Phương Bạch đơn giản tiếp đón một tiếng.
Thi Khôi nghe thế thì gật đầu, yên lặng ngồi xuống một chiếc ghế trống.
“Chúng ta tiếp tục đề tài vừa rồi…”
Phương Bạch ra hiệu cuộc họp tiếp tục, mọi người đang bàn bạc về cách bố trí chiến trường, phương châm tác chiến… Văn Vũ không có hứng thú, quay đầu đánh giá đám cường giả đông đúc ở đây.
Những người quen thuộc nhất tất nhiên là Tần Thiên và Arthur, hai người này ngồi bên tay trái Phương Bạch. Arthur so với thời gian trước không có nhiều thay đổi, hơi thở vững vàng, bình tĩnh như một ngọn núi, nghiêm túc ngồi nghe Phương Bạch bố trí chiến lược, nhưng Tần Thiên lại khiến Văn Vũ nhíu mày.
Lúc này, khí chất cả người Tần Thiên vô cùng tăm tối, nhìn cứ như ai nợ tiền anh ta vậy. Văn Vũ đến gần còn có thể ngửi ra được mùi rượu trên người Tần Thiên, không biết mấy năm nay anh ta đã gặp phải biến cố gì.
Nhưng khi nghĩ đến trận đấu xếp hạng trình tự, Tần Thiên vững vàng chiếm vị trí trình tự tứ tư thì Văn Vũ không muốn biết những chuyện anh ta gặp phải nữa. Trên đời này chẳng có điều gì không vượt qua được, chỉ cần người còn sống, còn thực lực thì những việc còn lại đều chỉ là chuyện nhỏ.
Nhưng Tần Thiên vẫn không phải người thu hút sự chú ý của Văn Vũ nhất. Có hai thiếu niên khoảng 17, 18 tuổi ngồi ngay ngắn bên phải Phương Bạch, chăm chú lắng nghe Phương Bạch bố trí chiến lược, biểu cảm nghiêm túc như học sinh đang nghe giảng.
Văn Vũ biết hai người này, đây chính là thủ lĩnh của thế hệ mới - Lâm Khuyết và Phương Ngọc Quỳnh, một người là cháu của Phương Bạch, một người là con trai Phương Bạch.
Văn Vũ khá tò mò với hai thế hệ mới này nên tất nhiên cũng đánh giá chúng lâu hơn.
Cả hai đều trắng trẻo đẹp trai, Lâm Khuyết lớn lên cao lớn uy mãnh, mặc một bộ trọng giáp đầy khí thế, nhưng thật ra để che giấu sự non nớt của tuổi trẻ. Phương Ngọc Quỳnh thì thừa kế tất cả mọi sự xinh đẹp phong độ của cha mẹ, trắng nõn.
Đẹp trai hơn Văn Vũ nhiều…
Trọng điểm là thực lực.
Thực lực hiện nay của Lâm Khuyết không cần nhiều lời, đang giữ danh hiệu trình tự số hai. Văn Vũ nhìn Phương Ngọc Quỳnh một chút, tên nhóc này là trình tự số sáu, nhìn qua thì mảnh mai nhưng lại có một nguồn năng lượng hắc ám nồng đậm. Văn Vũ không biết hệ thống kỹ năng của Phương Ngọc Quỳnh như thế nào, nhưng chắc chắn không thua kém gì Lâm Khuyết.
Ngoài mấy người này ra thì những người còn lại Văn Vũ đều không quen, Franke và Ca Tu đang ở Yến Kinh, bên cạnh Lâm Hải Phong cũng là một đám ông già, Phương Bạch ở đây có nhóm người Tần Thiên, Lâm Khuyết cũng coi như binh hùng tướng mạnh, ít nhất có thể chịu được áp lực của ma tai.
Văn Vũ nhàn rỗi không có việc gì làm nên cũng ngồi nghe từ đầu đến cuối chiến lược của Phương Bạch, nhìn chung cũng khá khả quan. Một lát sau, Phương Bạch tuyên bố cuộc họp kết thúc, mọi người lần lượt ra khỏi phòng họp.
Tần Thiên chạy nhanh nhất, cứ như chán ngấy mấy cuộc họp hành nhàm chán như thế này rồi. Arthur thấy thế cũng chỉ gật đầu xin lỗi Phương Bạch một cái rồi lập tức đi theo.
Cậu em vợ này chắc là mệt mỏi lắm rồi.
Đến khi trong phòng chỉ còn lại Phương Bạch, Lâm Khuyết, Phương Ngọc Quỳnh và Thi Khôi thì Phương Bạch mới lên tiếng.
“Tổng chỉ huy Thi Khôi, chúng ta bàn bạc một chút về kế hoạch hợp tác giữa hai bên, anh xem…”
Phương Bạch nhìn Thi Khôi một cái, Thi Khôi lập tức hiểu được, gật đầu đáp lại: “Sơn Khôi đã báo tin cho tôi rồi, tình hình cụ thể thế nào các người cứ làm thành văn kiện rồi gửi đến chỗ tôi là được.”
Chuyện Văn Vũ đã quyết định thì Thi Khôi tất nhiên không có lý do gì để từ chối. Mặc dù quyết định này có thể tạo thành thương vong vô số cho tộc nhân nhưng phương pháp sinh sản của con rối linh hồn không giống với sinh vật có vú. Theo lý mà nói thì một con rối linh hồn cũng có thể tạo ra được cả một chủng tộc, thế nên nếu Thi Khôi có chút tình cảm nào với mấy vạn con rối linh hồn kia thì nó đừng làm chỉ huy nữa.
Hai người thảo luận chi tiết vấn đề, khoảng mười lăm phút sau mới đạt thành hiệp nghị. Phương Bạch nhìn hai đứa trẻ bên cạnh nóng nòng muốn thể hiện thì mỉm cười: “Nếu đã vậy thì tôi đi trước đây.”
Dứt lời, Phương Bạch đứng dậy ra ngoài, trong phòng chỉ còn lại hai thiếu niên và Thi Khôi.
“Anh Thi Khôi…”
Lâm Khuyết lên tiếng, Thi Khôi thấy thế thì bật cười.
“Đi, gặp nhau ở đấu trường!”
Văn Vũ sửng sốt, chẳng lẽ đây là muốn bàn luận một chút à?
Nhìn thái độ của ba người này thì Văn Vũ lập tức nhận ra, chuyện thế này không phải chỉ là lần một lần hai.
“Vút…”
“Vút…”
Những âm thanh du dương từ xa vang đến, quanh quẩn trong gió. Âm thanh càng lúc càng gần, ở phía chân trời có một sinh vật khổng lồ giống như chim đang sải cánh trên bầu trời. Đôi cánh dài hơn mười mét của nó tạo ra áp lực gió kinh hoàng, thậm chí còn tạo nên kích sóng, khiến không khí cũng hóa lỏng.
Lưng và cánh của loài chim này màu đen, còn bụng thì lại màu trắng, chiếc đuôi với những sợi lông sắc nhọn như lưỡi dao không gì không chặn được.
Vũ yến đuôi nhọn là loài chim có tốc độ bay nhanh nhất, sau khi biến dị, tốc độ này của chúng càng được cải thiện hơn. Mặc dù năng lực chiến đấu của chúng thua xa chim ưng, nhưng kỹ năng thám thính và trinh sát không ai sánh được!
Nó băng qua núi cao sông dài, đôi mắt đen nhìn chằm chằm mọi thứ bên dưới. Một lát sau, đôi mắt đen đó nhìn về phía một ngọn núi, sau đó giảm tốc độ rồi từ từ đáp xuống.
“Vị trí lục địa số 0158, khu 7, phát hiện ra điều dị thường.”
Vũ yến nói tiếng người, âm thanh của nó bắt đầu được máy thu trên cánh tiếp nhận và lan truyền ra xa.
Chương 1784 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]