Virtus's Reader
Triệu Hồi Cuồng Triều Ở Mạt Thế

Chương 1787: CHƯƠNG 1787: HÀNH ĐỘNG TIẾP THEO CỦA THIÊN THẦN 2

Thiên Thần nghĩ đến đây thì hai mắt sáng lên!

Đúng vậy, Văn Vũ không thể gây trở ngại cho kế hoạch này!

“Điều quan trọng bây giờ vẫn là tìm Đường Hạo Phi, nếu Đường Hạo Phi không bảo trì sự trung lập thì kế hoạch sẽ bị mắc kẹt một chút. Cho dù giết được Lâm Hải Phong nhưng Đường Hạo Phi lại ra tay thì Yến Kinh vẫn sẽ không sụp đổ, xử lý Lâm Hải Phong cũng không có tác dụng gì. Nếu giải quyết được vấn đề Đường Hạo Phi thì kế hoạch không phải thay đổi gì nữa.”

Thiên Thần suy nghĩ về vấn đề này, mặc dù đã có ý tưởng, các bước đều không có sơ hở, mạng lưới tình báo cũng rộng… Nhưng đáng tiếc, thông tin về Văn Vũ và Đường Hạo Phi thực sự rất khó tìm…

Trên thực tế, Thiên Thần không biết Đường Hạo Phi bây giờ chỉ là một tên phế nhân. Nếu anh ta biết chuyện này thì kế hoạch sẽ lập tức bùng nổ, thành quả thu về cũng không tồi.

Nhưng chính vì không biết nên anh ta mới mất công phán đoán, từ đó lãng phí thời cơ tốt nhất để triển khai kế hoạch.

Sau khi suy nghĩ tất cả mọi chuyện, Thiên Thần cũng không vội vàng.

Đúng vậy, Văn Vũ là một phiền toái, là một biến số, nhưng Văn Vũ vẫn phải e sợ chủ nhân, còn anh ta có Ý chí trái đất làm chỗ dựa. Theo như tính cách của Văn Vũ thì Văn Vũ không thể nào vì Yến Kinh mà liều mạng.

Nói cách khác, toàn bộ kế hoạch không có bất cứ thay đổi nào…

Thiên Thần nghĩ đến đây thì lấy máy truyền tin ra, bấm một dãy số, sau đó nhanh chóng hạ mệnh lệnh.

“Bắt đầu thám thính thành phố chủ của chiến trường phân tầng, tìm ra tung tích của Đường Hạo Phi cho tôi.”

“Vâng thưa đại nhân.”

Đầu dây bên kia nhận lệnh, Thiên Thần cúp máy, gương mặt dưới lớp mặt nạ lại lộ ra vẻ tươi cười. Anh ta đứng yên tại chỗ một lát, sau đó quay người đi vào phòng ăn.

“Đã xảy ra chuyện gì sao?”

Một giọng nữ dễ nghe vang lên, Thiên Thần lắc đầu.

“Không có gì.”

“Rắc…”

Cùng mới âm thanh da thịt rạn nứt, trận bàn luận lần này đã đi tới hồi kết, kết quả…

Thi Khôi chiến thắng tuyệt đối!

Văn Vũ đứng bên ngoài đấu trường ảo, bị thực lực của Thi Khôi làm cho choàng váng. Thi Khôi đối mặt với sự tấn công của cả Lâm Khuyết và Phương ngọc Quỳnh mà vẫn vô cùng bình tĩnh, chỉ mất ba phút đã kết thúc trận đấu.

Giống như cha đánh con, nhẹ nhàng thoải mái.

Thực lực của Lâm Khuyết và Phương Ngọc Quỳnh không tồi, nhưng Thi Khôi lại càng mạnh hơn. Sau trận đấu nhỏ này Văn Vũ đã phát hiện ra Thi Khôi ít nhất phải nắm giữ được mấy chục đặc tính giống như kỹ năng.

Bỏ qua phòng ngự, tấn công ngược lại, vô cùng nhanh nhẹn, cơ thể như thép…

Nói ngắn gọn là Thi Khôi cũng không có bất kỳ cái gì gọi là công kích năng lượng, nó chỉ dựa vào cơ thể mạnh mẽ của mình để tấn công và phòng thủ, đánh cho hai tên nhóc Lâm Khuyết và Phương Ngọc Quỳnh xoay như chong chóng.

Nếu bàn về sức chiến đấu, Thi Khôi “không sinh con” chính là con rối linh hồn mạnh nhất của Văn Vũ.

Một trận đấu không làm Lâm Khuyết và Phương Ngọc Quỳnh thỏa mãn, hai thiếu niên tháo mũ giáp, kêu gào đòi đánh thêm trăm triệu trận nữa.

Thi Khôi tất nhiên đồng ý, nó là chỉ huy cao nhất của quân đoàn con rối linh hồn, không có chiến tranh quy mô lớn thì chẳng có việc gì mà làm. Bộ đôi Lâm Khuyết và Phương Ngọc Quỳnh có thể coi như đối thủ tạm được để Thi Khôi bàn luận.

Sau khi xem xong ba trận kết quả tương tự thì Văn Vũ không còn hứng thú nữa, lặng lẽ bước ra khỏi đấu trường, đi loanh quanh trong khu 7, hướng về con đường truyền tống của khu 7.

Trong khoảng thời gian này Văn Vũ ở trong chiến trường phân tầng đã suy nghĩ và bố trí khá cụ thể cho kế hoạch của mình. Thành phố chủ trong chiến trường phân tầng đối với Văn Vũ mà nói không phải là nơi ẩn cư tốt nhất. Đơn giản bởi vì nơi đó là trung tâm thế lực của Văn Vũ, cũng chính là mục tiêu giám sát của những người bảo vệ bảo địa. Một khi có chuyện gì bại lộ, đám chó săn của chủ nhân tìm tới đây, hai bên khai chiến thì chắc chắn sẽ tạo thành ảnh hưởng to lớn.

Tất nhiên là Văn Vũ cũng không thể giấu thành phố chủ của chiến trường phân tầng đi được, hơn nữa, sau khi trở về Văn Vũ đã phát hiện ra thế lực của mình (Mặc dù Văn Vũ cũng chẳng cảm thấy thế lực của mình có tác dụng gì) khi không có mình ở đây vẫn phát huy rất tốt. Thế nên bây giờ điều quan trọng với Văn Vũ chính là tìm một nơi có thể ẩn cư lâu dài.

Khu vực lựa chọn quá lớn, thậm chí có thể dùng một câu nói để hình dung, đó là: Trời đất bao la, có nơi nào không thể đi?

Nhưng vừa rồi Văn Vũ đã có chủ ý.

“Tiên sinh, ngài xem, nơi này là tiểu khu Phong Diệp, trong đó có ba căn nhà đang được rao bán, diện tích 128 mét vuông, 108 mét vuông và 88 mét vuông. Ngài muốn xem căn nào?”

“Xem căn 128 trước đi.”

“Được, tiên sinh, nếu ngài mua lần này thì sẽ có lợi lắm. Chủ nhà này tuần trước mới dọn đến chiến trường phân tầng, nghe nói người này vào bảo địa phát tài rồi. Căn hộ kia ánh sáng không tồi, hơn nữa chỉ cần xách túi vào ở luôn, đồ dùng đều đã được bố trí đầy đủ…”

Chương 1787 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!