Virtus's Reader
Triệu Hồi Cuồng Triều Ở Mạt Thế

Chương 1783: CHƯƠNG 1783: THI KHÔI

Khu 7, lục địa số 3315 là trạm canh gác đầu tiên của Yến Kinh ở chiến trường phân tầng, cũng là lô cốt của trái đất.

Diện tích tổng thể của nơi này bằng khoảng một phần ba diện tích Yến Kinh, trong đó phong cách kiến trúc cũng tương tự khu 8. Trên đường phố, các chức nghiệp giả, các con thú biến dị, thậm chí cả con rối linh hồn đi lại nườm nượp, điều này làm cho pháo đài này tràn ngập sức sống.

Văn Vũ vừa bay vào thành đã nhìn thấy vị trí của quân đoàn con rối linh hồn. Số lượng con rối linh hồn đi trên đường còn nhiều hơn cả chức nghiệp giả và thú biến dị cộng lại! Đám con rối linh hồn muôn hình muôn vẻ, có con đi một mình, có con đi theo nhóm, thậm chí còn có con đang đi cùng các chức nghiệp giả, kề vai sát cánh, đùa giỡn vui vẻ, bầu không khí vô cùng hòa hợp.

Những con rối linh hồn thể hiện được giá trị của bản thân trong những trận chiến. Mặc dù chúng đều do Văn Vũ tạo ra nhưng mỗi con rối linh hồn đều là một thân thể độc lập, là một tạo vật có trí tuệ. Sau bao nhiêu lần kề vai chiến đấu, những con rối linh hồn, chức nghiệp giả và thú biến dị thậm chí còn có thể gọi là bạn bè, không ai còn nghĩ những con rối linh hồn là thứ có thể tùy ý vứt bỏ ở chiến trường nữa…

Những con rối linh hồn trong nhóm đầu tiên do Văn Vũ tạo ra, ví dụ như Sơn Khôi, Thi Khôi, Vân Khôi… biểu hiện của bọn chúng có thể nói là vô cùng hoàn mỹ! Mặc dù Văn Vũ không ở đó nhưng chúng vẫn đoàn kết với nhau, đồng thời hăng hái phát triển bộ tộc của mình.

Không hiểu sao Văn Vũ lại đột nhiên nhớ tới nắm đất mà trước kia mình tùy ý nhào nặn.

Đã từng là một thứ vô tâm vô phế, bây giờ lại trở thành cây đại thụ cao ngất ngưởng!

Căn cứ này không nhỏ, hơn nữa, trong quá trình quan sát, Văn Vũ còn phát hiện ra một sự kỳ lạ ở đây.

Nơi này không chỉ có người của Lâm Hải Phong, người của Thiên Thần mà còn có cả quần thể thú biến dị dưới trướng Thiên Thần, hơn nữa số lượng không hề ít! Nhưng Văn Vũ lại thấy tất cả các chiến sĩ đều không vì chuyện phân chia lực lượng mà có những cảm xúc cá nhân, có lẽ đối với họ mà nói, những chuyện của các lãnh đạo cách họ quá xa, nhiệm vụ của họ chỉ là trấn thủ ở đầu chiến tuyến, phong tỏa con đường đi của Ma tộc…

Đúng là một nhóm người đáng yêu.

Đồng thời, Văn Vũ cũng không thể không cảm thán trí tuệ của Lâm Hải Phong, ông ta xem ra không sợ chuyện Thiên Thần cử người ở đây làm ra vài chuyện âm thầm… Nhưng Văn Vũ suy nghĩ một chút cũng nhận ra, Thiên Thần không ngu ngốc đến mức tự hủy đi tường thành đầu tiên đối kháng với Ma tộc.

Đáng tiếc, những suy nghĩ của Văn Vũ vẫn khá chủ quan. Văn Vũ không thể nào ngờ được một Ý chí trái đất đã biến chất và một tên bị quyền lực làm cho mờ mắt sẽ làm ra những chuyện điên rồ như thế nào!

Linh hồn nhận biết nhanh chóng lan rộng, chỉ trong chốc lát, Văn Vũ đã tìm được vị trí của Thi Khôi.

Nằm ở trung tâm căn cứ khu 7.

Từ vị trí của Thi Khôi xem ra địa vị của nó ở căn cứ khu 7 cũng khá cao. Trung tâm căn cứ không lớn, mà phòng của Thi Khôi lại là một trong những căn phòng tốt nhất.

Văn Vũ đứng ở cửa phòng, pháp bào che trời vẫn ẩn đi khí tức và hình dáng, mặc dù cách nhau mấy mét nhưng Thi Khôi cũng không phát hiện ra.

Mấy năm không gặp, Thi Khôi đã có những thay đổi rất lớn: Cái đầu trụi lủi đã mọc đầy tóc, đam mê để người trần như nhộng chạy lung tung cũng đã thay đổi. Bây giờ Thi Khôi khoác một chiếc áo choàng rộng, gương mặt nhìn giống Văn Vũ đến tám phần.

Có lẽ do trong người Thi Khôi có gen của Văn Vũ, hoặc có thể do Thi Khôi sùng bái Văn Vũ - người sáng tạo ra mình, nói tóm lại, bây giờ Văn Vũ nhìn Thi Khôi trước mặt mà cứ có ảo giác như đang nhìn con trai mình.

Giờ phút này, Thi Khôi đang ngồi trên ghế, nhàn nhã đọc sách. Văn Vũ chỉ đứng yên lặng nhìn nó, không muốn quấy rầy Thi Khôi. Bỗng nhiên biểu cảm của Thi Khôi đột nhiên cứng lại, sau đó lên tiếng.

“Đã biết, lão đại Sơn Khôi…”

Văn Vũ liên kết với hệ linh hồn giữa Sơn Khôi và Thi Khôi thì phát hiện Sơn Khôi đã nói chuyện giao dịch giữa Lâm Hải Phong và Văn Vũ cho Thi Khôi biết. Thi Khôi là chỉ huy tối cao của quân đội con rối linh hồn trên tiền tuyến, giao dịch giữa Văn Vũ và Lâm Hải Phong chắc chắn sẽ do Thi Khôi chấp hành.

Đến khi âm thanh ngừng hẳn thì Thi Khôi mới thở dài một hơi, buông sách xuống rồi đứng dậy đi ra ngoài, hướng về phía khác.

Văn Vũ không nhanh không chậm đi theo Thi Khôi, hai người đi tới một căn phòng khác, Thi Khôi gõ cửa.

“Vào đi!”

Giọng nói quen thuộc trong phòng vang lên. Văn Vũ nghe được âm thanh này thì hơi sửng sốt một chút, sau đó mới phản ứng lại được chủ nhân của giọng nói.

Thi Khôi đẩy cửa bước vào phòng, mọi thứ bên trong lọt hết vào mắt Văn Vũ. Bên trong đang tổ chức một cuộc họp, người dẫn đầu là con rể Lâm Hải Phong - Phương Bạch.

Nhắc đến Phương Bạch, Văn Vũ và Phương Bạch đã hơn mười năm không gặp nhau rồi, lần cuối cùng hai người gặp chính là trong trận đấu xếp hạng trình tự. Phương Bạch lúc này so với mười năm trước thành thục lên không ít, trên cằm có thêm chút râu gọn gàng, ánh mắt rạng rỡ tinh quang, hiển nhiên là tiến bộ hơn trước không ít.

“Thì ra là Thi Khôi à, tôi đang định tìm anh một chuyến, đúng lúc lắm, anh tùy tiện tìm một ghế ngồi xuống trước đi.”

Chương 1783 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!