Virtus's Reader
Triệu Hồi Cuồng Triều Ở Mạt Thế

Chương 1614: CHƯƠNG 1614: BÌNH THƯỜNG VÀ NÂNG CAO

Tần suất đau đớn càng cao thì sự khó chịu càng nhiều. Đường Hạo Phi cố chồng lại nỗi thống khổ của Linh hồn tấn công, ngẩng đầu nhìn Văn Vũ nhưng lại phát hiện Văn Vũ đã không thấy đâu nữa.

Trong không khí vang lên một giọng nói.

“Cảm giác bị Linh hồn tấn công không dễ chịu chút nào nhỉ? Bây giờ, chỉ cần tôi khởi động kỹ năng Ẩn nấp, sau đó kéo dài thời gian thì cũng đủ khiến anh chết ở đây. Thế nên, Đường Hạo Phi, nếu như anh vẫn không chịu ra tay thì sau này không còn cơ hội nữa đâu…”

Giọng nói truyền đi trong không khí, xung quanh trống trải không một bóng người, cho dù Đường Hạo Phi tìm kiếm như thế nào cũng không thể tìm thấy Văn Vũ.

Một lúc lâu sau, lão Đường rốt cuộc thở dài một tiếng, sau đó chậm rãi nhắm hai mắt lại.

“Đường Nhị, tôi không thể nào xử lý được Văn Vũ, chuyện còn lại giao cho anh!”

“Chuyện còn lại giao cho anh.”

Đường Hạo Phi thầm nghĩ câu này, khi mở mắt ra thì ánh mắt lập tức đỏ rực, khí chất cũng thay đổi. Vừa rồi, nếu như nói Đường Hạo Phi là một con gấu trúc có thực lực và dáng vẻ không phù hợp thì bây giờ Đường Hạo Phi chính là một con mãnh hổ đang giương nanh múa vuốt!

Vừa mới xuất hiện, Đường Nhị đã lập tức há to miệng hít thở bầu không khí xung quanh, cứ như một người thiếu nước dầm mưa lâu ngày. Đến tận khi trong đầu truyền đến những đợt Linh hồn tấn công liên tiếp mới kéo Đường Nhị về hiện tại.

“Văn Vũ…”

Anh ta thì thào gọi tên Văn Vũ, sau đó không để ý tới cơn đau đớn trong đầu mà nắm chặt nắm đấm, khóe miệng nhếch lên nụ cười dữ tợn.

Bây giờ chính là lúc có thù báo thù, có oán báo oán…

“Đường Nhị?”

Không khí xung quanh lại vang lên giọng nói của Văn Vũ, Đường Nhị nhìn bốn phía đồng thời cũng tỏa ra năng lực cảm giác, nhưng mà cũng giống như Đường Nhất, anh ta không nhìn thấy gì cả.

Năng lực ẩn nấp của Pháp bào che trời đúng là kinh khủng…

“là tôi.”

“Ồ, chỉ hi vọng anh có thể mang đến cho tôi một chút trải nghiệm mới lạ trong thi đấu.”

Giọng nói của Văn Vũ đều đều, không che giấu sự thất vọng với Đường Nhất lúc nãy. Văn Vũ nói xong thì không lên tiếng nữa, Đường Nhị nhanh chóng phán đoán tình hình hiện tại, sau đó hơi khom chân, phát lực, cả người bắn lên không trung như một quả tên lửa!

Anh ta bay đến độ cao khoảng gần một trăm mét mới dừng lại, thân thể lơ lửng giữa không trung, sấm chớp bao quanh người, trông như một thiên thần giáng thế!

“Như cậu mong muốn!”

Đường Nhị nói xong thì mở tay phải ra, năng lượng sấm sét ngưng tụ trong lòng bàn tay, vẻ mặt nghiêm túc chưa từng thấy.

Anh ta cảm giác được Văn Vũ bây giờ đã không còn là kẻ chỉ biết dùng mấy thủ đoạn nhỏ ngày xưa nữa.

“Lăn ra đây cho tôi!”

“Bùm!”

Sấm sét điên cuồng phun ra từ tay phải Đường Nhị rồi nhanh chóng lan ra xung quanh. Năng lượng như những tia laser, chỉ trong thời gian ngắn ngủi đã khiến sàn đấu tan hoang.

Làn sóng năng lượng mạnh mẽ đập mạnh vào kết giới khiến cho kết giới vang lên những tiếng lộp bộp, sau đó kết giới nhanh chóng sinh ra một chiếc lá chắn phòng ngự mới, nhưng đã bị Đường Nhị đập nát!

“Mẹ kiếp, hai tên này điên rồi, chúng ta chạy trước đã.”

Những trình tự ngồi trong phòng nhìn thấy cảnh này thì lập tức chạy xa khỏi sàn đấu, náo nhiệt thì chỗ nào cũng có thể xem được, nhưng cái mạng nhỏ này chỉ có một mà thôi. Từ tình hình hiện tại xem ra lá chắn phòng ngự của chủ nhân cũng không được tin cậy cho lắm…

Sau khi Đường Nhị phá vỡ lá chắn phòng ngự thứ nhất mà vẫn không tìm thấy bóng dáng Văn Vũ thì tức giận hít sâu một hơi.

Cùng với từng nhịp hít thở, lồng ngực anh ta căng phồng lên đến cực điểm, sức mạnh khủng bố dần dần tăng lên, cuối cùng anh ta há miệng, gầm lên như một con thú.

“Gào!!!”

Một làn sóng âm truyền khắp không gian chật hẹp, lan vào từng ngóc ngách, tiếng gầm xé rách không gian, phải đến mười giây sau mới lắng xuống.

Nhưng vẫn không thấy bóng dáng Văn Vũ đâu.

Đến tận khi Đường Nhị đột nhiên nhận ra chuyện gì đó, ngẩng đầu nhìn lên trên.

Trên đỉnh đầu Đường Nhị, một bàn chân cỡ 43 đạp thẳng vào trán anh ta.

“Bốp!”

Đường Nhị choáng váng, ngã nhào xuống đất như đại bàng gãy cánh.

“Phù phù phù…”

Đường Nhị bò dậy khỏi mặt đất, phun hết đất cát trong miệng ra, dấu chân đỏ bừng trên mặt nhanh chóng tiêu tan.

Mà Văn Vũ đứng ngay ở vị trí Đường Nhị vừa đứng. Lúc này Văn Vũ không sử dụng kỹ năng Ẩn nấp của Pháp bào che trời mà quang minh chính đại đứng giữa không trung nhìn Đường Nhị, trong mắt tràn đầy suy tư.

“Tố chất thân thể trở về 400 triệu, sức chiến đấu lúc này không khác gì lúc trước khi ngủ say. Hơn nữa, kỹ năng hoạt tính, tốc độ chữa trị, kỹ năng khống chế… tất cả đều trở nên mạnh mẽ hơn rất nhiều. Nói cách khác, bây giờ Đường Nhị có thể phát huy được tất cả sức chiến đấu của khối thân thể này sao?”

Suy luận này cũng rất đơn giản, ai cũng có thể đoán ra được, nhưng nếu như suy nghĩ sâu xa hơn thì sẽ thấy phát sinh nhiều vấn đề.

Nếu như Đường Nhất đã không thể phát huy được hết sức chiến đấu của khối thân thể này, vậy thì có phải là Đường Nhất đã bị khối thân thể này bài xích không? Còn cả Đường Tam đang ở trong Thế giới tâm tương…

Khả năng phát huy của tên đó có khi còn cao hơn Đường Nhị! Nói cách khác, cái giá phải trả của sức mạnh chính là làm suy yếu Đường Nhất, tăng cường sức mạnh cho Đường Tam, không ảnh hưởng gì đến Đường Nhị. Hơn nữa, những sự thay đổi sẽ càng lúc càng tăng lên, nếu dựa theo suy nghĩ đó thì Đường Tam sẽ mạnh hơn Đường Nhị!

Tất nhiên là suy đoán này của Văn Vũ cũng không có ý nghĩa gì, một khi Đường Tam xuất hiện thì chỉ sợ sẽ làm đảo lộn tất cả những dự đoán ban đầu của Văn Vũ. Tuy nhiên, Đường Nhất và Đường Nhị chắc chắn sẽ không để Đường Tam chiếm cứ quyền chủ đạo khống chế thân thể này đâu.,,

Chương 1614 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!