Virtus's Reader
Triệu Hồi Cuồng Triều Ở Mạt Thế

Chương 1671: CHƯƠNG 1671: TRƯỚC BÃO GIÔNG 1

“Vô Diện, mày biết Mộng Yểm đúng không?”

Mộng Yểm, trong trận chiến trang bị khai thác căn nguyên, là tạo vật linh hồn lấy nỗi sợ làm bản thể mà Văn Vũ cướp được từ tay Ma Linh. Mấy năm gần đây Văn Vũ luôn mang theo con rối linh hồn đặc biệt này bên người. Lúc này Vô Diện thân mang trọng trách, Văn Vũ không yên tâm để nó lang bạt bên ngoài một mình.

Cơ thể Vô Diện run nhẹ, ý bảo mình biết.

“Lần hành động này tao sẽ để Mộng Yểm hỗ trợ mày, còn lại mày phải cẩn thận, sau khi trở về có thể đến chào hỏi đám Sơn Khôi trước, bảo chúng thăm dò tin tức giúp, tất cả giao cho mày đó.”

“Hiểu rồi, đại ca.”

Vô Diện thấp giọng đáp lại, sau đó Văn Vũ lấy ra trang bị liệt giới, lập tức mở ra con đường giữa hai giới.

Không khí quen thuộc truyền đến từ bên kia con đường giữa hai giới, định vị vị trí, là khu vực đất liền không ai biết nào đó của khu 10 trong chiến trường phân tầng. Văn Vũ nhỏ một giọt máu lên người Vô Diện, nó lập tức biến thành hình dáng của Văn Vũ, sau đó Văn Vũ lại đưa cho nó một chiếc nhẫn không gian, bên trong chứa rất nhiều ma tinh và máu của Văn Vũ.”

“Đảm bảo hoàn thành nhiệm vụ.”

Vô Diện hành lễ tử tế với Văn Vũ, nhưng nụ cười nhạt trên mặt lại bán đứng suy nghĩ sâu trong lòng nó.

Nó cũng rất nhớ mọi thứ trên trái đất.

Sau khi tiễn Vô Diện đi, Văn Vũ quay người, nhìn những hồn sủng còn lại.

Bốn đôi mắt cả to cả nhỏ nhìn chằm chằm Văn Vũ, bên trong chứa đựng cảm xúc phức tạp khó nói. Có khát vọng, có mờ mịt, thậm chí còn có chút kháng cự.

Không phải ai cũng có thể chấp nhận sự thay đổi từ thần thú chủng sang ma tộc. Độc Nhãn và Lạc Lạc hoàn toàn không sao cả, bản thân Độc Nhãn không phải vốn là thần thú chủng, hơn nữa thời gian ở bên cạnh Văn Vũ dài nhất. Còn Lạc Lạc chỉ quan tâm tộc của mình. Còn Victor và Tinh lại có tâm lý kháng cự lại chuyện này.

Đây chỉ là một khúc mắc nho nhỏ, Văn Vũ đã nói với những hồn sủng chuyện này từ lâu rồi. Hủy bỏ khế ước, điều này không cần phải nói, ai cũng không thể đồng ý. Chỉ còn lại hai lựa chọn là ở lại ma giới vĩnh viễn và thay đổi chủng tộc.

Phải lựa chọn thế nào đương nhiên là khỏi cần nói cũng biết.

Sau một hồi im lặng Văn Vũ mới lẩm bẩm.

“Nhanh thôi, đừng nóng vội, chúng ta sẽ sớm có thể trở về trái đất.”

“Thật sao…nhưng mà…”

Victor vẫn còn do dự. Văn Vũ hiểu, nó chỉ muốn hỏi Văn Vũ và đám còn lại rốt cuộc trở về trái đất với thân phận gì. Tuy nhiên Văn Vũ cũng không thể đưa ra câu trả lời chính xác cho câu hỏi này.

Cho đến khi bữa trưa kết thúc, Văn Vũ lại thu hồn sủng vào trong không gian hồn cảnh, sau đó nhắm mắt lại.

Trong không gian hắc ám truyền đến một giọng nói trầm thấp.

“Ước mơ thành thật…”

Bạch không hiểu sự khó khăn của Văn Vũ, ông cũng không nghĩ đến sự tồn tại của hồn sủng sẽ tạo ra rắc rối gì cho cậu. Nhưng cách để thoát khỏi chủ nhân Bạch đã giải thích rõ ràng với Văn Vũ rồi, Văn Vũ đưa ra lựa chọn gì thì cũng không phải chuyện liên quan đến ông.

Trên thực tế Bạch có nhiều rắc rối hơn Văn Vũ rất nhiều. Trong thời gian một tháng, Văn Vũ căn bản không nhìn thấy bóng dáng của ông, cũng không biết rốt cuộc ông đang sắp đặt những thứ gì. Nhưng do sự xuất hiện của Văn Vũ, cả biên vực hoang vu quả thực đã xảy ra thay đổi cực lớn.

Điểm rõ ràng nhất là, do sự xuất hiện của một tên siêu cấp ở thành phố thứ nhất của biên vực hoang vu trong khoảng thời gian ngắn đã quét sạch toàn bộ cường giả cấp 11 của cả biên vực hoang vu. Thế lực được bành trướng cực lớn. Trong im lặng, thành phố thứ nhất chiếm được toàn bộ biên vực hoang vu, Lôi Âu Gia và Diệp Nam vì thế mà cười không khép được miệng, thái độ đối với Văn Vũ cũng tốt lên nhiều, họ cung phụng cậu như tổ tông của mình vậy.

Khi tất cả cường giả cấp 11 bị tiêu diệt, Văn Vũ liền không còn việc gì để làm nữa, chỉ ở trong phòng cả ngày, hoặc dùng ước mơ thành thật để cường hóa bản thân và hồn sủng, hoặc nghiên cứu thuật tạo vật linh hồn. Thông tin ở trái đất vẫn được truyền đến chỗ Văn Vũ thông qua Vô Diện và Sơn Khôi. Nhìn chung mọi thứ vẫn sóng yên biển lặng. Sự ra đi của Văn Vũ nhìn bề ngoài thì không gây ra sóng gió gì ngoài bảng xếp hạng trình tự, nhưng chuyện này đã không còn liên quan gì đến cậu nữa rồi.

Tuy nhiên nhiệm vụ của Vô Diện tiến triển có chút không thuận lợi. Những người bảo vệ bảo địa giống như những ngôi nhà chết ở trong bảo địa, Vô Diện không phải chức nghiệp giả nên không thể vào trong đó, mà số lượng người bảo vệ bảo địa ở bên ngoài bảo địa thực sự quá ít. Kể cả có cũng đều quá mạnh. Thấy hành trình trở về còn rất xa, thậm chí Văn Vũ còn có ý tưởng phi lý là đích thân quay trở về đại khai sát giới một trận.

Cứ như vậy, thời gian trôi nhanh, Văn Vũ giống như đã hoàn toàn biến mất khỏi thế gian. Ngoại trừ Diệp Nam thỉnh thoảng đến thăm hỏi Văn Vũ ra, ngay cả thành chủ thành phố thứ nhất của biên vực hoang vu, Lôi Âu Gia, cũng đều giống như đã quên đi sự tồn tại của Văn Vũ.

Tình trạng này kéo dài trong ba năm, cho đến khi Văn Vũ đợi được Bạch trở về.

Nhìn mặt của Bạch Văn Vũ có thể thấy được sự mệt mỏi và sự hưng phấn được giấu kỹ của ông. Ông vừa mở cửa khu nhà của Văn Vũ lập tức hét lên một cách kích động: “Văn Vũ! Tôi cần sự giúp đỡ của cậu, cậu không quên chứ?”

Chương 1671 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!