Virtus's Reader
Triệu Hồi Cuồng Triều Ở Mạt Thế

Chương 1555: CHƯƠNG 1555: THẤTBẠI

Trải qua cuộc thi xếp hạng trình tự, Đường Hạo Phi đã lấy được thành phố Thiên không vĩnh hằng, nhưng anh ta lại không quá để ý đến nó.

Một thành phố biết bay nhìn thì có vẻ rất đẹp, nhưng muốn quản lý được nó cần tiêu tốn rất nhiều năng lực và tinh lực. Cho dù Đường Hạo Phi có thể quản lý tốt thành phố Thiên không vĩnh hằng thì cũng có lợi ích gì đâu? Nó không thể bổ sung thêm tố chất thân thể, cũng không thể hỗ trợ đánh nhau (Bây giờ thì có thể, nhưng lúc ấy làm gì có ai nghĩ đến chuyện này chứ?)

Đối với võ phu mà nói, một thành phố cũng không quan trọng bằng việc tăng thực lực của bản thân! Điều này cũng đúng với Văn Vũ, nếu chủ nhân giao thành phố Thiên không vĩnh hằng cho Văn Vũ thì chắc chắn Văn Vũ cũng chỉ coi nơi này là một nơi nghỉ chân, thậm chí là một thứ đồ mang ra trao đổi với quân đội mà thôi…

Những thứ không có tác dụng nâng cao thực lực đối với Văn Vũ và Đường Hạo Phi mà nói đều là phế vật!

Thế nên lúc đó Đường Hạo Phi đã dứt khoát giao quyền quản lý của thành phố Thiên không vĩnh hằng cho Lâm Hải Phong, nhâ tiện đưa cả tất cả quyền hạn cho Lâm Hải Phong. Dù sao thì Đường Hạo Phi cũng không thể quản lý tốt thành phố Thiên không vĩnh hằng, giao cho Lâm Hải Phong chính là lựa chọn sáng suốt nhất.

Mà sự thực đúng là như vậy, Yến Kinh có tiếng tăm như hôm nay không thể thiếu công lao của thành phố Thiên không vĩnh hằng.

Nhưng lúc trước là lúc trước, hiện tại là hiện tại. Lúc trước Đường Hạo Phi và Lâm Hải Phong hợp tác với nhau vui vẻ hoàn thuận, hiện tại Đường Nhị chỉ hận không thể chặt đầu Lâm Hải Phong ném xuống đất!

Hơn nữa, thực sự là Đường Hạo Phi chưa từng nghĩ tới vấn đề quyền hạn của thành phố Thiên không vĩnh hằng. Trong suy nghĩ của Đường Nhị, thành phố Thiên không vĩnh hằng chỉ là một món quà chủ nhân tặng mình, là đồ của mình, nhưng Lâm Hải Phong lại không nghĩ như vậy.

Sau khi có được quyền khống chế thành phố Thiên không vĩnh hằng, con cáo già Lâm Hải Phong lập tức nhìn thấy được ý nghĩa chiến lược to lớn của nó. Đối với một người có thể nghĩ ra được những kế hoạch như “Kế hoạch khống chế trình tự số hai”, “Kế hoạch khống chế Hải Vương”, “Kế hoạch khống chế Skerry”, thậm chí là là “Kế hoạch khống chế vạn tộc” thì cứ phải nắm chắc thành phố Thiên không vĩnh hằng trong tay mới yên tâm được.

Thế nên Lâm Hải Phong đã tận dụng những sơ hở trong hệ lập trình của thành phố Thiên không vĩnh hằng để chế tạo trí tuệ nhân tạo, hệ thống phù văn… Sau này, khi Đường Hạo Phi bị phong ấn, Lâm Hải Phong càng trắng trợn cải tạo thành phố Thiên không vĩnh hằng hơn.

Sự thật có thể chứng minh, đồ vật đó của mình là một chuyện, mình có thể nắm giữ nó hay không lại là chuyện khác. Giống như hiện tại, thành phố Thiên không vĩnh hằng đã mang họ Lâm chứ không còn là họ Đường…

“Không đủ quyền hạn, không thể đóng cửa đường dịch chuyển tức thời của thành phố Thiên không vĩnh hằng.”

Đây là âm thanh nhắc nhở vang lên trong đầu Đường Nhị.

Còn phía Lâm Hải Phong thì đơn giản hơn rất nhiều.

“Một quyền lực không xác định muốn đóng cửa con đường dịch chuyển tức thời, hiện đã bị chặn lại.”

Ban đầu, quyền lực cai quản thành phố Thiên không vĩnh hằng tối cao thuộc về Đường Hạo Phi, nhưng quyền lực tối cao đó từ lâu đã bị Lâm Hải Phong hất cẳng. bây giờ quyền điều khiển thành phố Thiên không vĩnh hằng nằm ở phù văn được cấy vào ngực Lâm Hải Phong, ngay vị trí trái tim!

Cho nên, cuộc tranh đoạt thành phố Thiên không vĩnh hằng giữa Đường Nhị và Lâm Hải Phong đã có kết quả rõ ràng.

Thiên thần nhìn Đường Nhị ngồi dưới đất, khẽ vuốt ve mặt đất thành phố Thiên không vĩnh hằng, sắc mặt càng lúc càng khó coi.

Khoảng nửa tiếng trôi qua, sắc mặt Đường Nhị đã đen như đáy nồi, Thiên thần không nhịn được nữa lắc đầu.

“Không được, đã đến giờ rồi, chúng ta phải đi thôi.”

Nghe được lời này, Diệp Nam không nói hai lời, nhanh chóng di chuyển đến bên cạnh Thiên thần. Nhưng Đường Nhị giống như không nghe thấy, vẫn tiếp tục vuốt ve nền đất.

Thiên thần chỉ có thể đi tới bên cạnh Đường Hạo Phi, vỗ bả vai anh ta.

“Chúng ta thực sự phải đi, Văn Vũ sắp trở lại rồi.”

“Trở lại thì trở lại, ông đây phải lấy đồ của mình về!”

Đường Nhị cảm thấy cho dù có chuyện gì đi nữa, mình cũng nhất định phải giành lại thành phố Thiên không vĩnh hằng.

Sự cố chấp của Đường Nhị khiến Thiên Thần đau đầu. Mặc dù nếu căn thời gian thì chắc khoảng nửa tiếng nữa Văn Vũ mới có thể ra khỏi Thiên cung nhưng nhóm người của anh ta muốn rút lui cũng cần một khoảng thời gian nhất định. Bây giờ thời gian đã quá nửa, vì để mọi người rút lui an toàn, Thiên Thần cảm thấy nhất định mình phải nói chút đạo lý với Đường Hạo Phi.

“Vừa rồi không phải tôi nói đùa đâu, thực lực của Văn Vũ mấy năm nay rất mạnh, tuyệt đối có thể đánh bại anh. Có lẽ anh nghĩ tôi lừa anh, nhưng thực sự không phải. Văn Vũ bị tôi nghĩ cách điều đi chỗ khác, nhưng bây giờ cậu ta đã bắt đầu trở về rồi. Nếu như anh không muốn lại tiếp tục bị phong ấn lần nữa thì tốt nhất là nhanh chóng đi theo tôi.”

“Trong vòng ba phút nữa, tôi sẽ đưa người của tôi rút khỏi Yến Kinh.”

Đường Hạo Phi vẫn không nhúc nhích, nhưng trong lòng lại có một âm thanh vang lên.

“Được rồi, làm loạn thế đủ rồi, Đường Nhị, trở về.”

“Tôi không…”

Vẻ mặt Đường Nhị vô cùng cố chấp, nhìn như một đứa trẻ cáu kỉnh, nhưng tia đỏ trong mắt càng đậm hơn.

Không chỉ cáu kỉnh, ban đầu anh ta bị câu nói “Anh không đánh lại được Văn Vũ đâu” của Thiên Thần kích thích, sau đó đến chuyện thành phố Thiên không vĩnh hằng bị chiếm đoạt. Mặc dù Đường Nhị ngủ hơn năm năm, tính cách cũng trầm ổn hơn rất nhiều, nhưng vẫn bị hai việc này chọc giận.

Chương 1555 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!