Virtus's Reader
Triệu Hồi Cuồng Triều Ở Mạt Thế

Chương 1672: CHƯƠNG 1672: TRƯỚC BÃO GIÔNG 2

Cái tên lão cáo già Bạch này, phấn khích đến mức lạc cả giọng, đủ để chứng minh rằng ông ta đã gặp phải bất ngờ như thế nào. Tuy nhiên điều này cũng không liên quan lắm đến Văn Vũ. Cậu chỉ gật nhẹ đầu, ý bảo mình đã nói là sẽ làm.

“Vậy thì tốt, vậy thì tốt.”

Bạch xoa hai tay, cả người như rơi vào trạng thái hăng hái lạ thường, đi qua đi lại trong phòng Văn Vũ không yên, thậm chí còn đá vỡ mấy xác chết của ma vật cấp 11.

Một lúc sau, Bạch mới như hạ được quyết tâm, nghiến răng nghiến lợi.

Hai mắt ông ta nổi lên tia máu, nhìn chằm chằm Văn Vũ, cuối cùng mới nói.

“Một tuần sau, cậu đi theo tôi một chuyến.”

“Làm gì?”

“Chỉ cần bảo vệ tôi thuận lợi tiến vào bên trong một nơi, sau đó giúp tôi câu giờ.”

Người nói nói không rõ ràng , người nghe cũng không quan tâm lắm.

Bạch cứu mạng Văn Vũ, đây là sự thật không thể chối cãi, Bạch tận tâm tận lực với những việc của Văn Vũ, không chỉ giúp cậu giải quyết được rắc rối lớn của mình, thậm chí còn nói cho cậu biết vô số bí mật liên quan đến cường giả cấp 11. Lấy những điều này làm vật trao đổi, tuy Văn Vũ không nói là có thể giao tính mạng của mình cho Bạch, nhưng chết vì ông ta một hai lần, điều này đối với Văn Vũ tuyệt đối không thành vấn đề.

Đã hứa thì phải làm. Từ trước đến giờ, cái khác thì không nói, nhưng về uy tín của Văn Vũ thì không phải vấn đề. Tuy Văn Vũ không phải là quân tử, nhưng cũng không phải là hạng tiểu nhân.

Nhìn thấy Văn Vũ gật đầu đồng ý, tâm trạng của Bạch càng tốt hơn, miệng ông ta cứ lải nhải những thứ mà Văn Vũ nghe không hiểu, đi đi lại lại không ngừng trong phòng của cậu, khí trên người như nhập ma , dao động sức mạnh tỏa ra hỗn loạn.

Đây đúng thật là gặp phải chuyện lớn gì rồi…

Nhìn trạng thái của Bạch, Văn Vũ khép hờ mắt, trong lòng lờ mờ nhận thấy được sự phiền phức của chuyện này. Còn Bạch lải nhải nửa ngày trời mới định thần lại nhìn Văn Vũ, nói: “Một tuần sau tôi đến đón cậu.”, rồi rời khỏi phòng cậu.

Chỉ còn lại Văn Vũ đang gãi đầu trong phòng, đồng thời tưởng tượng xem chuyện lớn đến mức nào mới có thể khiến Bạch thất lễ như vậy.

Những ngày tiếp theo, mọi thứ đều êm đẹp, sự trở về của Bạch không có ảnh hưởng gì đến thành phố thứ nhất của biên vực hoang vu. Trong khoảng thời gian đó, Bạch tổ chức một buổi tiệc dành riêng cho những người ở tầng lớp cao cấp của thành phố thứ nhất. Những người tham gia bữa tiệc ngoài Văn Vũ thì chỉ có Bạch, Diệp Nam và Avengers của Diệp Nam.

Trong bữa tiệc, Văn Vũ mấy lần muốn thăm dò xem rốt cuộc Bạch muốn làm cái gì, nhưng đều bị Bạch nói dăm ba câu đánh trống lảng, khiến Văn Vũ cảm thấy bất lực.

Bạch rất kín miệng, nhưng cái trạng thái hưng phấn bất thường đó lại khiến Văn Vũ không yên lòng.

Chớp mắt, thời gian một quần đã trôi qua.

Ngày này, Văn Vũ đã chuẩn bị đầy đủ, cậu cũng đoán được đại khái lần ủy thác này của Bạch sợ là khá nguy hiểm.

Thu tất cả hồn sủng vào không gian hồn cảnh, ngay cả Dây Yêu Thông Thiên dường như sinh trưởng ở trong phòng này cũng được Văn Vũ thu lại giấu trong tay phải.

Khoảng một giờ sau, ngoài cửa mới truyền đến giọng nói của Bạch.

“Văn Vũ, đến giờ rồi.”

“Văn Vũ, đến giờ rồi.”

Lúc âm thanh vang lên, Văn Vũ đã sắp xếp xong mọi thứ. Cậu đứng dậy đi đến cửa mở cửa ra, ánh sáng chiếu vào, đập vào mắt là đôi mắt đầy tơ máu của Bạch.

Lúc này, thần sắc của Bạch đã mất đi sự hưng phấn kích động của mấy ngày trước. Nhưng đôi mắt đỏ đã chứng minh sự kích động sâu trong tâm của Bạch. Văn Vũ liếc ông ta một cái, sau đó chuyển tầm mắt ra phía sau Bạch.

Diệp Nam, Lôi Âu Gia và Avengers của Diệp Nam… đây là toàn bộ thành viên của lần hành động này.

“Đi thôi.”

Văn Vũ nói hai từ đơn giản, Bạch liền quay đầu hóa thành bạch quang bay đi, Văn Vũ và những người còn lại lập tức đi theo.

Hướng bay về phía đông chứng tỏ đích đến của lần hành động này vẫn là ở bên trong biên vực hoang vu.

Văn Vũ không rõ Bạch rốt cuộc có dự định gì, nhưng Bạch càng bay càng xa, trong lòng Văn Vũ đột nhiên có dự cảm xấu.

Cảm giác này giống như đứng trước vực thẳm, chỉ cần xảy chân một bước là sẽ lập tức rơi vào tình huống không thể cứu vãn, cảm giác mờ mịt này dự báo trước nguy hiểm.

Văn Vũ không biết tại sao mình đột nhiên lại có ảo giác như vậy, sau khi cảm nhận cụ thể lại phát hiện cảm giác này đến cũng nhanh mà đi cũng nhanh, chỉ một lúc sau là không tìm thấy dấu vết nữa. Văn Vũ thấy bản thân mình trong ba năm nay thực sự là nhàn rỗi quá rồi, khó tránh khỏi suy nghĩ nhiều, lại biến thành lo trước lo sau.

Đè nén cảm giác này vào sâu trong lòng, Văn Vũ không nhanh không chậm lùi về phía sau nhóm người. Bay thêm khoảng nửa giờ đồng hồ nữa thì cả nhóm mới đến được đích.

“Đến nơi rồi.”

Bạch dùng lại trước, nhìn chăm chú tấm chắn khổng lồ tỏa ra ánh sáng nhiều màu phía trước, đột nhiên có một âm thanh vang lên bên tai.

“Chính là chỗ này?”

Văn Vũ tiến về phía trước, hơi híp mắt lại.

“Chính là chỗ này.”

Bạch hơi cúi đầu, cho đến khi tầm mắt của Văn Vũ chuyển lên người Bạch.

“Chỗ này, không phải chính là lá chắn che chở thế giới ở hư không vô tận của ma giới sao?”

Chương 1672 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!