“Chậc chậc…Có vẻ như ngươi không quá yên tâm về ta, ta nghĩ chúng ta cần phải hiểu nhau thêm chút nữa…”
“Đủ rồi, đừng có nói những chuyện vớ vẩn với ta! Ngươi có biết cuộc sống hàng ngày của ta như thế nào không? Suốt ngày lo lắng đề phòng, chỉ sợ chủ nhân không vừa ý với ta sẽ ra tay xóa sạch thần chí của ta! Ngươi cho ta một câu trả lời chính xác, kế hoạch của chúng ta bao giờ mới có thể bắt đầu! Khi nào ta mới có thể thoát được khỏi cái lồng giam này?”
“Chậc chậc chậc, cái này còn phải xem biểu hiện của ngươi nữa, bản thể của ta là cấp mười hai… Ừm, mặc dù chưa hoàn thiện nhưng tạm thời cũng coi như cấp mười hai. Bản thể của ta không đến được nơi này, ta không có cách nào tiếp ứng cho ngươi, thế nên vấn đề trong câu hỏi của ngươi không nằm ở chỗ ta mà nằm ở chính bản thân ngươi… Khi nào các ngươi mới có thể thoát khỏi cấp độ xiềng xích.”
Ý chí trái đất nghe thế thì sa sầm mặt mũi, một lúc lâu sau mới nói tiếp.
“Nhanh thôi… Chỉ cần Lâm Hải Phong chết thì Thiên Thần sẽ khống chế được toàn bộ thế giới, tới lúc đó chúng ta nội ứng ngoại hợp, nhanh chóng tiêu diệt đám cường giả…”
Giọng nói của Ý chí trái đất càng lúc càng nhỏ, nhưng trong giọng nói lại chứa sát ý nồng đậm.
Các bài học rút ra từ vô số thế giới đã làm cho Ý chí trái đất vô cùng rõ ràng, cái chết sẽ là một kết cục bi thảm đến cỡ nào. Khi không có đường lui, khi sự tuyệt vọng lên đến đỉnh điểm thì nhiều người sẽ bộc phát ý chí, chiến đấu điên cuồng đến giây phút cuối cùng. Cho dù biết cho dù chiến đấu cũng vẫn sẽ chết nhưng sẽ thể hiện dũng khí chưa từng có…
Sinh mệnh và chính nghĩa vốn là hai sự lựa chọn, nhưng dưới tác động của Ma Linh thì hai sự lựa chọn này dần dần chệch hướng.
Thủ đoạn này của Ma Linh lần nào cũng thực hiện được, có thế giới có thể chống cự lại, có thế giới chỉ có thể tử vong. Mấy trăm lần Ma tộc xâm chiếm và phát động chiến tranh chưa hề thất bại!
Và giờ Ý chí trái đất sẽ là mục tiêu tiếp theo.
…
Thiên Thần không biết những chuyện xảy ra sau lưng, anh ta cũng không biết Ý chí trái đất đang để mắt đến mình. Chuyện này không thể trách Thiên Thần ngu ngốc, chỉ có thể nói là do trình độ chênh lệch quá lớn.
Giờ phút này, Thiên Thần đang đắm chìm trong niềm vui trở thành cường giả cấp mười một. Anh ta còn muốn nhanh chóng giải quyết ông già nhà mình, nắm lấy chủ quyền tất cả.
Chủ nhân của thiên hạ, bao gồm cả con thú biến dị và con rối linh hồn! Trước đây Lâm Hải Phong kiêu căng ngạo mạn như vậy, chẳng phải cũng vì ông ta là lãnh tụ nhân tộc hay sao…
Thiên Thần đắm chìm trong những suy nghĩ tuyệt vời, bước ra khỏi đường hầm, đi tới bên cạnh hố động.
Ra đến bên ngoài, nhìn thấy bóng dáng quyến rũ của Camille, Thiên Thần khẽ mỉm cười.
Danh vọng, thế lực, lực lượng, mỹ nhân, tất cả đều nắm trong tay!
Giờ phút này, Thiên Thần cảm thấy như mình đang đứng trên đỉnh cao của nhân sinh. Thế nên anh ta bước nhanh về phía Camille, vươn tay phải về phía cô.
“Hay là chúng ta đi ăn một bữa đi, tôi có một đầu bếp ở khu tập trung Paris, tay nghề không tồi.”
Camille hơi do dự, nhưng cuối cùng vẫn gật đầu.
Không cần nói đến chuyện có yêu hay không, chỉ muốn tìm một nơi để dựa vào… Dựa vào tuổi tác của Camille thì đúng là cũng hơi lớn tuổi để được gọi là thiếu nữ…
Sau khi Văn Vũ và Lâm Hải Phong bàn bạc xong chuyện “Làm thế nào giết chết Thiên Thần”, kết quả là không đưa ra được biện pháp gì thì Văn Vũ rời đi. Văn Vũ đi trên đường phố của căn cứ khu 8, Pháp bào che trời hoàn hảo che đậy hình dáng, vừa đi vừa âm thầm suy nghĩ lại tất cả những thông tin mới nhận được từ Lâm Hải Phong,
Thiên Thần đúng là một phiền phức rất lớn…Nhưng phiền phức này không nhằm vào Văn Vũ mà nhằm vào Lâm Hải Phong. Vừa rồi Văn Vũ đề nghị “Xử lý Thiên Thần” chỉ là nói trong lúc nhiệt huyết dâng trào mà thôi. Trên thực tế, đối với Văn Vũ mà nói, Thiên Thần tồn tại có thể thu hút một phần lực chú ý của Lâm Hải Phong, đây là một chuyện tốt, tránh để lão già đó suốt ngày đặt tâm tư tính kế lên mình.
Tóm lại, trong chuyện này Văn Vũ chỉ giống như một người qua đường A, B, C. Cho dù Thiên Thần có quyền thế ngập trời, đánh nhau với Lâm Hải Phong đến long trời lở đất thì cũng không liên quan gì đến Văn Vũ.
Mục đích Văn Vũ đến tìm Lâm Hải Phong là tìm kiếm bước đệm cho cấp mười một. Văn Vũ cũng đã thương lượng thỏa đáng với Lâm Hải Phong rồi, chỉ cần Lâm Hải Phong quan tâm thì chắc chắn có thu hoạch.
Sau khi đi dạo dọc căn cứ khu 8 thì Văn Vũ mới bàng hoàng nhận ra một chuyện, đó là bây giờ mình còn nhàn nhã hơn cả cá muối! Sản nghiệp của nhà thì giao hết cho Sơn Khôi, việc nhỏ thì không có, việc lớn thì giao cho Lâm Hải Phong, muốn đi thăm bảo địa thì xa, muốn ra ngoài thì sợ bị chủ nhân bắt… Tóm lại là giờ Văn Vũ nhàn hạ như một bóng ma lang thang…
Ngoài việc đi thăm mấy người bạn cũ thì đúng là chỉ ăn không ngồi rồi.
Văn Vũ đứng trên đường phố hồi lâu, sau đó bật cười lắc đầu.
Không bằng bây giờ ra chiến trường nhìn đám quân đoàn con rối linh hồn một chút rồi lại bế quan, tiếp tục nghiên cứu thuật tạo vật linh hồn, đồng thời tìm xem có cách giải quyết cái giá của sức mạnh không.
Văn Vũ suy nghĩ xong thì lập tức biến mất.
…
Chương 1782 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]