Virtus's Reader
Triệu Hồi Cuồng Triều Ở Mạt Thế

Chương 1764: CHƯƠNG 1764: XÂM NHẬP 1

Bây giờ Đường Hạo Phi, thậm chí đã tính toán tới cách lợi dụng điểm yếu của Văn Vũ như thế nào để bản thân thu được nhiều lợi ích nhất… Ừm, trong tay Văn Vũ có không ít thứ tốt, những thứ này đều có thể dùng được, lại còn có phần thưởng truy nã do đám người canh giữ Bảo địa treo thưởng, trong đó cũng có một số bảo bối mà anh ta đang để mắt tới.

Nhìn thấy cuộc sống tốt đẹp đang đến gần, những giọng nói ồn ào trong đầu Đường Hào Phi lại lần nữa vang lên.

"Làm tốt lắm, đại ca…"

"Tôi còn muốn có Dây yêu thông thiên của cậu ta!"

"Đó là của tôi! Của tôi!"

Nghe các anh em bàn luận, khóe miệng của Đường Hạo Phi nở ra nụ cười, nhưng đột nhiên, ánh mắt nhìn xuống giọt máu đang ở trên tay bỗng nhiên có biến hóa.

Máu đỏ như hổ phách đột nhiên trở lên nóng bỏng, sau đó lấy tốc độ cực nhanh biến thành màu trắng, trong nháy mắt, giọt máu trên tay đã biến thành một mặt trời thu nhỏ, ánh sáng trắng mãnh liệt cùng với sóng nhiệt thậm chí còn làm cho Đường Hạo Phi bị miệng đắng lưỡi khô!

"Bùm!"

Một tiếng nổ mạnh mẽ lập tức vang lên, ngay ở trên tay của Đường Hạo Phi, mặc dù không bị thương tổn quá lớn, nhưng anh ta vẫn bị tiếng nổ của thần quang làm cho choáng váng.

Không để cho Đường Hạo Phi có thể thư giãn, một giọng nói đã vang lên bên tai anh ta!

"Mẹ nó! ngươi mà cũng dám uy hiếp bố mày à, nếu hôm nay bố mày không dạy cho ngươi một bài học, thì bố mày sẽ mang họ của ngươi!"

Giọng nói vừa mới vang lên, Đường Hạo Phi lập tức thu tay lại, Văn Vũ đang ngạo nghễ đứng ở phía sau, tựa hồ không biết đã đứng ở nơi đó bao lâu!

"Bùm!"

Nắm đấm nặng nề mạnh mẽ được đánh ra, các tia chớp bắn tung tóe khắp nơi trong không khí xung quanh, mà Văn Vũ, chỉ cứng rắn đỡ nắm đấm nặng nề của Đường Hạo Phi, để mặc cho nắm đấm này xuyên qua ngực, lập tức bám vào bên người Đường Hạo Phi.

Văn Vũ xòe lòng bàn tay, năm ngón tay mở rộng ra, trực tiếp lướt qua trên trán của Đường Hạo Phi.

"Để ta xem xem, rốt cuộc ngươi là thứ đồ vật quỷ quái gì!"

Chỉ trong chớp mắt, một lượng lớn năng lượng căn nguyên ồ ạt tiến sâu vào bên trong ý thức của Đường Hạo Phi, cùng với tiếng gào thét thê lương của anh ta, Văn Vũ xâm nhập hẳn vào trong thế giới tâm tương.

"Bùm!"

Hai bóng người lần lượt ngã xuống đất, nhất thời khu vực này chỉ còn lại vách núi bị tàn phá vô cùng thê thảm.

Giảm thiểu hậu quả của trận chiến nhiều nhất có thể và giữ tác động trong phạm vi có thể kiểm soát được, chính là chiến lược đã được Văn Vũ tính toán từ trước - mà linh hồn chiến trường, lại cho Văn vũ sức mạnh để lập tức xâm nhập vào thế giới tâm tương của Đường Hạo Phi.

Trước tiên phải tìm được Đường Nhất, đây là mục tiêu chiến lược đã được lên kế hoạch của Văn Vũ.

Khi Văn Vũ và Đường Hạo Phi lần lượt ngã xuống đất, lại có một Văn Vũ khác đột nhiên xuất hiện trong không gian này, cậu nhấc Văn Vũ và Đường Hạo Phi lên, trong nháy mắt biến mất vào phương xa.

Vô Diện không biết liệu vụ nổ ngắn ngủi ở chỗ này có gây sự sự chú ý cho đám người canh giữ ở Bảo địa hay không, nhưng nói như thế nào, thì rời khỏi chỗ này càng sớm càng tốt là lựa chọn sáng suốt nhất.

Đúng như vậy… Vô Diện vừa đi khỏi chưa tới năm phút sau khi rời đi, đã có hai bóng người xuất hiện ở trước căn nhà nhỏ của Đường Hạo Phi với tốc độ cực nhanh.

Căn phòng nhỏ tự nhiên biến mất không thấy tăm hơi, uy lực bùng nổ thần quang còn sót lại của Đường Hạo Phi đã quét sạch cả thánh địa tâm linh, nhưng hiện tại nghĩ tới cho dù là Đường Hạo Phi nào đi nữa, chắc là anh ta cũng sẽ không để ý đến những chuyện nhỏ nhặt này.

Hai người tới đây đều có vẻ rất cao lớn, tầm hơn ba mét, trong đó có một gã mặc bộ quân phục bó sát người da màu xanh lá, đang nhìn chăm chú vào đống hoang tàn vẫn còn tỏa ra nhiệt lượng ở trước mặt, một lúc lâu sau, mới lên tiếng.

"Cậu ta đã trở lại."

"Chậc chậc, anh có thể nhận ra, tác dụng của kỹ năng hắc ám thần quang sao…"

Gã còn lại, mặc bộ kim giáp - không cần phải nói, đó chắc chắn là bộ giáp vàng.

"Chúng ta nên làm gì bây giờ?"

Gã canh giữ Bảo địa màu xanh dẫn đầu nói, nhưng ngược lại gã kim giáp nhìn về gã da màu xanh, sau đó lại nhìn về chiến trường phía trước, rồi lắc đầu.

"Chúng ta không đuổi kịp được, mà cũng không đánh được."

"Đây chính là một tội phạm quan trọng, nếu chúng ta có thể bắt được cậu ta, chắc chắn khi chủ nhân trở lại sẽ không keo kiệt với chúng ta."

Trong mắt của gã canh giữ da màu xanh toát ra một thứ ánh sáng gọi là dã tâm – chỉ cần một chút sủng ái của chủ nhân cũng đủ khiến cho bọn họ, những kẻ canh giữ bảo địa này tiến thêm một bước, nhưng gã kim giáp nghe vậy chỉ mỉm cười chế nhạo anh ta.

"Số 2, anh muốn đi thì đi, nếu lúc đó bị Văn Vũ phản công giết chết, cũng đừng trách tôi không nhắc nhở anh rằng Văn Vũ không phải là kẻ dễ chọc đâu."

Nói xong, bóng dáng của kim giáp đã biến mất trong tích tắc, chỉ còn lại số 2 đứng ở đây cân nhắc mất một lúc lâu, rồi mới xoay người rời đi.

Bọn họ đã đi…

Thực tế là Văn Vũ cũng không biết rằng Chủ nhân không có trên trái đất, và với thực lực của bản thân Văn Vũ, thì hiện tại không kẻ nào trong số những gã canh giữ bảo địa thực sự muốn chiến đấu với Văn Vũ - cái chết của Số 7 vẫn còn rõ ràng ở ngay trước mắt, nói cách khác, về mặt lý thuyết Văn Vũ không cần phải để ý đến an toàn của bản thân, trong khoảng thời gian khi mà Chủ nhân chưa trở lại, nhưng mà vì thiếu thông tin tình báo nên Văn Vũ vẫn lựa chọn cách làm việc thận trọng nhất.

Chương 1764 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!