”

Franke cười khổ: “Không dối gạt Hải Vương đại nhân, lần này tôi đến đây cũng chỉ tiện đường nghênh tiếp bộ tộc Hải vương thôi, còn mục đích chính là tới đón một người khác.”

Hải Vương nhíu mày, lời nói của Franke không khách khí chút nào, ý ông ta chính là ta đi đón tiếp các ngươi chỉ là tiện đường, chủ yếu là tới đón người khác. Nói thế chẳng khác nào ý nói thân phận của bộ tộc hải vương rất kém cỏi?

Nhưng Hải Vương có địa vị cao nên từ lâu đã luyện được cách quản lý cảm xúc, vui buồn tức giận đều không hiện lên mặt. Hơn nữa, Franke và Hải Vương cũng liên hệ không ít, nghe Franke nói thế thì lập tức nghĩ đến một người.

Chương 1504 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!