Virtus's Reader
Triệu Hồi Cuồng Triều Ở Mạt Thế

Chương 1557: CHƯƠNG 1557: RÚT LUI 2

Khuôn mặt Lâm Thiên Tuyết méo mó vặn vẹo, trông như một người đàn bà chanh chua, không ngừng chửi ầm lên với Walter!

Đến bây giờ Lâm Thiên Tuyết mới hiểu ra, mình đã bị anh trai gài bẫy…

Nhưng bây giờ mới hiểu thì còn ích lợi gì? Quả cầu nước của Walter ngăn cách hết âm thanh với bên ngoài, tất cả những thông tin trong quả cầu đều không thể truyền ra ngoài. Mặc dù Lâm Thiên Tuyết muốn nói cho mọi người chân tướng của chuyện này thì cũng không thể làm gì được.

Sự tình vô cùng rõ ràng, nửa tiếng trôi qua, dựa vào trí lực và khả năng chấp hành của Cuồng Lưu thì mọi chuyện đều đã xảy ra. Bây giờ có nói gì cũng muộn, nói tóm lại, Lâm Thiên Tuyết nhất định phải đội cái nồi này.

Walter thoải mái đối diện với những tiếng chửi rủa của Lâm Thiên Tuyết, anh ta nhẹ nhàng lắc lư những giọt nước, không ngừng chặn lại công kích của nhóm người Tần Thiên. Walter cũng không có sát ý.

Đến bây giờ nhóm người Tần Thiên cũng không muốn đánh cuộc chiến này nữa. Nhìn thấy Walter tiện tay công kích về phía này, Tần Thiên thậm chí còn không thèm sử dụng kiếm mà vung tay không nhanh không chậm chặn lại đòn công kích của Walter.

Giết Walter cũng vô dụng, Walter mà chết thì thứ tiếp theo bọn họ phải đối mặt sẽ là đại quân bên ngoài kia. Nói tóm lại, sự việc lần này có nói thể nào cũng không rửa sạch được, chỉ đành chờ tổng tư lệnh đưa ra phán quyết cuối cùng…

Tần Thiên không lo lắng lắm, trước không nói đến chuyện Lâm Hải Phong là người thông minh sáng suốt, nhất định đoán ra được đầu đuôi mọi chuyện; chỉ cần dựa vào kiếm thuật mà anh ta tu luyện bao nhiêu năm nay thì Tần Thiên chắc chắn sẽ không chết.

Còn về Tiểu Tuyết…

Chỉ có thể nói họa rơi xuống đầu ai thì người đó gánh. Lúc này Tần Thiên đã đưa ra quyết định, sau này sẽ không bao giờ nghe lời Lâm Thiên Thuyết nữa, người phụ nữ này thực sự không có đầu óc…

“Giết anh ta! Giết anh ta đi!”

Lâm Thiên Tuyết tức giận hét lên, ngay cả tiểu hồn thú trên vai cũng khẽ run rẩy. Tần Thiên yên lặng nhìn Arthur, hai người nhanh chóng trao đổi ánh mắt, sau đó động tác công kích cũng chậm lại.

Lâm Thiên Tuyết cảm thấy hô hấp ngừng trệ, cả người phát run. Bây giờ cô cũng nhìn ra mình đang bị đồng đội xa lánh! Tội nghiệp cho bản thân cô, năm năm vất vả gây dựng và chuẩn bị, vậy mà chưa đến một tiếng đồng hồ đã tan thành mây khói.”

“Được rồi, không chơi với mấy người nữa, sau này còn gặp lại.”

Walter nhận được mệnh lệnh rút lui của Thiên thần thì hơi mỉm cười với Lâm Thiên Tuyết một chút, sau đó quả cầu nước sụp đổ, thân thể Walter hóa thành một dòng nước, lao nhanh lên không trung.

Quân đội cũng không quan tâm đến chuyện Walter bay đi đâu. Trong mắt bọn họ, Walter là đồng minh, còn nhóm người Lâm Thiên Tuyết là địch nhân. Ngay khi quả cầu nước vỡ tan, quân đội bên ngoài nhanh chóng bày ra tư thế công kích, nhằm vào nhóm người Lâm Thiên Tuyết.

“Chúng tôi đầu hàng.”

Tần Thiên lập tức thu hồi Cốt kiếm, giơ hai tay lên cao. Agoul và Arthur bên cạnh cũng nhanh chóng buông vũ khí xuống, chỉ còn lại một mình Lâm Thiên Tuyết sắc mặt trắng bệch đứng tại chỗ.

“Lần này… Kết thúc thật rồi…”

Nhóm người Đường Hạo Phi bay từ thành phố Thiên không vĩnh hằng, vòng qua Yến Kinh, hướng thẳng về phía vịnh Bột Hải. Mọi người bay được nửa đường thì một luồng thủy quang lóe lên bên cạnh Thiên Thần, sau đó cơ thể của Walter dần dần ngưng tụ lại.

Walter nhìn Đường Hạo Phi bên cạnh Thiên Thần thì khẽ mỉm cười: “Đường Hạo Phi đại nhân, đã lâu không gặp.”

Giọng nói quen thuộc đột ngột vang lên bên tai, Đường Hạo Phi chậm rãi nheo mắt, sát khí tỏa ra.

Sự phản bội của Walter khiến Đường Nhất khá tức giận!

Xét trên một góc độ nào đó, Đường Hạo Phi vẫn là thần hộ mệnh của Yến Kinh, thậm chí là của tất cả nhân tộc. Nói cách khác, tất cả những người đứng ở đây đều là kẻ địch của Đường Hạo Phi. Nếu không phải vì muốn đi gặp người đứng sau lưng bọn họ, đồng thời bị Đường Nhị kéo chân thì nói không chừng Đường Hạo Phi đã làm thịt mấy tên này rồi.

Nhưng bây giờ, đúng là đã hết thời…

“Anh thay đổi rồi, Walter, tôi còn nhớ trước đây anh rất đơn thuần, không có nhiều tư tư như vậy.”

“Đường Hạo Phi đại nhân, con người luôn luôn thay đổi.”

Walter có thể phân biệt khá rõ Đường Nhất và Đường Nhị. Bây giờ, người đang khống chế thân thể Đường Hạo Phi chính là Đường Nhất. Lập trường bất đồng, thế nên Walter chỉ chào hỏi đơn giản mấy câu rồi không nói thêm gì nữa.

Nói đúng hơn là cũng không còn gì để nói.

Thiên Thần lên tiếng nói đỡ cho Walter: “Chúng tôi không phải nô lệ của Lâm Hải Phong. Hơn nữa, Đường Hạo Phi, anh đừng quên thân phận của mình, anh là con trai của trái đất, nói nghiêm túc thì chính anh mới là thủ lĩnh của chúng tôi. Nhưng bây giờ thì sao? Anh thậm chí còn không thể tìm ra vai trò của mình!”

Đường Hạo Phi yên lặng không nói, bây giờ anh ta quả thực vô cùng rối loạn…

Thiên Thần nhìn thấy dáng vẻ này của Đường Hạo Phi thì yên lặng lắc đầu: “Đúng là lãng phí ý chí trái đất trên người anh. Tôi khuyên anh tốt nhất đừng quên ai là người cho anh cơ hội thứ hai!”

Đường Hạo Phi ngạc nhiên quay đầu nhìn về phía Thiên Thần, lại phát hiện cả Thiên Thần, Diệp Nam và Walter đều không ngạc nhiên gì về câu nói đó.

Khuôn mặt Lâm Thiên Tuyết méo mó vặn vẹo, trông như một người đàn bà chanh chua, không ngừng chửi ầm lên với Walter!

Đến bây giờ Lâm Thiên Tuyết mới hiểu ra, mình đã bị anh trai gài bẫy…

Nhưng bây giờ mới hiểu thì còn ích lợi gì? Quả cầu nước của Walter ngăn cách hết âm thanh với bên ngoài, tất cả những thông tin trong quả cầu đều không thể truyền ra ngoài. Mặc dù Lâm Thiên Tuyết muốn nói cho mọi người chân tướng của chuyện này thì cũng không thể làm gì được.

Sự tình vô cùng rõ ràng, nửa tiếng trôi qua, dựa vào trí lực và khả năng chấp hành của Cuồng Lưu thì mọi chuyện đều đã xảy ra. Bây giờ có nói gì cũng muộn, nói tóm lại, Lâm Thiên Tuyết nhất định phải đội cái nồi này.

Walter thoải mái đối diện với những tiếng chửi rủa của Lâm Thiên Tuyết, anh ta nhẹ nhàng lắc lư những giọt nước, không ngừng chặn lại công kích của nhóm người Tần Thiên. Walter cũng không có sát ý.

Đến bây giờ nhóm người Tần Thiên cũng không muốn đánh cuộc chiến này nữa. Nhìn thấy Walter tiện tay công kích về phía này, Tần Thiên thậm chí còn không thèm sử dụng kiếm mà vung tay không nhanh không chậm chặn lại đòn công kích của Walter.

Giết Walter cũng vô dụng, Walter mà chết thì thứ tiếp theo bọn họ phải đối mặt sẽ là đại quân bên ngoài kia. Nói tóm lại, sự việc lần này có nói thể nào cũng không rửa sạch được, chỉ đành chờ tổng tư lệnh đưa ra phán quyết cuối cùng…

Tần Thiên không lo lắng lắm, trước không nói đến chuyện Lâm Hải Phong là người thông minh sáng suốt, nhất định đoán ra được đầu đuôi mọi chuyện; chỉ cần dựa vào kiếm thuật mà anh ta tu luyện bao nhiêu năm nay thì Tần Thiên chắc chắn sẽ không chết.

Còn về Tiểu Tuyết…

Chỉ có thể nói họa rơi xuống đầu ai thì người đó gánh. Lúc này Tần Thiên đã đưa ra quyết định, sau này sẽ không bao giờ nghe lời Lâm Thiên Thuyết nữa, người phụ nữ này thực sự không có đầu óc…

“Giết anh ta! Giết anh ta đi!”

Lâm Thiên Tuyết tức giận hét lên, ngay cả tiểu hồn thú trên vai cũng khẽ run rẩy. Tần Thiên yên lặng nhìn Arthur, hai người nhanh chóng trao đổi ánh mắt, sau đó động tác công kích cũng chậm lại.

Lâm Thiên Tuyết cảm thấy hô hấp ngừng trệ, cả người phát run. Bây giờ cô cũng nhìn ra mình đang bị đồng đội xa lánh! Tội nghiệp cho bản thân cô, năm năm vất vả gây dựng và chuẩn bị, vậy mà chưa đến một tiếng đồng hồ đã tan thành mây khói.”

“Được rồi, không chơi với mấy người nữa, sau này còn gặp lại.”

Walter nhận được mệnh lệnh rút lui của Thiên thần thì hơi mỉm cười với Lâm Thiên Tuyết một chút, sau đó quả cầu nước sụp đổ, thân thể Walter hóa thành một dòng nước, lao nhanh lên không trung.

Quân đội cũng không quan tâm đến chuyện Walter bay đi đâu. Trong mắt bọn họ, Walter là đồng minh, còn nhóm người Lâm Thiên Tuyết là địch nhân. Ngay khi quả cầu nước vỡ tan, quân đội bên ngoài nhanh chóng bày ra tư thế công kích, nhằm vào nhóm người Lâm Thiên Tuyết.

“Chúng tôi đầu hàng.”

Tần Thiên lập tức thu hồi Cốt kiếm, giơ hai tay lên cao. Agoul và Arthur bên cạnh cũng nhanh chóng buông vũ khí xuống, chỉ còn lại một mình Lâm Thiên Tuyết sắc mặt trắng bệch đứng tại chỗ.

“Lần này… Kết thúc thật rồi…”

Nhóm người Đường Hạo Phi bay từ thành phố Thiên không vĩnh hằng, vòng qua Yến Kinh, hướng thẳng về phía vịnh Bột Hải. Mọi người bay được nửa đường thì một luồng thủy quang lóe lên bên cạnh Thiên Thần, sau đó cơ thể của Walter dần dần ngưng tụ lại.

Walter nhìn Đường Hạo Phi bên cạnh Thiên Thần thì khẽ mỉm cười: “Đường Hạo Phi đại nhân, đã lâu không gặp.”

Giọng nói quen thuộc đột ngột vang lên bên tai, Đường Hạo Phi chậm rãi nheo mắt, sát khí tỏa ra.

Sự phản bội của Walter khiến Đường Nhất khá tức giận!

Xét trên một góc độ nào đó, Đường Hạo Phi vẫn là thần hộ mệnh của Yến Kinh, thậm chí là của tất cả nhân tộc. Nói cách khác, tất cả những người đứng ở đây đều là kẻ địch của Đường Hạo Phi. Nếu không phải vì muốn đi gặp người đứng sau lưng bọn họ, đồng thời bị Đường Nhị kéo chân thì nói không chừng Đường Hạo Phi đã làm thịt mấy tên này rồi.

Nhưng bây giờ, đúng là đã hết thời…

“Anh thay đổi rồi, Walter, tôi còn nhớ trước đây anh rất đơn thuần, không có nhiều tư tư như vậy.”

“Đường Hạo Phi đại nhân, con người luôn luôn thay đổi.”

Walter có thể phân biệt khá rõ Đường Nhất và Đường Nhị. Bây giờ, người đang khống chế thân thể Đường Hạo Phi chính là Đường Nhất. Lập trường bất đồng, thế nên Walter chỉ chào hỏi đơn giản mấy câu rồi không nói thêm gì nữa.

Nói đúng hơn là cũng không còn gì để nói.

Thiên Thần lên tiếng nói đỡ cho Walter: “Chúng tôi không phải nô lệ của Lâm Hải Phong. Hơn nữa, Đường Hạo Phi, anh đừng quên thân phận của mình, anh là con trai của trái đất, nói nghiêm túc thì chính anh mới là thủ lĩnh của chúng tôi. Nhưng bây giờ thì sao? Anh thậm chí còn không thể tìm ra vai trò của mình!”

Đường Hạo Phi yên lặng không nói, bây giờ anh ta quả thực vô cùng rối loạn…

Thiên Thần nhìn thấy dáng vẻ này của Đường Hạo Phi thì yên lặng lắc đầu: “Đúng là lãng phí ý chí trái đất trên người anh. Tôi khuyên anh tốt nhất đừng quên ai là người cho anh cơ hội thứ hai!”

Đường Hạo Phi ngạc nhiên quay đầu nhìn về phía Thiên Thần, lại phát hiện cả Thiên Thần, Diệp Nam và Walter đều không ngạc nhiên gì về câu nói đó.

Chương 1557 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!