Giọng nói mơ hồ, có nhiều tạp âm, nhưng Bạch nghe được giọng nói này thì vui mừng khôn xiết.
“Văn Vũ? Cậu đang ở đâu?”
“8…7… Rẹt rẹt…”
Tín hiệu vẫn không tốt, nhưng chuyện này cũng không còn quan trọng nữa, Bạch liên lạc được với Văn Vũ thì không khác gì nắm được cọng rơm cứu mạng, lập tức nói ngay.
“Tôi ở tầng 911 của Ma điện, cứu tôi…”
Vừa nói xong thì ngọc truyền tin hoàn toàn mất tín hiệu.
Bạch cười khổ một tiếng, quay đầu thấy Diệp Nam đã khế ước được sinh vật kia thì khẽ búng tay một cái. Diệp Nam nghe được tiếng búng tay này thì lại tiếp tục trở về trạng thái vô thần.
Thân thể bất tử vẫn có tác dụng với bạch, Diệp Nam không thể chết ở đây được
…
“…Cứu… tôi…”
Thông tin truyền qua ngọc truyền tin không rõ ràng, Văn Vũ không nghe được vị trí mà Bạch nói là ở đâu.
Nhưng tất cả những chuyện này không quan trọng, kiểu gì cũng có đường đi, đúng không nào?
Văn Vũ đã sớm biết ở đó có mai phục, sau khi nghiên cứu xong tài liệu về bố cục Ma điện, Văn Vũ đã phát hiện ra một điều: Ở Ma điện, không phải muốn đi nơi nào là có thể đi nơi đó.
Tầng nào cũng có một số bẫy rập được bố trí sẵn để đề phòng trường hợp cục an ninh không phong tỏa tốt các con đường, đảm bảo xung quanh không có góc chết.
Thế thì những kẻ ngu muội đột nhập vào đây sẽ chỉ làm trò cười mà thôi.
Ôm cây đợi thỏ là một phương pháp ngu ngốc, nhưng nếu đặt trong trường hợp này thì lại là một phương pháp tốt ngoài tưởng tượng. Bây giờ đám người của Bạch chắc đã tự chui đầu vào rọ, dính phải bẫy của đối phương, thế nên mới xuất hiện tình huống như thế này.
Văn Vũ suy nghĩ một chút rồi mặc kệ, nghĩ nhiều cũng vô ích. Văn Vũ không giống Bạch, khi đối diện với tình huống khó khăn, Văn Vũ có thể dựa vào sức mạnh của mình để phá vỡ đại cục, hoặc không thì vẫn có thể chạy trốn.
Mặc kệ sống chết, không phục thì đấu, có lẽ đây là tâm thái hiện tại của Văn Vũ.
Văn Vũ tiếp tục quan sát vị trí hiện tại của mình, tầng 872 của Ma điện, một nơi hoang vắng không có bóng người.
Diện tích các tầng Ma điện rất lớn, tập hồ sơ mà Văn Vũ thu thập được đã cũ lắm rồi, nhiều con đường đã bị bỏ hoang, điều này khiến Văn Vũ mất không ít thời gian.
Sau khi rời khỏi Neir Leith, Văn Vũ mất đến hơn ba ngày mới có thể đến được tầng 872 của Ma điện, cũng ở ngay đây thu được tin tức của Bạch.
Thời gian quá dài, nhưng mọi chuyện cũng không theo ý muốn của Văn Vũ được.
Khoảng cách quá xa, Văn Vũ cũng không có biện pháp nào, thế nên mặc dù Bạch đã gửi tín hiệu cầu cứu đến Văn Vũ nhưng Văn Vũ vẫn tiếp tục thăm dò và tìm đường để đi đến những tầng tiếp theo.
Giờ phút này, Văn Vũ chỉ có thể hi vọng Bạch có thể cầm cự lâu hơn một chút, nếu không thì cũng đừng trách Văn Vũ đến muộn.
Cả đường đi Văn Vũ vẫn luôn duy trì sự cảnh giác cao độ, không có mai phục, không có nguy hiểm, chứng tỏ tầng này không phải tầng quan trọng. Nói cách khác, Văn Vũ vẫn đang cách nhóm người của Bạch rất xa.
Văn Vũ không có quá nhiều gánh nặng tâm lý về phương diện này, chỉ từng bước che giấu bóng dáng, từng bước tìm kiếm đường đi dựa vào những gì đã đọc được trong hồ sơ. Văn Vũ vừa đi vừa cố gắng liên lạc lại với Bạch, nhưng phía Bạch hình như đã gặp phải chuyện gì đó nên vẫn luôn bặt vô âm tín.
Ba ngày nữa trôi qua.
Một cảm giác chóng mặt lập tức lóe lên, khoảng cách từ tầng 910 đến tầng 911 đã xuất hiện. Văn Vũ vừa mới đặt chân xuống đất đã cảm thấy tình huống ở đây không ổn chút nào.
Không khí tràn ngập hơi thở đặc biệt, giống như những phế tích của một cuộc chiến tranh, khắp nơi đều là những nguồn năng lượng hỗn độn. Văn Vũ phán đoán đơn giản một chút, phát hiện ra những năng lượng còn lại này đã tồn tại ở đây rất lâu, giống như những năng lượng còn sót lại của một trận chiến cổ xưa.
Những thông tin trong đầu cậu nhanh chóng hiện ra.
Tầng 911 của Ma điện ban đầu là một viện nghiên cứu sức mạnh căn nguyên, chuyên phụ trách phân tích các thành phần cấu tạo nên sức mạnh căn nguyên và các ứng dụng của sức mạnh căn nguyên. Tầm quan trọng của nơi này thế nào hoàn toàn không cần phải nhiều lời. Tuy nhiên, nhìn những gì đang xuất hiện trước mắt Văn Vũ thì có lẽ viện nghiên cứu gì đó cũng chỉ là mây khói thoáng qua.
Những mùi vị hỗn độn không ngừng xộc thẳng vào mũi và miệng khiến Văn Vũ không thể phân biệt được. Mặc dù Văn Vũ đã dùng hết sức lực nhưng cũng không nhận biết được nơi này có tồn tại nguy hiểm gì không, dùng cả linh hồn nhận biết cũng không ra được kết quả.
Một lúc sau, Văn Vũ lấy ngọc truyền tin ra…Từ khi đến đây thì tín hiệu liên lạc giữa Văn Vũ và Bạch đã mạnh hơn rất nhiều, không còn những tiếng rẹt rẹt nữa, chỉ là đầu bên kia vẫn không trả lời.
“Chắc là ở chỗ này.”
Mặc dù Văn Vũ không cảm nhận được nguy hiểm, nhưng trực giác nhạy cảm lại nhắc nhở Văn Vũ chỗ này có gì đó không đúng. Văn Vũ suy nghĩ một lát, cuối cùng vẫn chậm rãi bay về phía trước.
…
Những dao động năng lượng và các mạch nước ngầm không gây trở ngại gì với Văn Vũ. Cậu đi theo con đường đã được định sẵn, sau đó, trước mắt Văn Vũ đột nhiên xuất hiện bốn bóng người. Văn Vũ nhanh chóng đẩy nhanh tốc độ, lao về phía trước.
“Bạch!”
Dao động linh hồn của Văn Vũ truyền đến trong tai bốn người đằng trước. Bốn người quay đầu lại nhìn, thấy người đứng sau là Văn Vũ thì ai cũng lộ ra vẻ ngạc nhiên.
Chương 1705 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]