Trên thực tế, sau khi Bạch giao mười viên ma tinh cấp mười một cho Văn Vũ thì Văn Vũ đã nghĩ tới chuyện triệu hồi Vô Diện. Dù sao thì nhiệm vụ của Vô Diện ở trái đất cũng không thấy tiến triển gì, hơn nữa mục tiêu cũng đã tới tay, Vô Diện ở trái đất cũng không có tác dụng gì.
Người một nhà phải ở bên nhau, đây mới gọi là đoàn viên…
Huống hồ tình hình hiện tại vô cùng nguy hiểm, bây giờ đã xác định được chuyện cục an ninh Ma điện chắc chắn đã bố trí mai phục thì tác dụng của Vô Diện sẽ càng lớn hơn. Sự tồn tại của một thế thân có thể phát huy hiệu quả rất lớn ở thời khắc mấu chốt, chưa kể năng lực chiến đấu của thế thân này lại vô cùng mạnh mẽ, Văn Vũ tất nhiên không thể từ bỏ trợ trủ này.
Khi Văn Vũ nhận được tín hiệu cầu cứu của Bạch thì đã bắt đầu khởi động Pháp bào che trời, đồng thời biến Vô Diện thành hình dạng của mình.
Lấy Vô Diện làm mồi nhử, bản thân ẩn trong bóng tối, tùy thời hành động, điều này giúp ích rất lớn trong tình thế bị động hiện nay.
Sự thật đã chứng minh phương pháp này tương đối hữu dụng.
Vừa rồi, khi Vô Diện đụng độ bốn tên cường giả kia thì đã nhanh chóng gửi thông tin tình báo cho Văn Vũ.
“Hai tên cấp mười một, một tên có thể điều khiển con rối, một tên là cường giả hệ không gian, thực lực không tồi. Cái tên có thể điều khiển con rối kia thì thực lực mạnh hơn chúng tôi lúc bình thường một chút, nhưng cũng có hạn. Còn tên hệ không gian thì mạnh hơn thực lực cơ bản của chúng tôi rất nhiều, nhưng nếu tôi dốc hết toàn lực thì nó cũng chẳng là cái đinh gì…”
Mấy câu đánh giá của Vô Diện tổng kết lại là mấy tên này hơi phiền phức, nhưng nghiêm túc mà nói thì Vô Diện thừa sức giải quyết, ít nhất là Vô Diện tự nhận thế. Đây cũng là lý do Vô Diện vẫn ở nguyên vị trí cũ để chơi đùa cùng bọn nó, có thể cầm chân hai cường giả cấp mười một thì Vô Diện cũng coi như lập được công lớn.
“Còn nữa, lão đại, Bạch và Diệp Nam chắc là không sao, ít nhất là không bị bắt, nhưng Lôi Âu Gia và Prang thì chắc chắn chết rồi.”
Qua cuộc nói chuyện vừa rồi, Vô Diện có thể đoán được Bạch và Diệp Nam chắc là không bị bắt, nhưng không biết còn sống hay đã chết.
Văn Vũ nghe Vô Diện tổng kết thì khẽ ữ một tiếng, ý bảo mình đã biết.
“Đúng rồi, lão đại, nếu như tôi giết hai tên này…”
Vô Diện không nói cả câu, nhưng Văn Vũ đã đoán được tâm tư của nó, nó muốn chơi đùa với đám ma vật trước mặt.
“Tùy mày.”
Văn Vũ không quan tâm đến chuyện này, dù sao Văn Vũ cũng không lo lắng vấn đề an toàn của Vô Diện. Chín mạng sống của Victor và không gian hồn cảnh đủ để Văn Vũ có thể đảm bảo Vô Diện an toàn mọi lúc mọi nơi.
…
Văn Vũ ngắt liên lạc rồi nhìn xung quanh.
Xung quanh Văn Vũ vẫn ngập tràn một luồng năng lượng hỗn loạn, điều này ảnh hưởng rất lớn đến năng lực nhận biết của Văn Vũ. Pháp bào che trời ẩn giấu hơi thở và bóng dáng của Văn Vũ, Văn Vũ ở đây giống như một u linh không tổn tại.
Văn Vũ chắc chắn Vô Diện có thể cầm chân đám ma vật của cục an ninh Ma điện, nhiệm vụ hàng đầu của Văn Vũ bây giờ là tìm kiếm tung tích của Bạch.
Chậc, không biết còn sống hay đã chết…
Nếu Bạch còn sống thì sẽ tiếp tục nhiệm vụ. Trên thực tế, sau khi đến được đây và đọc được nhiều tài liệu lịch sử về ma tộc thì Văn Vũ cũng dần dần có hứng thú với Ma điện. Nhưng nếu Bạch đã chết thì Văn Vũ cũng không còn lý do gì để ở lại đây nữa.
Có khám phá nữa hay không cũng không quan trọng, Văn Vũ cũng không cảm thấy Ma điện có bí mật gì đáng khám phá.
Văn Vũ lôi ngọc truyền tin từ trong nhẫn không gian ra, chuẩn bị tiếp tục liên lạc với Bạch, nhưng không có tin tức gì, ngọc truyền tin vẫn không có phản ứng, chỉ có ánh sáng mờ ảo, chỉ cho Văn Vũ biết phương hướng của Bạch.
Phía Đông Nam…Khoảng cách không rõ, nhưng chắc chắn là rất xa.
Văn Vũ thấy thể thì thở dài một tiếng, lặng lẽ bay về phía xa.
Tốc độ bay của Văn Vũ càng lúc càng nhanh, ánh sáng tỏa ra từ ngọc truyền tin cũng càng lúc càng gần. Tuy nhiên, Văn Vũ bay được khoảng ba mươi phút thì ngọc truyền tin đột nhiên tắt sáng, giống như mất đi hiệu lực, Văn Vũ thấy thế thì sửng sốt, không hiểu đã xảy ra chuyện gì. Bỗng một giây tiếp theo, một làn sóng tinh thần đột nhiên truyền vào trong đầu Văn Vũ.
“Ở đây… Ở đây…”
Dao động tinh thần vô cùng kỳ lạ, giống như lan tỏa trong không khí, bám lên người Văn Vũ, không ngừng tỏa ra những dao động quỷ dị, hấp dẫn Văn Vũ đi đến một địa điểm nào đó.
Khi dao động tinh thần này xuất hiện, Văn Vũ lập tức nhìn xuống phía dưới.
Những nguồn năng lượng mập mờ bên dưới đã tăng lên rất nhiều, những dòng năng lượng không ngừng lưu thông, đồng thời giống như càng lúc càng mở rộng ra bên ngoài. Nơi Văn Vũ đứng dường như là nguồn của dòng năng lượng đó.
Điều này thực bình thường, trên thực tế, dọc theo đường đi, Văn Vũ đã gặp qua không ít cảnh tượng tương tự. Theo như phán đoán của Văn Vũ, nơi này chắc là một chiến trường cổ đại. Nếu đã là chiến trường cổ đại thì tất nhiên sẽ xảy ra nhiều cuộc chiến đấu, có vị trí trong chiến trường, có vị trí ngoài chiến trường, thế nên nguồn năng lượng của các vị trí cũng sẽ không giống nhau.
Tuy nhiên, lần này lại không như thế.
Lực hấp dẫn trong đầu lại tiếp tục hiện lên, giống như một tọa độ rõ ràng, không ngừng nhắc nhở Văn Vũ nhanh chóng chạy tới một nơi nào đó. Lực hấp dẫn này không hề có ác ý, cũng không có ý thức tự chủ, chỉ giống như một ngọn đèn đường quan sát Văn Vũ.
Chương 1707 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]