"Đến đây, chúng ta cùng đi làm tiểu phẫu…"
Nhìn vẻ mặt tươi cười của Văn Vũ ở bên cạnh, sắc mặt bình tĩnh của Đường Hạo Phi rốt cuộc không thể duy trì được nữa.
Văn Vũ cung không có bất kỳ hành động nào mang tính chất công kích, điều này chứng tỏ mọi suy luận của Văn Vũ về Đường Hạo Phi, vẫn chỉ dựa trên cơ sở suy đoán.
Đúng vậy, trên thực tế thì Văn Vũ cũng không biết suy luận của mình có đúng hay không, thậm chí cậu còn không thể chắc chắn Đường Hạo Phi có thực sự gặp vấn đề hay không - nhưng một khi đã có sự nghi ngờ, thì chỉ cần kiểm tra một chút chẳng phải sẽ được hay sao…
Mà bây giờ, Văn Vũ muốn làm chính là xác minh một việc – dùng sức mạnh của linh hồn để xâm nhập vào ý thức của Đường Hạo Phi, quan sát thật tỉ mỉ về anh ta!
Nếu như Lão Đường không có vấn đề gì, thì mọi chuyện sẽ rất đơn giản – chẳng qua chỉ có một chút sức mạnh của linh hồn, Đường Hạo Phi sẽ không để ý việc làm này của Văn Vũ.
Nhưng nếu như Đường Hạo Phi thực sự có vấn đề… thì anh ta tuyệt đối sẽ không thể để cho Văn Vũ dùng sức mạnh của linh hồn để xâm nhập vào trong linh hồn của chính mình!
Nhưng thực tế là cái suy đoán phía sau kia…
“Bang…”
Một phát né cú chụp rất gọn gàng, Đường Hạo Phi ngay lập tức gạt cánh tay của Văn Vũ bay ra, khi hai cánh tay chạm vào nhau, lực phản hồi sức mạnh khổng lồ từ Đường Hạo Phi thậm chí còn khiến cánh tay của Văn Vũ trở nên tê dại!
Tình huống như thế trong nháy mắt đã rõ ràng…
"Tôi không muốn trở thành kẻ thù của cậu, cho nên, xin cậu hãy thu hồi cái tính tò mò của cậu lại!"
Những lời này phát ra từ miệng của Đường Hạo Phi, giọng nói này, dường như là mười mấy tên Đường Hạo Phi cùng nói vậy, âm u, tràn đầy tiếng vang, mà cũng chứa đầy sức mạnh xuyên qua!
Nhưng điều khiến cho Văn Vũ kinh ngạc nhất, lại chính là thực lực của Đường Hạo Phi.
Linh cảm đã trở thành sự thật – Không biết Đường Hạo Phi đã trải qua bao nhiêu trận chiến sinh tử, bây giờ, chỉ cần dựa vào thể lực thôi, thì Đường Hạo Phi cũng cao hơn Văn Vũ hẳn một bậc rồi!
Nhưng dù sao đi nữa… Đối với cái loại cấp bậc quái vật hiện tại của hai người mà nói, thì cái gọi là thể lực, thực sự chỉ là một con số, nó không thể đại biểu cho bất cứ thứ gì.
…
Văn Vũ cũng không tiếp tục động thủ nữa, mà chỉ đứng ở bên cạnh của Đường Hạo Phi, sắc mặt tràn đầy sự kinh ngạc nhìn Đường Hạo Phi.
Nụ cười hiền lành thân thiện ban đầu đã biến mất, lúc này khuôn mặt Đường Hạo Phi vô cùng vặn vẹo mất tự nhiên, như kiểu vừa khóc, vừa cười, vừa lo lắng vừa vui mừng. Rất nhiều những biểu cảm phức tạp trộn lẫn vào nhau khiến gương mặt của Đường Hạo Phi mang một vẻ quỷ dị khó tả.
"Không muốn trở thành kẻ thù của tôi?"
Văn Vũ lẩm bẩm lại những lời này, một lúc lâu sau, nhìn Đường Hạo Phi cười tủm tỉm.
"Nếu anh nói không phải kẻ thù, vậy sẽ không phải kẻ thù à?"
Đây giống như là một lời tuyên chiến, nhưng Văn Vũ lại không có bất kỳ hành động công kích nào - trận chiến này, nhìn như thế nào thì cũng không thể đánh được!
Không phải là không thể đánh lại được, chẳng qua là không thể đánh…
Một khi làm cho Chủ nhân chú ý tới, Văn Vũ chắc chắn sẽ chết!
Mà không biết Đường Hạo Phi, đã nghe ngóng được tin tức đó ở đâu, anh ta chỉ nhìn Văn Vũ, sự vặn vẹo trên khuôn mặt bị thay thế bởi dáng vẻ cười đang dần hiện lên!
"Người canh giữ ở bảo địa đang tìm kiếm cậu khắp mọi nơi, cậu đã nằm trong danh sách đen của chủ nhân, nói thật, tôi đã không báo cáo về tung tích của cậu cho bọn họ, cũng đã là nể mặt mũi của cậu rồi… Vậy nên cậu đừng có mà quá đáng!"
Nói xong, Đường Hạo Phi im lặng lùi lại vài bước, giữ khoảng cách với Văn Vũ - anh ta đã tỏ rõ thái độ của mình. Thấy vậy, Văn Vũ chỉ híp mắt lại, thật lâu sau, Văn Vũ xoay người đi về phía cửa.
“Chờ đã!”
Âm thanh giống như giọng nói của hơn mười người lại cùng lúc vang lên, Văn Vũ quay đầu, nhìn về phía Đường Hạo Phi đang nói.
"Tôi muốn cậu hãy nói phương pháp thoát khỏi sự khống chế của Chủ nhân, Chúng ta không phải là thương lượng, ừm, đây được gọi là tống tiền, tống tiền đấy, cậu có hiểu không?"
Vẻ mặt đắc ý bắt đầu hiện lên, từ khóe mắt cho tới đuôi lông mày Đường Hạo Phi đều nhếch lên, cái bộ dáng dương dương đắc ý đó, khiến Văn Vũ cảm thấy buồn nôn.
“Xì…”
Một tiếng động rất nhỏ vang lên, năng lượng hắc ám do Văn Vũ ngưng tụ ra lập tức cắt nát ngón tay của cậu, trong giây tiếp theo, một giọt máu bay thẳng về phía Đường Hạo Phi.
"Máu cho anh, tự mình đi nghiên cứu, nhớ kỹ, hãy giữ cho kín cái miệng lại của anh, mà cũng chỉ lần này thôi đấy!"
Sau khi đưa ra tối hậu thư*, Văn Vũ quay người rời đi không thèm nhìn lại, chỉ còn lại một mình Đường Hạo Phi đang cầm máu của Văn Vũ, trong mắt lóe lên ánh sáng rực rỡ.
(*) Tối hậu thư: là bức thư nêu ra những điều kiện buộc đối phương phải chấp nhận, nếu không sẽ dùng phương pháp quyết liệt.
Mới chỉ cầm nó thôi, mà Đường Hạo Phi đã nhận ra trong máu của Văn Vũ có ba loại nguồn gốc của sức mạnh - một khi thứ này được xem xét rõ ràng, sẽ có thể tìm ra được phương pháp để thoát khỏi sự khống chế của Chủ nhân.
Còn đối với lời nói "chỉ lần này" của Văn Vũ, Đường Hạo Phi hoàn toàn không thèm để ý đến…
Đã nắm được nhược điểm trong tay, ông đây lại không hành chết cậu hay sao?
Chuyện đùa gì vậy!
Chương 1763 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]