Lâu đến mức Văn Vũ không tìm được phương hướng nỗ lực phấn đấu. Từ trước đến nay, Văn Vũ luôn đặt mình vào thế hiểm, điều này không ngừng khích lệ Văn Vũ tự hoàn thiện bản thân mình, thậm chí khiến Văn Vũ quên mất chuyện bản thân mình đã vô cùng mạnh mẽ! Nhưng mà bỗng nhiên quay đầu lại, người kia lại bị chính mình ném tới tận chân trời…
Lâu đến mức Đường Hạo Phi từ người mạnh nhất trở thành người mạnh thứ hai. Đúng vậy, thực lực của anh ta chỉ đứng sau Văn Vũ… Nhưng mà thứ nhất và thứ hai là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau!
Thế nên, Văn Vũ thả lỏng cơ bắp.
Trận chiến này không cần thiết phải đánh nữa.
Nhưng Đường Nhị lại không nghĩ như vậy.
Anh ta nhìn thấy Văn Vũ thả lỏng thì hồng quang trong mắt lại đột ngột nồng đậm, nhanh chóng nâng tay phải tấn công Văn Vũ.
“Vẫn muốn đánh nữa à? Không có hi vọng đâu.”
Văn Vũ nói những lời này không phải châm chọc mà là khuyên nhủ… Việc gì phải tự chuốc lấy nhục?
Nhưng Đường Nhị chỉ cười, trả lời Văn Vũ: “Tôi là Đường Hạo Phi.”
Nụ cười này khiến Văn Vũ bừng tỉnh.
Tôi có thể thất bại, tôi cũng có thể chấp nhận thất bại, nhưng tôi không cần lòng thương hại của người khác!
Thế nên, anh ta phát động tấn công!
…
“Rầm!”
Một cú đấm giáng thẳng xuống sống mũi Văn Vũ, máu thịt tung tóe. Văn Vũ không nhúc nhích, âm thầm tính toán.
Siêu cấp mệnh đấu: Tăng lên 72 lần!
Một cú đá thẳng vào bụng Văn Vũ, Văn Vũ tự giác ưỡn người gánh chịu cú lên gối của Đường Hạo Phi.
Siêu cấp mệnh đấu: Tăng lên 75 lần!
Roẹt!
Hai tay Đường Hạo Phi như hai thanh đao đâm thẳng vào ngực Văn Vũ, lồng ngực Văn Vũ nhanh chóng bị xé toạc, máu tươi và nội tạng trào ra ngoài.
Siêu cấp mệnh đấu: Tăng lên 103 lần! Mức độ hao tổn thân thể: 75%!
Đường Hạo Phi tấn công liên tiếp, hai tay vặn gãy cổ Văn Vũ, sau đó nghiền nát nó!
Siêu cấp mệnh đấu: Tăng lên 165 lần! Mức độ hao tổn thân thể: 82%!
Trong nháy mắt, Huyết nhục chi chương bổ sung phần thân thể còn thiếu cho Văn Vũ. Đường Hạo Phi lại đá một cú vào eo Văn Vũ, nhưng sức mạnh phản lại khiến anh ta run lên.
Một đòn này đã mất đi hiệu quả tấn công.
Bất đắc dĩ, Đường Hạo Phi chỉ có thể giữ chặt lấy Văn Vũ, đồng thới há to miệng, cắn vào cổ Văn Vũ.
Chiến đấu không từ bất kỳ thủ đoạn nào, mặc dù cách đánh này không được đẹp mắt cho lắm nhưng hiệu quả không tồi. Ít nhất thì hàm răng sắc nhọn của Đường Hạo Phi cũng dư sức đối phó với cái cổ mềm mại của Văn Vũ.
Đường Hạo Phi xé toạc lớp da thịt của Văn Vũ, cùng lúc đó, tố chất thân thể của Văn Vũ cũng không ngừng tăng lên.
173 lần, 192 lần, 235 lần, đến tận khi mức hao tổn thân thể lên đến 94% thì tố chất thân thể của Văn Vũ đã tăng lên 578 lần…
Điều này cũng có nghĩa là chiếm ưu thế so với Đường Hạo Phi.
Thế nên, lão Đường chỉ cảm thấy da thịt trong miệng càng lúc càng cứng, càng lúc càng khó gặm. Văn Vũ không hề tránh né, trán lão Đường nổi đầy gân xanh, bả vai Văn Vũ kêu răng rắc. Một lát sau, Văn Vũ dễ dàng thoát khỏi sự kiểm soát của Đường Hạo Phi.
Bả vai Văn Vũ bị thương, nhưng đây lại là chuyện tốt.
Tố chất thân thể tăng lên 764 lần, mức độ hao tổn thân thể là 96%…
“Tố chất thân thể tăng 1000 lần là cực hạn của Mệnh đấu đúng không? Nhưng mức độ hao tổn thân thể cũng quá nguy hiểm, mức độ hiện tại như thế này đủ rồi.”
Văn Vũ di chuyển nhẹ nhàng như một cọng lông vũ, nhưng sức mạnh trong cơ thể lại bùng phát, khiến Văn Vũ cảm thấy cường đại hơn bao giờ hết.
Sức mạnh bất khả chiến bại này khiến người ta say mê.
Đúng vậy, bây giờ Văn Vũ đã là người vô địch rồi… Người đối thủ suy nhất mà Văn Vũ coi trọng là Đường Hạo Phi, nhưng bây giờ anh ta đến cả hình bóng của Văn Vũ ở đâu cũng không thể nhìn thấy.
Giống như vừa rồi đã nói, năm năm, thực sự quá dài…
“Thế nên, dừng ở đây thôi.”
Văn Vũ vừa dứt lời thì lập tức ra tay!
…
Hai bóng người lập tức lao vào nhau, gió lạnh thấu xương. Một bên vô cùng bình lặng, chỉ thỉnh thoảng lóe lên vài tia hắc quang; một bên sấm sét đầy người, giống như lôi thần giáng thế vô cùng nguy hiểm.
Tuy nhiên, trận chiến không phải để phô trương.
Hai người vừa lao vào nhau thì thắng bại đã rõ ràng!
“Rầm!”
“Ầm ầm ầm ầm…”
Hai nắm đấm chạm nhau, ánh mắt Đường Hạo Phi trở nên mờ mịt. Anh ta chỉ cảm thấy một cơn đau đớn lóe lên rồi biến mất, Văn Vũ chỉ khẽ cử động tay phải một chút thì một tiếng lạch cạch vang lên, cánh tay của Đường Hạo Phi đã bị cắt đứt, rơi xuống mặt đất.
“A…”
Đường Hạo Phi phát ra một tiếng gào vô cùng ức chế, nhưng âm thanh vừa mới vang lên thì Văn Vũ đã nhấc chân.
Đường Hạo Phi thậm chí còn không nhìn thấy được hành động của Văn Vũ. Anh ta chỉ cảm thấy hai mắt hoa lên, sau đó đầu gối truyền đến một cảm giác đau nhói.
Hai chân của anh ta bị giẫm đứt, bay thẳng ra khỏi chiến trường.
Không còn hai chân chống đỡ, Đường Hạo Phi ngã lăn xuống đất, anh ta cảm thấy cả người không còn chút sức lực nào. Văn Vũ đã không còn là người anh ta có thể đối phó nữa rồi.
Nhưng sự kiêu ngạo trong lòng vẫn tiếp tục đốt lên ngọn lửa chiến đấu trong lòng Đường Hạo Phi. Anh ta miễn cưỡng dùng một tay còn lại chống đỡ thân thể, sau đó nhìn thấy năm ngón tay của Văn Vũ như năm con dao chọc thẳng vào lưng mình.
“Ầm ầm ầm ầm…”
Chương 1616 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]