Virtus's Reader
Triệu Hồi Cuồng Triều Ở Mạt Thế

Chương 1505: CHƯƠNG 1505: GIAODỊCH

“Ông đang chờ trình tự số hai đại nhân?”

Franke gật đầu, ông ta đã nói như thế rồi, nếu như Hải Vương đoán không ra thì đúng là ngu ngốc.

“Ở hướng kia có một ánh nhìn rất nguy hiểm, chắc chắn đó là trình tự số hai đại nhân.”

Hải Vương chỉ tay về một hướng, chính là vị trí Văn Vũ đang đứng. Văn Vũ thấy cảnh này thì kinh ngạc không thôi, không ngờ Hải Vương có thể cảm nhận được sự tồn tại của mình.

Thực lực của Văn Vũ không hề thấp, hơn nữa còn có pháp bào che trời, trong tình huống như vậy mà Hải Vương vẫn có thể nhận ra vị trí của mình, đúng là không thể xem thường.

Franke nhìn về phía Hải Vương chỉ, một lát sau mới nhìn thấy Văn Vũ trong bộ áo choàng đen.

Văn Vũ ở trong đám đông nhưng lại không hề nổi bật và bắt mắt chút nào, hoàn toàn giống như một người qua đường mờ nhạt…

Văn Vũ đứng trong đám người, nhìn thấy Hải Vương đã phát hiện ra vị trí của mình, còn chỉ cho Franke thì cũng không tiếp tục ẩn giấu hơi thở nữa.

Hắc quang trên người phun trào, chỉ trong nháy mắt, Văn Vũ đã tới bên cạnh Franke.

Đám đông xung quanh lập tức thấy có một bóng người xuất hiện bên cạnh Franke, không biết người này là ai. Để tránh phiền phức, Văn Vũ đã sớm dùng sức mạnh hắc ám che khuất gương mặt mình.

Franke nhìn thấy Văn Vũ thì thở phào nhẹ nhõm: “Tôi còn tưởng cậu sẽ không tới. Lúc ra ngoài không nhìn thấy cậu, tôi cứ nghĩ cậu lại lừa tôi…”

“Làm sao có thể như vậy chứ? Văn Vũ tôi nói được làm được.”

Sắc mặt Văn Vũ vô cùng bình tĩnh, cậu sẽ không bao giờ nói mình suýt nữa cho ông ta leo cây đâu…

“Nếu cậu đã đến thì vào trong thôi.”

Franke thông báo cho Văn Vũ một tiếng, sau đó quay đầu nhìn bộ tộc Hải Vương.

“Đúng lúc Hải Vương đại nhân cũng ở chỗ này, không thì tất cả chúng ta cùng đi?”

Tiếp đón một người cũng là tiếp, tiếp đón hai người cũng là tiếp. Nói chúng là việc này cứ làm sao cho thuận tiện là được.

Hải Vương lúc này đang hào hứng quan sát làn khói đen vây quanh Văn Vũ, nghe được Franke nói thế thì gật đầu.

“Nghe danh Văn Vũ đại nhân đã lâu, lần này có thể đi cùng Văn Vũ đại nhân, đúng là cực kỳ vinh hạnh…”

Lại là mấy câu nho nhã này… Văn Vũ chỉ cảm thấy cả người nổi hết da gà. Hải Vương nhìn vô cùng dữ tợn nhưng thái độ lại thân thiết, còn nói năng như vậy thực sự là khiến người khác không chịu nổi. Nhưng Văn Vũ cũng không tiện tỏ thái độ, chỉ có thể gật đầu đồng ý.

Hải Vương thấy thế thì nhanh chóng đến bên cạnh Văn Vũ, sau đó dưới sự mở đường của quân đội và Franke, mọi người nhanh chóng tiến về cửa chính của khu tập trung Yến Kinh.

Franke đi đầu, Văn Vũ và bộ tộc Hải vương đi sau, hai bên là binh lính mở đường. Binh lính nhanh chóng tách đoàn người khỏi đám dân chúng đang hóng chuyện, Văn Vũ cảm thấy không quen lắm.

Giống như mình là một con khỉ bị người ta vây xem, nếu sớm biết thế này thì đã lén lút vào Yến Kinh rồi…

Văn Vũ nghĩ như vậy, nhưng chuyện Franke ra ngoài thành đón tiếp là chủ ý của Lâm Hải Phong. Ông ta muốn cho những chủng tộc khác biết Văn Vũ đã đến yến Kinh, tránh cho những chủng tộc đó làm ra những chuyện vô ích.

Trái đất có rất nhiều chủng tộc đa dạng, mà các chủng tộc này cũng không thực sự êm ấm hòa thuận với nhau, không ít chủng tộc có địch ý với nhân tộc. Trong thời hòa bình, có rất nhiều sinh vật bị loài người ăn thịt đến mức gần như lâm vào tuyệt chủng, thế nên nhiều loài thú biến dị có ác ý với loài người cũng không có gì là kỳ quái, có thiện cảm với loài người thì mới quái lạ…

Đây cũng là lý do Lâm Hải Phong muốn Văn Vũ đến tọa trấn hội nghị vạn tộc.

Những chuyện này trong lòng Văn Vũ đều hiểu, mặc dù sức chiến đấu của những sinh vật biến dị không lọt được vào mắt Văn Vũ, nhưng xuất phát điểm tổ chức hội nghị này của Lâm Hải Phong cũng là điều tốt. Văn Vũ cũng vui vẻ giúp đỡ loài người.

Đoàn người bước đi không nhanh không chậm, một lát sau đã chính thức tiến vào khu tập trung Yến Kinh.

Đám đông vây xem cũng từ từ tản ra, Hải Vương đi bên cạnh Văn Vũ cũng bắt đầu mở miệng nói liến thoắng…

“Nghe nói Văn Vũ đại nhân thành lập hành tinh châu Phi, mấy năm gần đây phát triển rất tốt phải không?”

Hải Vương đi cùng Văn Vũ, mặc dù nói chỉ là trùng hợp nhưng dù sao cũng là lãnh tụ cả bộ tộc, chắc chắn cũng nắm bắt được không ít tình hình. Nhân cơ hội đang đi cạnh Văn Vũ, nếu không tận dụng cơ hội này để làm quen với nhau thì còn định chờ đến bao giờ nữa?

Văn Vũ biết sức ảnh hưởng của mình đến đâu, đi cùng tên Hải Vương này thì cũng nên tìm chủ đề gì đó nói chuyện cho đỡ buồn. Hơn nữa, trong năm năm qua, những chuyện khác thì Văn Vũ không dám nói, nhưng chuyện đối phó với những vấn đề này thì quen thuộc đến không thể quen thuộc hơn.

Văn Vũ gật đầu: “Hành tinh châu Phi phát triển cũng không tệ lắm, hơn nữa tôi ở châu Phi cũng có một quân đoàn thuộc hạ là thú biến dị, nhưng lại rất hiếm gặp người của bộ tộc hải vương. Nếu như sau này mọi người có thời gian thì đến châu Phi xem qua một chút, tôi nhất định sẽ tiếp đón nhiệt tình.”

Ai mà không biết nói mấy câu khách sáo chứ? Nói vài ba câu cũng không mất miếng thịt nào, hơn nữa Hải Vương thông minh như vậy, chắc chắn sẽ không coi câu “đón tiếp nhiệt tình” của Văn Vũ là thật.

Đúng như dự đoán, Hải Vương tiếp lời: “Nếu có cơ hội nhất định sẽ đến”, sau đó nhanh chóng bỏ qua đề tài này, hỏi thăm sang chuyện khác.

“Nghe nói Văn Vũ đại nhân có năng lực thay đổi kỹ năng cho các sinh vật biến dị, không biết chuyện này là thật hay giả?”

Chương 1505 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!