Virtus's Reader
Triệu Hồi Cuồng Triều Ở Mạt Thế

Chương 1706: CHƯƠNG 1706: LẦN ĐẦU CHẠM TRÁN 2

“Cuối cùng cậu cũng tới rồi.”

Bạch tươi cười tiến lên trên hai bước đón Văn Vũ, trên mặt Văn Vũ cũng tràn ngập ý cười, cậu nhìn bốn người trước mặt.

“Không gặp nguy hiểm gì chứ?”

Mọi người giống như bạn cũ gặp lại, bắt đầu hỏi han nhau. Bạch bước về phía trước ba bước, trong lúc vô tình đã bước đến trước mặt Văn Vũ.

“Không có nguy hiểm gì, còn cậu?”

Giọng nói của Bạch vẫn ôn hòa như trước, không hề có gì khác lạ. Diệp Nam, Lôi Âu Gia và Prang lặng lẽ lùi ra sau, ngăn chặn đường lui của Văn Vũ.

“Tôi cũng không gặp phải nguy hiểm gì, không phải lúc trước ông còn gửi tin nhắn cầu cứu tôi à? Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì thế?”

Văn Vũ làm như vô tình nhắc đến, nhưng vừa dứt lời thì một luồng ánh sáng trắng từ tay Văn Vũ lao thẳng đến người Diệp Nam.

Diệp Nam ngây ngốc nhìn luồng sáng lao đến người mình, mãi đến khi luồng sáng đó xuyên qua thân thể Diệp Nam, khiến thân thể Diệp Nam tạo thành một lỗ hổng lớn thì Diệp Nam mới phản ứng lại. “Anh ta” há chiếc miệng rộng, để lộ ra hàm răng sắc nhọn, trong miệng phát ra những tiếng rít gào điên cuồng!

“Giết tên đó!”

Giống như một tín hiệu nào đó, khi “Diệp Nam” vừa hét lên thì Lôi Âu Gia và Prang sau lưng Văn Vũ lập tức di chuyển.

Hai tên một trước một sau, thân thể cứng đờ giống như zombie, nhào đến cắn Văn Vũ. Nhưng Văn Vũ chỉ cần nghiêng người đơn giản là đã có thể tránh được công kích.

“Zombie à? Chà, chắc là lấy xác rồi chế thành con rối đúng không? Nói như thế thì có nghĩa là cả Lôi Âu Gia và Prang đều chết trong tay các ngươi?”

Chỉ trong một thời gian ngắn mà “Diệp Nam” vừa mới bị Văn Vũ đánh bị thương đã khôi phục lại như cũ. Đến lúc này “Diệp Nam” đã biết chiếc bẫy rập đơn giản này không thể qua được mắt Văn Vũ, thế nên “Diệp Nam” và “Bạch” lập tức thay đổi hình dáng.

Cả người “Diệp Nam” đen nhánh, trên người toàn là những miếng vải đen, những miếng vải này không ngừng tỏa ra mùi hôi tanh. Gương mặt mập mờ giấu sau mạng che mặt đột nhiên lập lòe bốn tia sáng. Tên này nhìn Văn Vũ bằng một ánh mắt hung tàn, bốn con mắt tỏa ra sát ý nồng nặc.

Còn “Bạch” thì chẳng khác nào lột cả tấm da, thân thể trơn nhẵn bóng loáng như một con ma nơ canh. Gương mặt không có ngũ quan, chỉ là một cái đầu tròn to, quanh người quấn đầy những sợi tơ trắng. Ánh mắt Văn Vũ vô cùng sắc bén, lập tức nhận ra có hai sợi tơ đang kết nối với thân thể của Lôi Âu Gia và Prang.

“Điều khiển con rối…”

Những phán đoán đơn giản lóe lên rồi biến mất, hai con ma vật này hoàn toàn không có ý định nói chuyện với Văn Vũ. Con ma nơ canh kia nhanh chóng áp sát Văn Vũ.

Vô số sợi tơ giống như có sự sống, lập tức bao vây xung quanh thân thể Văn Vũ, cho dù Văn Vũ có bắn ra ánh sáng nhanh như chớp hoặc dùng năng lượng hắc ám thì cũng không có tác dụng gì.

Khả năng phòng ngự rất xuất sắc…”

Văn Vũ vừa bình tĩnh đối mặt với những đòn tấn công vừa quan sát hai tên đối thủ của mình. Một lát sau, con ma vật vải đen (Hắc Bố quái) vươn hai tay về phía Văn Vũ.

Năng lượng dao động vô cùng mạnh mẽ phun ra từ miếng vải đen trong tay ma vật, lập tức phong tỏa chặt chẽ không gian xung quanh. Trong nhát mắt, Văn Vũ cảm thấy có một không gian vô hình đang áp chế mình, chỉ có thể trơ mắt nhìn ma vật vải đen nắm chặt hai tay. Một lát sau, không gian biến dạng lập tức xé nát thân thể Văn Vũ.

Ma nơ canh còn chưa quấn Văn Vũ lại thành một tổ kén thì ma vật vải đen đã ra tay đánh chết Văn Vũ.

Hành động dễ dàng đến mức không thể dễ dàng hơn.

Những miếng thịt vụn bay khắp không trung, máu phun đầy mặt đất, nhìn qua thì đúng là chết không nghi ngờ. Nhưng cho dù là ma nơ canh hay là ma vật vải đen đều không để ý đến những thứ bên ngoài này. Trừ khi người trước mặt bọn chúng là một kẻ tàn tật, nếu không thì tất cả các chức nghiệp giả cấp mười một đều không thể chết một cách dễ dàng như vậy. Các thông tin tình báo thu được đều là người này là một người rất có năng lực, không dễ đối phó, thế nên không được phép lơ là chút nào.

Người này không dễ chết như vậy đâu, Ma nơ canh và ma vật vải đen không thể nào mắc phải những sai lầm ngu ngốc như thế.

Cho nên, Ma nơ canh vẫn tiếp tục nhảy múa, ma vật vải đen cũng tiếp tục dang hai tay càn quét tất cả mọi ngóc ngách trong vòng bán kính một trăm mét để đảm bảo nhiệm vụ thành công.

Nhưng đúng lúc này, đám thịt vụn lại xảy ra biến hóa.

Đầu tiên là những miếng thịt vụn tụ lại với nhau, dần dần biến thành hình người hoàn chỉnh, lục phủ ngũ tạng cũng mọc ra, ngũ quan đầy đủ, thực lực cũng không ngừng tăng lên.

“Ta biết mọi chuyện không đơn giản như vậy mà.”

Ma vật vải đen nhếch môi, sức mạnh trên tay lại phóng ra, một lần nữa bao vây lấy Văn Vũ. Nhưng lúc này, Văn Vũ nhẹ nhàng vặn vẹo cổ, sức mạnh trong cơ thể va chạm với sức mạnh bên ngoài, phát ra những tiếng động nặng nề.

Siêu cấp mệnh đấu đã bắt đầu có hiệu lực, tố chất thân thể càng lúc càng nâng cao. Hành động vừa rồi của đám ma vật có lẽ đã nằm trong dự đoán của Văn Vũ.

“Mẹ kiếp, ông đây chơi với chúng mày, vậy mà chúng mày lại ra tay thật?”

Giọng điệu như trẻ con vang lên từ trong miệng “Văn Vũ”, “Văn Vũ” nhìn thẳng về phía ma nơ canh và ma vật vải đen, sau đó nhanh chóng thốt ra những lời giống như nguyền rủa.

“Giấc mơ thành sự thật…”

Vô Diện không ngờ mình vừa mới bị lão đại lôi về từ trái đất không được bao lâu thì đã đụng phải hai kẻ địch mạnh như thế này. Nhưng mà đúng lúc lắm, ở trên trái đất bao nhiêu năm chẳng có việc gì làm, giờ đã có cơ hội giãn gân cốt.

Chương 1706 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!