Cuộc thi đấu xếp hạng trình tự nói thật thì chỉ là một trận đấu, một trò chơi, thế nên mọi người thực sự đều không liều mạng vì nó. Cho dù phần thưởng là chiến trường phân tầng thì đã sao chứ? Phần thưởng có thể quan trọng bằng tính mạng của mình à?”
Thế nên từ lâu mọi người chỉ coi như đây là một cuộc giao lưu hữu nghị mà thôi.
Văn Vũ nhìn xung quanh, bây giờ đã không còn một bóng người nào đứng xem náo nhiệt, trên sàn đấu chỉ còn lại một lá chắn phòng ngự và hai người Văn Vũ, Đường Hạo Phi.
“Hành tinh châu Phi của ông đây sắp gặp chuyện rồi…”
…
Đường Nhị ngẩng đầu nhìn Văn Vũ, ánh mặt đỏ rực xen lẫn những cảm xúc khó tả.
Anh ta có thể cảm nhận được sự nguy hiểm và đe dọa từ Văn Vũ, đồng thời cũng thấy được ý chí chiến đấu bùng cháy của Văn Vũ!
Trước kia Đường Hạo Phi đại diện cho sự vô địch, cùng đại diện cho sự cô độc. Bây giờ Đường Hạo Phi vẫn là một ngọn núi cao lớn, nhưng trên đầu lại có một ngọn núi khác…
Thật lạnh…
“Sao thế, không sử dụng Linh hồn chiến trường à?”
Đường Nhị giống như một người bạn cũ lên tiếng hỏi thăm, vô cùng ngạc nhiên về chuyện Linh hồn chiến trường của Văn Vũ không có tác dụng.
Văn Vũ lắc đầu, vừa mới dừng động tác thì giọng nói của Đường Nhị đã vang lên bên tai.
“Vậy thì không có cơ hội nữa đâu!”
“Bùm!”
Một cú đấm đơn giản nhanh chóng đấm nát đầu Văn Vũ. Không nói đến chuyện tố chất thân thể phát huy mạnh mẽ, chỉ cần nói đến năng lực khống chế thì đòn công kích này của Đường Nhị đã phải tăng thêm sức mạnh đến hai ba lần!
Không chỉ thực lực bản thân phát huy hoàn hảo, mà cả kỹ năng chiến đấu cũng mạnh hơn rất nhiều!
Đây chính là điều Văn Vũ muốn…
Vết sẹo to bằng cái bát trên cổ nhanh chóng lành lại, cái đầu bị đấm nát cũng lập tức mọc ra lần nữa. Văn Vũ vừa quay người lại đã bị Đường Nhị đá một phát vào hông.
“Ầm ầm…”
Thân thể Văn Vũ bị đá gãy ngay tại chỗ, xương trắng lòi từ phía hông ra. Chỉ một cú đá đã có thể đánh Văn Vũ tách thành hai nửa!
Nửa người trên của Văn Vũ vẫn còn đang ở trên không trung thì Đường Hạo Phi đã đạp thêm một cú nữa, gần như là hai quyền liên tiếp, sức mạnh kinh hoàng biến nửa người trên của Văn Vũ thành một vũng bùn.
Nhưng Đường Nhị lại khẽ nhíu mày.
Sức lực từ người Văn Vũ truyền lại rất lỏng lẻo. Nếu như vừa rồi Đường Hạo Phi đấm nổ đầu Văn Vũ vẫn còn cảm nhận được một chút sức lực đẩy về thì bây giờ anh ta cảm thấy những đòn tấn công của mình vào người Văn Vũ như đang tấn công vào bùn vậy.
Đường Hạo Phi lập tức phát hiện ra điều gì, bay nhanh xuống dưới.
Bên dưới, nửa người dưới của Văn Vũ đã đứng trên mặt đất, nhưng điều quỷ dị chính là Văn Vũ đã mất đi nửa người trên mà hai chân vẫn có thể đứng thẳng. Sau đó, bắp thịt trên người Văn Vũ bắt đầu vặn vẹo, nhanh chóng bổ sung những phần cơ thể bị thiếu, khi Đường Hạo Phi xuống đến nơi thì Văn Vũ đã khôi phục nguyên trạng.
Sự kết hợp hoàn hảo giữa Huyết nhục chi chương và Siêu cấp mệnh đấu…
Tại sao không sử dụng Linh hồn chiến trường?
Đơn giản bởi vì Văn Vũ muốn dựa vào trận đấu này để tìm ra được cực hạn của Siêu cấp mệnh đấu và Huyết nhục chi chương mà thôi!
…
“Mức độ tổn thương thân thể là 68%, nhưng có Huyết nhục chi chương nên không vấn đề. Siêu cấp mệnh đấu tăng lên 69 lần…”
Bộ não của Văn Vũ giống như một chiếc máy vi tính, nhanh chóng đánh giá tình trạng của bản thân. Vết thương rất nghiêm trọng, nếu như đổi lại là người khác thì đã chết từ lâu rồi, nhưng Huyết nhục chi chương mang đến cho Văn Vũ năng lực sinh tồn vượt ngoài tưởng tượng, thế nên có bị thương hay không đối với Văn Vũ mà nói hoàn toàn không quan trọng.
Điều quan trọng là hiệu ứng mà Siêu cấp mệnh đấu có thể tạo ra.
Bây giờ, tăng lên 69 lần đã đủ để tố chất thân thể của Văn Vũ ngang hàng với Đường Hạo Phi!
Sau khi tính toán xong hết thảy, Văn Vũ lập tức bừng tỉnh…
Có vẻ như…
Ngay cả khi mình không sử dụng Linh hồn chiến trường cũng có thể nhẹ nhàng giải quyết Đường Hạo Phi…
Cuộc chiến đấu với Đường Nhất vừa rồi chỉ là khởi động mà thôi, Đường Nhị lúc này không giống với Đường Nhất.
Đường Nhị có thể phát huy tất cả sức mạnh của con quái vật Đường Hạo Phi! Nói cách khác, Đường Nhị đại diện cho thời kỳ đỉnh cao của Đường Hạo Phi! Nhưng mà, chỉ sau một thời gian chiến đấu ngắn ngủi thì Văn Vũ đã phát hiện, thì ra người đã từng là ngọn núi lớn trước mặt mình đã bị mình vượt qua như vậy.
Hệ linh hồn là phương pháp mạnh nhất của Văn Vũ, nhưng hiện tại Văn Vũ nhận ra, mình có thể xử lý Đường Hạo Phi bằng chính phương diện mà anh ta am hiểu nhất…
Không có niềm vui, chỉ có… Một chút thất vọng…
“Bùm!”
Nắm đấm nặng nề lao tới lập tức bị Văn Vũ chặn lại, sức mạnh của nó xuyên qua cơ thể Văn Vũ xuống thẳng lòng đất. Ngay lập tức, hành tinh châu Phi xuất hiện một cơn động đất nhỏ.
Văn Vũ vẫn đứng yên tại chỗ không hề nhúc nhích, nhưng nắm đấm của Đường Hạo Phi đang bị Văn Vũ giữ lấy bỗng tỏa ra ánh sáng lạ thường.
“Xin lỗi…”
Văn Vũ mấp máy môi, lạnh lẽo nói ra hai chữ, sau đó dồn lực đá mạnh lên eo Đường Hạo Phi!
“Rầm!”
Đường Hạo Phi bị đá bay về sau giống như đại pháo ra khỏi vỏ, cả người đập thẳng lên lá chắn phòng ngự mới dừng lại. Anh ta nhìn chằm chằm Văn Vũ, hồng quang trong mắt từ từ biến mất, miệng bất giác nhếch lên một nụ cười khổ.
“Đã như thế này rồi à…”
“Ừ, đã như thế này rồi.”
Văn Vũ xoay người nhìn thẳng vào mắt Đường Hạo Phi, hai người rơi vào trầm mặc.
Một lúc lâu sau, Văn Vũ lại tiếp tục lên tiếng: “Xin lỗi, thời gian năm năm… Đúng là quá lâu…”
Lâu lắm…
Chương 1615 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]