Một khúc xương dài được Văn Vũ kéo ra khỏi lưng Đường Hạo Phi. Mỗi một phần xương bị lôi ra là Đường Hạo Phi cảm thấy sức lực của mình ít đi một chút. Đến tận khi Văn Vũ rút toàn bộ xương sống của Đường Hạo Phi ra thì anh ta mới gục đầu xuống, hoàn toàn mất đi năng lực phản kích.
Có lẽ lão Đường có thể chịu đựng trạng thái này vài giờ, dưới tác dụng của tố chất thân thể và Chân thần bá thể, những vết thương khủng bố như thế này hoàn toàn có thể lành lại. Nhưng mà, bây giờ là cuộc chiến xếp hạng trình tự, giống như vừa rồi đã nói, đó chỉ là một trò chơi, một cuộc giao lưu hữu nghị.
Thế nên.
“Nhận thua đi…”
Giọng của Đường Nhất vang lên, hai mắt Đường Nhị mờ mịt, trận đấu này anh ta thất bại thật thảm hại.
“Đánh không lại, thực sự đánh không lại Văn Vũ được đâu, trừ khi chúng ta có thể phát huy triệt để tác dụng của Quyết chiến sinh tử… Nhưng bây giờ số lần hồi sinh không đủ, thế nên, kết thúc đi.”
Đường Nhất lại lên tiếng an ủi, anh ta thực sự sợ hãi nhỡ đâu Đường Nhị nóng giận mất hết lí trí, không màng mọi chuyện mà kích hoạt Quyết chiến sinh tử.
Một lúc lâu sau, Đường Nhị mỉm cười tự giễu, đưa ra lựa chọn của mình…
“Tôi không phải kẻ ngốc, cho dù kích hoạt Quyết chiến sinh tử đánh bại được Văn Vũ thì người chiến thắng cũng chẳng phải tôi. Như vậy thì, cứ quyết định vậy đi…”
“Trận đấu kết thúc, trình tự số hai thắng, được thăng cấp thành trình tự số một.”
Giọng nói của Kim Giáp vang lên, thông báo cuộc thi xếp hạng trình tự đã kết thúc.
…
“Chênh lệch quá rõ ràng!”
Franke đứng trước cột đá trao đổi của hành tinh châu Phi, nhìn Văn Vũ đang đổ thuốc trị liệu vào miệng Đường Hạo Phi thì lẩm bẩm một câu.
Lâm Hải Phong đứng bên cạnh, bề ngoài nhìn vô cùng bình tĩnh nhưng trong lòng có thể coi như đang dậy sóng.
Đường Nhất so với Văn Vũ còn có thể miễn cưỡng xem như người một nhà. Nhưng sau khi trận chiến kết thúc, ngay cả con át chủ bài đứng đầu một phương của ông ta cũng không thể đấu lại được Văn Vũ, thế này thì làm sao có thể chơi được?
Âm mưu? Quỷ kế?
Nực cười, đây chỉ là những lý do của những kẻ yếu thế, đó không bao giờ là lý do. Lý do thất bại chỉ có một, đó là thực lực.
Chẳng lẽ mọi người cho rằng Lâm Hải Phong muốn giở trò thì có thể giở trò sao? Lâm Hải Phong phải có thực lực nghiền ép tất cả mọi thứ, nếu có âm mưu quỷ kế thì còn cần Văn Vũ và Đường Hạo Phi đánh qua đánh lại như thế à? Nếu có âm mưu quỷ kế thì thế giới đã hòa bình từ lâu rồi…Bây giờ sức mạnh của Văn Vũ đã đạt đến trình độ trao đổi ngang hàng rồi, nhưng cũng có chỗ lợi.
Vấn đề tính cách của Văn Vũ…
Chắc Văn Vũ sẽ không có suy nghĩ mình là thần của thế giới, là lãnh tụ của nhân tộc đâu! Ừ, chắc là sẽ không.
Thế nên…
“Chuẩn bị đi, sau này phần lớn sức mạnh của Yến Kinh sẽ được chuyển đến chiến trường phân tầng, nơi đó sẽ là khu tập trung cho tất cả các sinh vật sống trên trái đất trong tương lai.”
Nếu như đã không nghĩ ra được biện pháp giải quyết thì đừng nghĩ nữa. So với việc tính kế đối thủ thì Lâm Hải Phong càng có nhiều phương pháp trong việc phát triển thế lực hơn. Thế lực càng lớn thì càng có nhiều phương pháp, càng có nhiều thủ đoạn. Cho nên, mở rộng chiến trường phân tầng chưa chắc đã là cơ hội tốt cho Lâm Hải Phong, nhưng chỉ cần Lâm Hải Phong cư xử quy củ thì Văn Vũ sẽ không để ý tới Yến Kinh…
Dưới đáy biển sâu.
Bạch vừa quan sát đến đoạn Văn Vũ lôi cột sống của Đường Hạo Phi ra thì biết không cần phải quan sát thêm nữa.
Ý chí trái đất lần này đã có một hành động vô cùng không sáng suốt - Ông ta thả Đường Hạo Phi ra ngoài, không những không có tác dụng khắc chế Văn Vũ mà còn khiến Văn Vũ tìm được vị trí của mình.
Kể từ bây giờ, Văn Vũ là đỉnh cao nhất của chuỗi thức ăn! Từ nay về sau không còn đối thủ nữa…
Nhưng mà… Có một đạo lý là bắn chim đầu đàn đầu tiên! Tên tiểu tử Văn Vũ không có bối cảnh, không có vai vế, cũng không phải nhân vật chính trong thế giới này. Kết quả, Văn Vũ lại có thể xử lý Đường Hạo Phi, thế thì chủ nhân sẽ nghĩ như thế nào? Ý chí trái đất sẽ nghĩ như thế nào?
Bạch thở dài một tiếng, trên mặt thực ra cũng chẳng có cảm xúc gì. Ông ta cũng không ngạc nhiên về kết quả này, mặc dù sức mạnh của Văn Vũ vượt qua sức tưởng tượng của ông ta, nhưng mà, càng mạnh càng tốt.
“Thế nên, đẩy nhanh tốc độ lên.”
Bạch vừa dứt lời thì lập tức lôi Diệp Nam trở lại đáy biển sâu.
“Bây giờ là lúc công bố danh sách trình tự.
Trình tự số một: Văn Vũ.
Trình tự số hai: Đường Hạo Phi.
Trình tự số ba: Lâm Hải Phong.
Trình tự số bốn: Tần Thiên.
Trình tự số năm: Ca Tu.
Trình tự số sáu: Franke.
Trình tự số bảy: Tần Mẫn.
Trình tự số tám: Vi Lạp.
Trình tự số chín: Lam Ba.
Trình tự số mười: Vincent…”
“Phần thưởng sẽ được phát sau mười phút nữa, mời các vị trình tự chuẩn bị sẵn sàng.”
Kim Giáp vừa dứt lời thì những tia sáng lần lượt lóe lên, cả những người vừa chạy khỏi sàn đấu cũng bị kéo trở lại.
Bọn họ nhìn thấy Đường Hạo Phi vẫn đang nằm dưới đất, Văn Vũ ở bên cạnh Đường Hạo Phi, bôi thuốc lên những vết thương của anh ta thì sắc mặt vô cùng phức tạp, tâm trạng kích động không ngừng.
Tất cả mọi người trong bảng xếp hạng trình tự đều biết thực lực của Đường Hạo Phi mạnh như thế nào. Vậy mà bây giờ anh ta lại bị Văn Vũ giải quyết một cách vô cùng nhanh gọn, thực sự là nằm ngoài dự đoán của mọi người.
Đối mặt với một màn này, mọi người chỉ có thể ngẩng đầu nhìn trời, cảm khái “Thời thế thay đổi”, cũng không dám tò mò nhiều.
Chương 1617 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]