Lôi Âu Gia nghe được lời chỉ huy của Bạch thì không tiếc hao tổn năng lực căn nguyên mà tiếp tục tăng tốc. Nhưng tất cả những điều này trong mắt kẻ đằng sau chỉ giống như một trò chơi thú vị mà thôi.
Không khí đột nhiên trở nên an tĩnh, hình ảnh giống như bị đóng băng, ấn nút tạm dừng, ngay cả tiếng gió trong không gian cũng ngừng lại!
Đúng lúc này, có một sự tồn tại to lớn nào đó đột nhiên xuất hiện, một người giống như từ trên trời rơi xuống, phá núi ngăn sông, đứng ngay trên đầu Lôi Âu Gia. Người này đối diện với Bạch, đầu tiên là nhìn Bạch, sau đó lại nhìn Lôi Âu Gia dưới chân, một lúc sau, một giọng nói vang lên từ sau tấm màn đen.
“Vỡ…”
Trong khoảnh khắc đó, không gian đột nhiên vỡ nát, mọi thứ xung quanh nhăn nhúm rồi nứt toác ra thành từng mảnh. Dưới sự công kích như vậy, thân hình to lớn của Lôi Âu Gia rạn nứt như một chiếc bình sứ, vô số các vết thương xuất hiện, máu phun ra không ngừng.
Lôi Âu Gia gào lên thảm thiết, sức mạnh căn nguyên tạo thành những cú nổ mạnh, sau đó có hai bóng người nhanh chóng bắn ra.
Là Bạch và Diệp Nam…
Không biết Bạch đã dùng phương pháp nào, ông ta lôi Diệp Nam chạy với tốc độ chóng mặt, không thèm quay đầu lại mà ra một mệnh lệnh cuối cùng cho Lôi Âu Gia và Prang.
“Giữ lấy nó.”
Tình hình vô cùng nguy hiểm, cho nên phải có sự bỏ rơi nào đó. Mà Lôi Âu Gia và Prang chính là hai kẻ tốt nhất để bỏ rơi.
Lôi Âu Gia nghe được mệnh lệnh này thì vô cùng buồn bã, nhưng cả người lại không tự chủ được mà làm theo. Prang ở phía sau lắc mình một cái, lập tức nhảy lên đỉnh đầu Lôi Âu Gia.
“Prang, ngươi…”
“Roẹt!”
Ánh kiếm sắc bén quét qua đầu Lôi Âu Gia như một con dao nóng cắt qua miếng bơ, Lôi Âu Gia đầu lìa khỏi cổ, thân thể đổ rầm xuống.
Prang ngẩng đầu nhìn về phía bóng đáng màu đen kia.
“Tiếp tục? Hay là…”
“Không cần tiếp tục nữa, kịch hay còn ở phía trước. Chúng ta quay về lối vào đặt bẫy, theo tin tức của cục an ninh thì đây chỉ là đám tiểu binh thôi, kẻ địch thực sự vẫn chưa đến. Ta cảm thấy chúng ta nên chuẩn bị cho tên đó một
“món quà” thật lớn ngay ở lối vào.”
Prang nghe xong thì gật đầu: “Cứ quyết định như thế.”
Sau đó, nó nâng hai tay lên, những sợi tơ tỏa ra cuộn lấy thân thể Lôi Âu Gia.
Những sợi tơ này giống như có ai điều khiển, nhanh chóng khâu đầu và thân Lôi Âu Gia lại với nhau, nhiều sợi tơ còn khâu cả những vết thương khác trên cơ thể. Khoảng chừng ba phút sau, Lôi Âu Gia mở mắt ra.
Nó nhẹ nhàng cử động thân thể hai lần, mọi thứ không khác khi còn sống chút nào. Prang nhìn thấy thế thì tiếp tục lên tiếng.
“Mọi thứ ổn định, chỉ là thực lực yếu đi một chút.”
…
Từng cơn gió lạnh thấu xương không ngừng xẹt qua tai, sau lưng truyền đến những âm thanh chiến đấu ngắn ngủi. Bạch cảm nhận được những điều này thì cắn răng, lại lôi một đạo cụ khác từ trong nhẫn không gian ra.
Bạch bóp nát đạo cụ giống như viên ngọc này, một con đường không gian trống rỗng lập tức xuất hiện. Ông ta túm lấy Diệp Nam vọt vào bên trong, những hình ảnh lập tức thay đổi.
Bọn họ xuất hiện giữa một hành lang bằng sắt thép bị bỏ hoang.
Bạch cảm giác xung quanh không có nguy hiểm gì mới có thể thở phào nhẹ nhõm, sau đó quay sang nhìn Diệp Nam.
Diệp Nam bây giờ hai mắt vô thần, nhìn như một con rối đáng thương. Bạch suy nghĩ một chút, sau đó nâng tay lên, một con dao nhỏ chém lên ngón tay Diệp Nam.
Máu tươi phun ra, ngón tay của Diệp Nam rơi xuống mặt đất - Cơ thể bất tử đã bị phá, điều này có nghĩa là tất cả những người báo thù của Diệp Nam đã bị giết hết.
Bạch thở dài.
Thực lực quá yếu… Cho dù đã làm bao nhiêu chuyện nhưng cuối cùng vẫn quá yếu.
Có lẽ lúc trước quyết định chờ Văn Vũ mới là quyết định đúng đắn.
Bạch nghi ngờ quyết định của chính mình, một lúc sau, ông ta ném những nghi ngờ đó ra sau đầu, nhìn Diệp Nam rồi búng tay một cái.
“Tách” một tiếng, hai mắt Diệp Nam lập tức có tiêu cự, anh ta nhìn cảnh vật xa lạ xung quanh, rồi lại nhìn Bạch đang đứng gần trong gang tấc, sắc mặt tái đi.
“Mẹ kiếp, ông bẫy tôi!”
Cơn tức giận khiến Diệp Nam mất đi lý trí, anh ta thậm chí còn không thèm để ý đến sự chênh lệch giữa hai bên mà lao đến tấn công Bạch, nhưng lại dễ dàng bị Bạch tát cho ngã xuống đất.
Sự đau đớn lập tức khiến Diệp Nam hiểu ra một chuyện - Một kẻ mất đi Thân thể bất tử như anh ta căn bản không có tư cách hét lên trước mặt Bạch.
Bạch không để ý đến Diệp Nam, nhanh chóng lôi một quyển trục từ nhẫn không gian ra, sau đó, một sinh vật có hình thù quái lạ bỗng xuất hiện.
“Khế ước nó.”
Chỉ ba chữ ngắn gọn nhưng lại chứa đựng một quyết tâm không thể nghi ngờ. Diệp Nam do dự một chút, cuối cùng vẫn lựa chọn nghe theo lời Bạch.
Bạch thấy Diệp Nam ngoan ngoãn nghe lời thì lại lôi ngọc bội từ trong nhẫn không gian ra, năng lượng truyền vào miếng ngọc phát ra những âm thanh loạt xoạt.
Nhưng vẫn không thể liên lạc được với Văn Vũ.
Đúng lúc Bạch định cất miếng ngọc đi thì một giọng nói đột ngột truyền tới.
“…Bạch…”
Chương 1704 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]