Đường Nhị cao ngạo không cho phép bản thân thất bại, cũng không cho phép người khác cướp mất đồ thuộc về mình! Nói ngắn gọn, một khi Đường Nhị đã tức giận thì có thể làm ra những chuyện mất trí.
May mà Đường Nhất đáng tin cậy hơn Đường Nhị rất nhiều.
“Trấn!”
Đáy lòng vang lên giọng nói thận trọng của Đường Nhất, âm thanh này khiến hô hấp của Đường Nhị cũng cứng lại. Giọng nói của Đường Nhất chậm rãi vang lên.
“Bình tĩnh lại đi, vừa rồi anh không khống chế được tính khí của mình. Tôi biết sự tức giận của anh sẽ trở thành chất dinh dưỡng cho tên kia. Nếu như anh không muốn chết thì lập tức cút về cho tôi!”
Chỉ một câu nói đơn giản đã khiến Đường Nhị cứng người. Sau đó anh ta chậm rãi mở mắt ra, cố gắng ổn định lại tâm trạng.
Khi Đường Hạo Phi mở mắt ra thì ánh mắt đã trở lại bình thường. Anh ta nhanh chóng đứng lên, nhẹ nhàng mỉm cười với Thiên Thần.
“Đi thôi.”
“Có thể tùy ý thay đổi nhân cách à?”
Thiên Thần nhìn thấy nụ cười của Đường Hạo Phi thì khẽ nheo mắt lại.
Đường Nhất dễ giao tiếp hơn Đường Nhị rất nhiều.
Chỉ một câu “Đi thôi” đã dừng lại mọi việc, biểu đạt ý nghĩa: Nhiệm vụ thất bại, không thể lấy lại thành phố Thiên không vĩnh hằng, dẫn tôi đi gặp người đứng sau lưng các người.
Ừm, đối với Đường Nhất mà nói, thành phố Thiên không vĩnh hằng có thể lấy lại được hay không cũng không phải chuyện lớn. Dù sao thì ý nghĩa chiến lược của thành phố Thiên không vĩnh hằng cũng không dành cho đơn độc một người. Từ tận sâu trong đáy lòng, Đường Hạo Phi hiểu đặt thành phố Thiên không vĩnh hằng vào tay Lâm Hải Phong mới là sự lựa chọn tốt nhất. Nhưng đối với Thiên Thần mà nói thì đây là một kết quả quá tệ.
Thực ra, toàn bộ kế hoạch không phải vì Đường Hạo Phi mà vì thành phố Thiên không vĩnh hằng. Nói một cách chính xác hơn thì Văn Vũ và Đường Hạo Phi chỉ là điểm xuyết vào trong chiến thuật, đồ tặng kèm. Hơn nữa, Đường Hạo Phi vô cùng không ổn định, hai nhân cách Đường Nhất Đường Nhị đổi tới đổi lui. Mặc dù Đường Hạo Phi là một con dao sắc nhọn nhưng lại là con dao hai lưỡi, thành thật mà nói thì trên đời này không có ai dám dùng Đường Hạo Phi như một thứ thần binh lợi khí.
Cứu ra nhưng không thể dùng… Vậy còn cứu làm gì cơ chứ!
Tự chuốc lấy phiền toái sao?
Đường Hạo Phi cũng hiểu điểm này. Mặc dù Đường Nhất đã thức tỉnh nhưng Yến Kinh cũng không dám đẩy Đường Hạo Phi lên vị trí thần bảo hộ nhân tộc nữa, Văn Vũ cũng không có khả năng để mặc Đường Hạo Phi không ổn định đi lại tự do trên thế giới. Tỉnh dậy là một chuyện, nhưng có thể xuất hiện trước mặt người khác hay không lại là chuyện khác.
Đường Nhất là người hiểu chuyện, tất nhiên biết được tình cảnh xấu hổ của mình hiện tại. Nói khó nghe một chút thì bây giờ anh ta chính là một chiếc bình hoa, nhìn qua thì rất đẹp, nhưng với ai thì cũng chỉ có thể xem chứ không thể dùng. Đường Nhất cảm giác bây giờ mình chẳng khác nào một kẻ dư thừa.
Có lẽ lựa chọn đi gặp người đứng sau Thiên Thần sẽ là một lựa chọn không tồi.
Nói chung là kế hoạch rất thuận lợi, toàn bộ quá trình cũng coi như hoàn mỹ không có sơ sót. Nhưng Lâm Hải Phong đã ra tay từ trước với thành phố Thiên không vĩnh hằng, cùng với việc nhân cách của Đường Nhất và Đường Nhị thay đổi liên tục nên kế hoạch đã hoàn toàn chệch khỏi đường ray.
Hoàn toàn thất bại…
Thiên Thần nghĩ một chút, sau đó hít sâu một hơi, đè nén cơn tức giận trong lòng xuống, sau đó lên tiếng: “Đi thôi.”
Nếu đã thất bại thì có so đo cũng không có tác dụng gì. Nhiệm vụ trước mắt bây giờ là làm thế nào có thể hoàn thành mục tiêu trong một hoàn cảnh phức tạp thế này.
Sắc mặt Thiên Thần bình tĩnh nhưng đại não chuyển động rất nhanh, lập tức bay về phía khu tập trung Yến Kinh.
Diệp Nam và Đường Hạo Phi theo sát phía sau.
…
Sau nửa giờ ồn ào và nhộn nhịp, cuộc hỗn loạn ở nội thành Yến Kinh đã sắp kết thúc.
Quân đoàn tinh nhuệ của Yến Kinh nhanh chóng bao vây các khu nhà trong nội thành từ A3 đến A6. Vô số pháo hạng nặng, vũ khí phòng ngự, phù văn đã phong tỏa tất cả các con phố, thuộc hạ của Lâm Thiên Tuyết chỉ có thể giơ tay chịu trói.
Nói một cách công bằng thì hai bên không phải đối thủ ngang tầm nhau. Mặc dù Lâm Hải Phong không ở Yến Kinh thì cuộc nổi loạn của Lâm Thiên Tuyết cũng không thể đánh lại được lực lượng phòng ngự của Yến Kinh. Ngay cả quân đội cường giả của Lâm Thiên Tuyết cũng xem xét tình hình rồi đưa ra những lựa chọn sáng suốt.
Ông đây hợp tác với cô là để cùng nhau ăn thịt, nhưng cô lại làm ra hành vi lấy trứng chọi đá. Xin lỗi, vậy thì ông đây không làm.
Mọi người không phải kẻ ngu ngốc. Cô muốn có quyền có thế cũng được, chúng tôi có thể đi theo cô, tùy thời giúp cô làm việc. Nhưng cô lại muốn lật đổ tư lệnh Lâm… Ha ha, cô là một người phụ nữ, không biết Lâm Hải Phong mạnh như thế nào, nhưng chúng tôi là người của quân đội, chẳng lẽ còn không biết chuyện này?
Tất cả mọi người sau khi hiểu được kế hoạch của Lâm Thiên Tuyết đều biết Lâm Hải Phong chỉ coi đây là một trò trẻ con.
Thế nên, mọi chuyện xảy ra trong nội thành khu tập trung Yến Kinh chỉ là trò khùng điên của Lâm Thiên Tuyết. Quân đội vây quanh, thậm chí cả quân đội cường giả đứng quanh quả cầu nước lớn chỉ cảm thấy mình đang xem một con khỉ mua vui mà thôi.
Bên trong quả cầu nước, Walter đang dùng sức một người áp chế ba tên cường giả cấp phá hạn bên phía Lâm Thiên Tuyết. Mọi người nhìn dáng vẻ thoải mái của Walter thì biết trò hề này đã đến hồi kết.
Nhưng tình huống thực tế chỉ có những người trong quả cầu nước biết được.
“Walter! Walter!”
Chương 1556 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]